Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.2

Trong đầu tôi lập tức xảy ra cuộc chiến nảy lửa giữa lý trí và tình cảm, cuối cùng tôi phải thuyết phục mình rằng Hàn Tín thuở thiếu thời cũng phải chịu bao nỗi nhục nhã. Sau đó, trước ánh nhìn chăm chú của rất nhiều cung nữ, tôi nhắm mắt nghiến răng, bước tới ôm chặt Tề Thịnh bằng cái ôm của người anh em.

Tôi đúng là đồ không biết xấu hổ, đúng là đồ ham sống sợ chết, đúng là đồ chẳng ra gì, đúng là…

Tề Thịnh không động đậy, hai tay vẫn dang ra, lạnh lùng nói: “Thay áo”.

Hả? Thì ra không phải là anh ta muốn ôm! Tôi ngượng ngùng buông tay, trong lòng thắc mắc, không biết người anh em này muốn thay quần áo hay là muốn đi giải quyết?

Tề Thịnh liếc xuống nhìn tôi, cười nhạo một tiếng rồi hỏi với giọng khinh miệt: “Gấp đến mức không đợi thêm được nữa à?”.

Tôi ngây ra, một hồi sau mới hiểu ý của Tề Thịnh, đầu óc nóng bừng lên, suýt nữa thì chửi thành lời. Trời đất, nam tử hán đại trượng phu như tôi hằng ngày phải trải qua biết bao sóng gió còn chịu được, thế mà đối với anh lại gấp đến mức không chờ được sao?

Chính anh mới không chờ được, cả nhà anh mới không chờ được!

Có lẽ nhìn thấy vẻ mất bình tĩnh của tôi, Lục Ly vội bước tới, vừa đưa mắt ra hiệu cho đám cung nữ vừa cởi áo khoác cho Tề Thịnh. Các cung nữ khác thấy thế cũng bước tới vây quanh, người thì giúp Lục Ly, người thì tới thay áo xống cho tôi.

Tôi trấn tĩnh lại, hiểu hoàn cảnh của mình lúc này, dù sao tôi cũng chỉ mới là một thái tử phi bé con con, cách ngôi vị thái hậu còn rất xa, chẳng có thanh thế gì để phô trương, thôi tạm thời cứ nhịn vậy.

Thế nên, tôi cũng bắt chước theo kiểu của Tề Thịnh, hơi dang hai tay ra, để mặc các cung nữ thay áo giúp.

Ha! Khỏi phải nói, chỉ cần nhắm mắt lại, không nghĩ đến hình thể hiện tại của mình nữa thì cảm giác này cũng rất tuyệt!

Sau khi thay xong thường phục thì nội thị từ ngoài điện mang thức ăn tới. Lúc đó tôi mới chợt nhớ đến bát cháo mùng Tám tháng Chạp của mình, liền quay đầu lại nhìn Lục Ly, dùng khẩu hình miệng hỏi: Vẫn còn để cháo cho ta chứ?

Lục Ly tỏ vẻ bất đắc dĩ, thận trọng đưa mắt liếc Tề Thịnh một cái rồi quay sang gật vội với tôi.

Cuối cùng thì tôi cũng yên tâm, im lặng ngồi trên ghế, kiên nhẫn chờ tô cháo mùng Tám tháng Chạp của mình. Ai ngờ, Tề Thịnh bỗng nhiên lạnh lùng cười một tiếng, đứng lên hất tay áo bỏ đi.

Việc Tề Thịnh rời đi đột ngột không chỉ khiến Lục Ly mà ngay cả tôi cũng phải sững sờ. Một hồi sau tôi mới lấy lại tinh thần thì đã thấy Lục Ly đang quỳ bên cạnh, ngước lên nhìn tôi, gọi bằng giọng rất quan tâm: “Nương nương…”.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn cửa điện rồi lại cúi xuống nhìn Lục Ly, hỏi với giọng ngạc nhiên: “Sao chưa mang cháo lên cho ta?”.

Lục Ly: “…”.

Mặc dù Thái tử đã bỏ đi nhưng các món ăn thì vẫn phải mang lên. Trước một mâm cỗ thịnh soạn, tôi ăn rất ngon lành, nghĩ đến chuyện tối hôm nay không phải ngủ với một người đàn ông, tâm tình lại càng dễ chịu, vì thế tôi ăn thêm một bát cháo nữa.

Lục Ly mắt vẫn đỏ hoe đứng bên cạnh nhìn, đến khi tôi đưa bát, bảo nàng lấy thêm đồ ăn, Lục Ly lại quỳ sụp xuống, ôm lấy tôi khóc lóc: “Nương nương… xin nương nương đừng tự làm khổ mình nữa!”.

Nha đầu này khiến tôi chẳng còn biết phải nói gì, đành đưa tay vỗ vỗ vào lưng cô, khẽ nói: “Lục Ly ngoan, em sợ ta ăn nhiều quá phải không?”.

Lục Ly vẫn nghẹn ngào: “Điện hạ… sẽ có ngày Điện hạ hồi tâm chuyển ý thôi”.

Tôi lại nói: “Thôi nào, đừng khóc nữa, mau đem đĩa thịt gà xé xào ớt đến gần đây, để xa thế làm sao ta với được!”.

Lục Ly lau vội nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn tôi: “Nương nương, nhất định chúng ta phải làm cho con tiện nhân Giang thị ấy sống không bằng chết!”.

Được rồi, đây là điển hình của ông nói gà bà nói vịt.

Gần đến Tết, trong cung bận rộn hẳn lên, kể từ ngày Tề Thịnh phủi áo bỏ đi khỏi điện của tôi đến nay, chưa thấy anh ta quay lại lần nào. Chỉ mấy ngày Tết mới sai người truyền gọi tôi tới, sau đó đưa tôi đi dạo mấy vòng, tới cung của các nương nương khác thăm thú một chút, ngoài ra không hề quan tâm hỏi han gì về tôi nữa.

Ông chủ đã thả lỏng như thế, tất nhiên là tôi rất vui. Thế nhưng vẻ mặt của Lục Ly lại càng ngày càng rầu rĩ, cuối cùng tôi thấy không thể im lặng được nữa, đành phải mở miệng: “Lục Ly, Tết rồi đấy, chúng ta vui vẻ một tí được không? Suốt ngày em cứ trưng bộ mặt như đưa đám thế là sao. Hay là chê phong bao ta cho ít quá?”.

Ai ngờ, dù tôi có nói thế nào thì Lục Ly cũng chỉ lặng lẽ nhìn tôi, vẻ thông cảm trong đôi mắt ấy nhìn là thấy ngay, trên đó viết rất rõ ràng: Nương nương không cần phải nói nữa… nô tì biết hết cả rồi…

Tôi ngước mắt lên trời, thở dài một tiếng, cuối cùng đành buông xuôi.

Thế là, tôi cứ việc vui theo kiểu của mình, còn Lục Ly thì cứ việc rầu rĩ với tâm sự của nàng.

Cuộc sống cứ trôi qua trong tình trạng như thế cho đến Tết Nguyên tiêu, cuối cùng Lục Ly cũng trút bỏ bộ mặt rầu rĩ, từ sáng sớm đã lục tung tất cả rương hòm, giúp tôi chọn quần áo mặc trong yến tiệc buổi tối. Nhìn thấy Lục Ly bận rộn vui vẻ đến thế, tôi không nỡ cướp đi chút niềm vui nho nhỏ ấy, đành để mặc cô trổ tài trên khuôn mặt mình.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s