Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.3

Thực ra, nam tử hán như tôi rất ghét phải mặc trên mình những bộ quần áo xanh xanh đỏ đỏ, nhưng nghĩ đến chuyện tết nhất cũng cần phải vui vẻ, đành ngoan ngoãn khoác lên người chiếc váy màu đỏ, bên ngoài còn khoác thêm một chiếc áo choàng lớn màu đỏ.

Để lừa mình dối người, đến cả gương tôi cũng không soi, xem như không nhìn thấy.

Nhưng vẫn không yên tâm, tôi hỏi Lục Ly: “Hôm nay ta mặc toàn màu đỏ, chắc Thái tử không mặc toàn màu xanh để hợp với ta đấy chứ?”.

Lục Ly phì cười.

Tôi không nén được cũng cười theo, rồi khẽ bảo: “Ngốc ạ, Tết thì phải cười nhiều lên”.

Ai ngờ, Lục Ly nghe xong thì đột nhiên thôi cười, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa điện, sau đó cúi đầu xuống hành lễ vẻ kính cẩn, kêu một tiếng: “Thái tử điện hạ”.

Tôi quay đầu lại, không biết Tề Thịnh đã tới từ lúc nào, hiện đang đứng ở ngoài cửa điện lặng lẽ nhìn tôi.

Tôi cũng đưa mắt nhìn Tề Thịnh từ đầu xuống chân một lượt. May quá, Tề Thịnh không mặc màu xanh, cuối cùng tôi thở phào một cái nhẹ nhõm.

Đêm Ba mươi Hoàng đế đã mở một bữa quốc yến có đầy đủ bá quan văn võ tham dự ở cung Đại Minh, bữa tiệc hôm nay ở điện Diên Xuân có lẽ được coi là tiệc gia đình.

Tới ngoài điện Diên Xuân, Tề Thịnh dừng bước, quay người lại chậm rãi đưa tay ra. Lần này, tôi thấy Tề Thịnh chỉ đưa một cánh tay, đoán chắc chắn không phải là muốn thay áo, suy nghĩ một lát mới phản ứng lại được, đây là anh ta muốn chúng tôi diễn một màn yêu đương, nắm tay cùng tiến vào điện!

Tôi cật lực đè nén da gà toàn thân, đưa tay ra đặt lên tay của Tề Thịnh.

Nội thị đứng ở cửa vươn cổ hô lớn: “Thái tử điện hạ, Thái tử phi đến!”.

Tề Thịnh cầm tay tôi, từ từ tiến vào trong đại điện của Diên Xuân các.

Các ông chủ lớn như Hoàng đế, Hoàng hậu, cả Thái hậu vẫn chưa đến. Những người đến trước là các vương công, vương phi, công chúa, phò mã… và cả những hoàng thân quốc thích như quận vương, quận công. Số lượng người rất đông, chật cả đại điện. Rõ ràng khả năng lưu truyền giống nòi của hoàng gia rất lớn, rất mạnh!

Tề Thịnh đưa tôi bước vào trong, những người trong điện đều đứng dậy hành lễ trước chúng tôi. Tôi vừa làm bộ theo Tề Thịnh, vừa đưa mắt quan sát thật kỹ những người đẹp trong điện và cả vẻ thể hiện khác nhau trên từng khuôn mặt ấy. Triệu vương phi Giang thị vẫn mặc một bồ đồ màu trắng, đứng ngay đơ bên cạnh Triệu vương.

Tôi bất giác thầm kêu: Quả nhiên muốn thể hiện tấm lòng hiếu thuận thì phải mặc đồ trắng, muốn khoe đẹp thì phải lộ đùi!

Ánh mắt Giang thị lướt qua người tôi một lượt rồi dừng lại trên người Tề Thịnh.

Tôi quay đầu lại, ánh mắt như lửa cháy của Tề Thịnh đang đóng đinh vào Giang thị. Người anh em, cùng là đàn ông, mặc dù tôi rất hiểu anh, cũng rất muốn ủng hộ anh, nhưng anh có thể nể mặt người anh em Triệu vương của anh một chút được không? Dù sao đó cũng là vợ của Triệu vương! Có muốn cắm sừng người ta cũng không nên trắng trợn như vậy chứ?

Triệu vương rõ ràng cũng nhận thấy ánh mắt của vợ và người anh em nhà mình rất mãnh liệt, thế là sau khi nhìn Tề Thịnh một chút, đột nhiên chuyển ánh mắt về phía tôi.

Ánh mắt của anh, tôi hiểu. Nhưng đó là vợ anh chứ không phải là tôi, sao tôi phải lo chứ! Sao cơ? Để ý Tề Thịnh bên cạnh tôi ấy à? Anh ta đâu có cưa cẩm vợ tôi, việc gì tôi phải để ý đến anh ta?

Vì thế, tôi nhìn lại Triệu vương bằng ánh mắt bình thản.

Cảnh tượng đó rất kỳ quặc, Tề Thịnh và Giang thị nhìn nhau bằng ánh mắt rực lửa, còn tôi và Triệu vương thì dùng ánh mắt bình thản nhìn nhau…

Cho đến khi tiếng một ai đó ở bên cạnh vang lên: “Tam ca, Ngũ ca, Phụ hoàng và Mẫu hậu sắp đến rồi, chúng ta ra đón đi”.

Tôi quay đầu lại nhìn thấy mấy công tử đứng ở bên cạnh, trong đó có một người rất quen, nhìn kỹ lại, cuối cùng không thể tiếp tục giữ vẻ mặt bình thản được nữa.

Nhà xí huynh ơi là Nhà xí huynh. Tôi chỉ mong sao ánh đèn của nhà xí hôm ấy thật tối, người kia lại hoa mắt vì say mà không thể nhìn rõ khuôn mặt tôi…

Tôi đang cầu nguyện trong lòng như thế thì Nhà xí huynh nhìn về phía tôi, bình thản chào: “Tam tẩu”.

Nói xong, hơi quay đầu lại chào Giang thị một câu “Ngũ tẩu”.

Tôi nhìn ánh mắt của anh ta không có gì khác lạ, lúc đó mới tạm thấy yên tâm. Còn chưa kịp mừng vì mắt của Nhà xí huynh quả là không tốt như tôi nghĩ thì lại nghe anh ta nói bằng giọng rất nhã nhặn, lịch sự: “Tam tẩu, điệu Ba mươi sáu mà tẩu muốn nghe hôm ấy, đệ đã tìm được rồi, để hôm khác đệ sai người mang tới cho tẩu”.

Nghe nói vậy, tôi không khỏi ngây ra, điệu Ba mươi sáu? Đâu ra cái điệu Ba mươi sáu ấy? Nhìn đôi mắt bình thản của Nhà xí huynh, tôi chợt hiểu ra, ba sáu mười tám! Ý anh ta muốn nói tới bài “Mười tám điệu sờ”!

Chà! Thằng oắt ấy không chỉ là đế vương của chủ nghĩa bình thản mà còn là một kẻ bụng dạ đen tối nữa!

Chỉ tiếc là ông đây cũng không phải là người dễ chơi. Nét mặt tôi bỗng chốc trở nên vui mừng, quay sang cảm ơn: “Thế thì thật đa tạ Cửu đệ!”.

Nhà xí huynh khách sáo đáp lại: “Tam tẩu khách sáo rồi”.

Hai chúng tôi cứ người cảm ơn, kẻ từ chối như vậy khiến cho những người đứng bên cạnh chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Tề Thịnh vì sĩ diện nên mặt lạnh như tiền không hỏi han gì, còn Triệu vương thì hỏi thẳng Nhà xí huynh: “Cửu đệ nói tới bài nào vậy?”.

Khuôn mặt Nhà xí huynh cuối cùng cũng xuất hiện nụ cười, liếc tôi một cái rồi mới đáp: “À, là mấy bài hát dân gian, Tam tẩu vô tình nghe được nên nhờ đệ tìm giúp ấy mà”.

Nhà xí huynh nói với vẻ rất nghiêm túc, tôi nghe vậy cũng không biết phải nói gì. Nghĩ lại thì những điều Nhà xí huynh nói cũng chẳng phải hoàn toàn sai, bài hát “Mười tám điệu sờ” đúng là bài hát dân gian thật!

Tề Thịnh ở bên cạnh vốn không nói gì, lúc này cũng đưa đôi mắt lạnh lùng liếc tôi một cái.

Giang thị đứng bên nãy giờ luôn tỏ ra e lệ, u buồn, lúc này đột nhiên lên tiếng, khẽ hỏi Nhà xí huynh: “Không biết đó là bài hát nào, Cửu đệ có thể cho ta mở mang tầm mắt với được không?”.

Nghe những lời ấy, suýt nữa thì tôi không giữ được bình tĩnh, mấy từ “Không cho được” buột miệng thốt ra gần hết, nhưng may sao còn kịp giữ lại từ cuối cùng. Tôi vội lấy lại vẻ bình thản trên mặt rồi nhìn Nhà xí huynh, hỏi: “Không cho… sao được, phải không?”.

Nụ cười trên môi Nhà xí huynh càng nở rộng, anh ta đáp: “Tất nhiên là được, để hôm khác đệ sẽ sai người chép thêm một bộ rồi cho người mang tới cho Ngũ tẩu”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s