Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 5.3

Tôi oán giận đầy mình. Thang máy xuống được một tầng là mặt mày tôi lại thêm phần tức tối. Trái tim tôi như rơi xuống vực sâu, cuối cùng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Tới tầng bốn, cửa thang máy từ từ mở ra. Tô Na Na đang đứng đó, cố nhòm về phía sau tôi, nghi hoặc hỏi:

“Rùa vàng đâu?”

“Rùa vàng… hức… bị tớ tạt cho cả ly trà nóng vào người… không còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa rồi.”

“Ồ, cậu bị nấc hả?”

Tô Na Na kéo tôi lại một bên, mở chiếc hộp đựng giày ra nói: “Mau đi vào đi, muộn rồi đấy”.

“Con rùa vàng đáng ghét đã hút cạn ý chí của tớ rồi. Tớ không muốn vào nữa.” Tôi đi đôi giày mới, lại thân cô thế cô xuất hiện làm trò cười cho thiên hạ vậy.

“Từng có thường dân hạ bệ cả hoàng đế. Việc cỏn con này đã là gì? Lợn chết còn không sợ nước sôi, cậu là lưu manh thì còn phải sợ ai?”, Tô Na Na vỗ vỗ vai tôi khuyên nhủ.

Tôi trừng mắt. “Cậu đang cổ vũ hay khích bác tớ đấy?”

Tô Na Na lấy ngón tay vẽ một vòng tròn quanh mắt tôi, gục gặc tán thưởng: “Ừ. Đúng rồi. Cậu cố giữ ánh mắt hình viên đạn này vào trong, đảm bảo rằng sẽ bắn chết cả bọn”.

Tôi hít thở sâu mấy hơi, lấy hết dũng khí cùng Tô Na Na bước vào trong. Vừa vào cửa đã nhìn thấy bức ảnh cưới đồ sộ. Bên trong khung màu đỏ tươi, Tiêu Hàn Ý mãn nguyện ôm vợ hiền, cô dâu nở nụ cười diễm lệ như đóa hồng.

Những đóa hồng rực rỡ góp thêm sắc màu hạnh phúc của họ, nhưng gai hoa hồng lại như từng mũi kim châm vào trái tim tôi. Những giọt máu rỉ ra nhuộm hồng cho áo cưới cô dâu, mà cô dâu không phải ai xa lạ, chính là cô bạn thân của tôi – Lê Tiếu San.

“Chị Tiểu Mật, em thích một anh chàng, chị văn hay chữ tốt giúp em viết một bức thư tình đi.”

“Chị Tiểu Mật, cảm ơn bức thư của chị nhé, cuối cùng em cũng bày tỏ với anh ấy rồi. Anh ấy không từ chối.”

“Chị Tiểu Mật, hôm nay anh ấy hôn em!”

“Chị Tiểu Mật, hôm nay anh ấy ngủ lại chỗ em.”

Tôi phải giết chết con nhỏ này mới được!

Đúng là kẻ vô lương tâm, thú đội lốt người. Cô ta đã bày mưu tính kế từ lâu, vậy mà tôi vẫn ngu ngốc chẳng hay biết gì. Đã giúp cô ta theo đuổi chính chồng của mình, lại còn giúp cô ta chuẩn bị váy cưới. Phó Tiểu Mật tôi đúng là đại ngu ngốc. Đầu óc tôi bị “ầm” một tiếng, vỏ não như sắp bị nổ tung. Tôi chỉ biết nắm chặt tay lại.

Có tiếng nói chuyện của ai đó vọng lại: “Đó chẳng phải Phó Tiểu Mật, vợ cũ của Tiêu Hàn Ý sao? Cũng còn mặt mũi tới đây cơ à?”.

“Chắc muốn đại náo lễ đường đây mà, sắp có kịch hay xem rồi.”

Tôi đến để đại náo lễ đường đây! Cho dù có bị biến thành Godzilla[1] thì tôi cũng phải phun lửa cho hai kẻ tiện nhân kia hóa thành tro bụi.

“Đại hiệp, dừng lại!” Tô Na Na nắm chặt tay tôi. Tôi cảm nhận được hơi ấm phả ra từ lòng bàn tay ấy, lúc này tôi mới biết rằng, tình bạn mới là thứ thật sự vững bền.

“Không sao đâu!” Trái tim tôi như có chú nai nhỏ bị lột da chảy đầm đìa máu đang nhảy loạn. Tôi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng rồi tiến nhanh về phía trước. Dù cho máu trong tim chảy cạn thì tôi cũng phải chết một cách hiên ngang. Không thể làm trò cười cho thiên hạ, nhưng với bộ dạng bây giờ thì tôi chẳng khác nào con chim bị vặt trụi lông.

Cách đó không xa, Tiêu Hàn Ý cùng vợ mới đang đút cho nhau đừng miếng bánh ga tô, thật ngọt ngào. Tôi rất muốn cho hai tên ấy mỗi đứa một nhát dao. Nhìn thấy chúng, máu nóng trong tôi sôi lên sùng sục.

Tô Na Na biết tôi sắp đứng không vững nên vội kéo ra ghế sô pha ngồi. Sàn nhà sáng bóng, mỗi bước chân tôi đặt xuống lại nghe như tiếng những tảng băng nứt toác. Âm thanh cứ thế kéo dài đến tận trái tim tôi.

Tô Na Na nắm tay tôi chặt hơn nữa, khuyên nhủ: “Tớ biết cậu giờ chỉ muốn xông lên giết chết hai con hồ ly tinh đó. Nhưng cậu nhất định không được làm chuyện ngốc nghếch! Loại con gái như cô ta, nếu bị cậu đánh, cô ta sẽ càng có cơ hội tỏ vẻ đáng thương. Diễn kịch giỏi như ả sẽ lấy được sự cảm thông của thiên hạ, không chỉ Tiêu Hàn Ý, mà toàn bộ khách khứa ở đây sẽ chỉ tay về phía cậu, khiến cậu từ thân phận bị bỏ rơi thành kẻ bị ném đá”.

“Tớ biết.” Thấy Lê Tiếu San chốc chốc lại đưa mắt về phía tôi với ánh nhìn đe dọa, tôi liền mỉm cười đáp lại rồi nói với Tô Na Na: “Tớ sẽ không gây chuyện đâu”.

Trong tiếng vỗ tay của quan khách, người chủ lễ tươi cười nói: “Mời mọi người cùng thưởng thức thiên tình sử của tân lang và tân nương”.

Tiêu Hàn Ý nhấn nút điều khiển từ xa. Trên màn hình lớn hiện ra những bức ảnh về cuộc sống ngọt ngào của anh ta và Lê Tiếu San, còn có những bản nhạc cảm động. Ai cũng khen họ xứng đôi.

Nhìn chiếc điều khiển từ xa trong tay của Tiêu Hàn Ý, tôi cảm giác như có một bàn tay lạnh lẽo vươn đến ngực mình cào cấu khiến trái tim càng thêm đau đớn.

Lúc ấy Lê Tiếu San bước đến, tươi cười kéo tay tôi. “Chị Tiểu Mật. Thật vui vì chị đã đến.”

“Ừ”, tôi gượng cười đáp lại.

Tô Na Na kéo tay tôi ra khỏi tay Lê Tiếu San rồi lấy khăn mùi soa lau đi lau lại. Cả tôi và Na Na đều không thể ngoác miệng chửi rủa vì muốn giữ thể diện cho cô ả. Ấy vậy mà Lê Tiếu San lại nổ đom đóm mắt.

“Chị Tiểu Mật, chị vẫn chưa chúc phúc cho bọn em.” Lê Tiếu San lắc lắc tay tôi, cười ranh mãnh.

Tôi tức đến nỗi suýt thì phun ra cả máu, thật không biết xấu hổ. Không đánh cho cô một trận là tôi đã từ bi lắm rồi, giờ còn muốn tôi chúc phúc sao?

“Chị Tiểu Mật, chị ghen với em đấy à? Chị chúc phúc cho em. Sau này chị kết hôn, em lại chúc phúc cho chị”, Lê Tiếu San xoay chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay một vòng, mím môi cười nói. “Nhưng biết bao giờ chị Tiểu Mật mới tìm được bạn trai đây?”


[1] Godzilla: Quái vật khổng lồ trong phim, truyện tranh, game của Nhật Bản.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s