Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.4

Giang thị quay sang nở một nụ cười rất đỗi dịu dàng với Nhà xí huynh, tôi chợt cảm thấy trong lòng rộn ràng hẳn lên. Nhìn khuôn mặt trắng nõn của Giang thị, tôi thầm nghĩ nếu cô ta mà hát “Mười tám điệu sờ” thì không biết sẽ thế nào nhỉ?

Có lẽ vì tôi suy nghĩ rất lung nên không làm chủ được ánh mắt nhìn Giang thị, vì vậy Giang thị nhìn lại tôi một cái rồi vội ngoảnh mặt tránh sang hướng khác, đưa tay ra khẽ túm lấy vạt áo của Triệu vương.

Triệu vương vội mỉm cười vẻ vỗ về với Giang thị, sau đó đưa tay ra nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô ta.

Thế này thì không được rồi! Sắc mặt của Tề Thịnh càng lạnh lùng hơn. Tôi bỗng thấy nhức đầu vì cơn giận dữ của anh ta, bụng nghĩ thầm, phen này Tề Thịnh không nén được nữa rồi. Người anh em này, anh đường đường là Thái tử mà chỉ vì một người con gái, lại đánh mất phong thái của mình giữa chốn đông người thế này sao? Chẳng qua cũng chỉ là đàn bà mà thôi, chờ đến khi anh làm Hoàng đế rồi, đừng nói là một người con gái, tất cả giống cái trong thiên hạ này đều là của anh!

Haizz, Thái tử còn quá trẻ. Chúng ta phải cho phép người trẻ tuổi phạm sai lầm, phạm sai lầm không đáng sợ, chỉ cần biết sửa chữa thì lại là công dân tốt. Với mục đích cao cả cứu người trị bệnh, cuối cùng tôi nghiến răng đưa tay về phía Tề Thịnh, học theo Giang thị, nắm lấy vạt áo của anh ta, nói với giọng dịu dàng mà đến tôi còn thấy buồn nôn: “Điện hạ, đã đến lúc ra đón Phụ hoàng và Mẫu hậu rồi”.

May mà Tề Thịnh vẫn chưa đến mức ngu ngốc, trước mặt các vị hoàng thân quốc thích trong điện đã không gạt tay tôi ra, chỉ đáp: “Được”, rồi không nhìn Giang thị thêm cái nào, quay người dẫn đầu đoàn người bước ra cửa điện.

Tề Thịnh bỏ đi như vậy, bàn tay tôi tất nhiên bị hụt, tôi đành thu tay về, làm như chẳng có chuyện gì, đưa tay lên sửa lại cổ áo rồi đi theo Tề Thịnh ra phía ngoài điện. Trong lúc đó, mắt tôi cũng vô tình lướt qua bên cạnh, bắt gặp Nhà xí huynh đang nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười cửa không, tôi hơi sững người, trong lòng lập tức hiểu ra.

Ngươi… ngươi… không phải ngươi có ý đồ với ta đấy chứ?

Tôi vẫn chưa chắc chắn lắm nên bất giác đưa mắt nhìn Nhà xí huynh một lần nữa, quả nhiên vẻ mặt này rất quen thuộc. Nhớ ngày trước tôi cũng từng đứng trước gương luyện tập không biết bao nhiêu lần, bởi vì phần lớn chị em phụ nữ đều thích kiểu nửa cười nửa không ấy.

Tuyệt chiêu hạ gục phụ nữ – nửa cười nửa không: cười nhưng lại là không cười. Những cử động trên mặt rất khó thực hiện và cũng khó nắm bắt mức độ thể hiện sao cho phù hợp. Nếu mạnh quá thì lại thành ra cười to, gọi là kiểu cười ngây ngô; nếu khẽ quá thì lại chẳng khác gì lên cơn động kinh. Tóm lại, những người luyện thành loại tuyệt chiêu này rất ít, mà số người trở thành hình mẫu của kiểu cười ấy lại càng ít hơn.

Nhưng, rất rõ ràng là Nhà xí huynh đã luyện được tuyệt chiêu ấy đến mức thành thạo.

Chỉ đáng tiếc là anh đã áp dụng sai đối tượng mất rồi, anh không nghe nói có những thái tử phi đã đổi nghề thành công à? Anh liệu có đủ khả năng để đáp ứng tôi không? Bớt trò ấy đi được rồi!

Thế nên, tôi làm như Nhà xí huynh là vật vô tri, bình thản quay đầu đi theo sau Tề Thịnh ra đón Hoàng thượng, Hoàng hậu và đoàn tùy tùng đằng sau. Vừa đặt chân đến cửa, tiếng đón chào của các nội thị cũng đồng thời vang lên. Hoàng thượng và Hoàng hậu mỗi người một bên dìu Thái hậu, phía sau là một bầu đoàn các cung tần, mỹ nữ quần áo đủ màu sắc đang chậm rãi bước tới.

Tề Thịnh là người đầu tiên kéo vạt áo quỳ xuống hành lễ, những người ở trong điện cũng đồng loạt quỳ theo. Thái hậu nhìn thấy đông đủ con cháu như vậy thì rõ ràng rất vui, vội bảo mọi người đứng dậy.

Lúc đó tôi cũng đứng dậy theo mọi người. Vừa đứng thẳng lên thì nghe tiếng Thái hậu cho gọi mình. Tôi cũng đã gặp Thái hậu mấy lần, biết được Thái hậu vẻ ngoài thì hiền từ, nhưng thực ra là người rất thông minh và quyết đoán. Nghe tiếng Thái hậu gọi, tôi vội đi tới bên, trong lòng không khỏi phấp phỏng, lo âu.

Thái hậu cầm tay tôi, hỏi bằng giọng dịu dàng: “Đã khỏe hơn rồi chứ?”.

Tôi làm điệu bộ, khẽ gật đầu, đáp: “Bẩm Thái hậu, con đã khỏe rồi. Đa tạ Thái hậu quan tâm”.

Thái hậu mỉm cười, đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Tề Thịnh bên cạnh, đặt lên tay tôi, cười nói: “Vợ chồng thì phải thương yêu nhau, sau này không được rời tay nhau ra nữa”.

Tôi nghe Thái hậu nói mà sởn cả gai ốc, lại không thể gạt tay của Tề Thịnh ra được, chỉ có thể cúi đầu, giả như ngượng ngùng, e thẹn.

Thái hậu lại cười, đưa tay ra vỗ vỗ lên tay của tôi và Tề Thịnh, sau đó tha cho chúng tôi, bước tới ngồi vào vị trí chính giữa. Tôi thở phào một cái, vừa về chỗ vội nắm lấy bàn tay của Lục Ly sờ sờ nắn nắn một lúc, mãi mới đè nén được cảm giác sởn da gà.

 

Dạ tiệc của hoàng gia quanh đi quẩn lại cũng chỉ là ăn uống, múa hát. Ăn, tôi cũng không dám ăn thoải mái; uống, càng khỏi phải nói, sai lầm thì chỉ phạm phải một lần là quá đủ; hát, nghe không được giai điệu; múa, vì mặc quá nhiều, che quá kín nên chẳng còn đâu phong thái nữa. Bởi vậy, tôi chỉ còn cách nhìn các mỹ nhân mỗi người một vẻ để tiêu hết thời gian.

Còn chưa kịp nhìn hết những người đẹp trong điện thì bỗng có ai đó khẽ kéo vạt áo tôi. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một tiểu mỹ nhân đã ngồi vào vị trí vốn dành cho Tề Thịnh. Tiểu mỹ nhân này tuổi mới chừng mười lăm, mười sáu, đang ở thời kỳ hoạt bát, đáng yêu nhất, cười hì hì kéo vạt áo tôi, miệng gọi: “Tẩu tẩu”.

Advertisements

One thought on “Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.4

  1. Pingback: [Sách mới]: Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s