Vận đào hoa của Tiểu Mật – Chương 5.5

Hồ ly tinh mãi mãi xảo trá hơn người thường, Lê Tiếu San lập tức tỏ bộ mặt đáng thương, sà vào lòng Tiêu Hàn Ý tố cáo tôi: “Anh ơi, em thật lòng chúc phúc chị Tiểu Mật tìm được nửa kia ưng ý, thế mà chị ấy còn mắng em!”.

Tiêu Hàn Ý vừa nhìn thấy bộ dạng ấm ức của cô ta thì nhăn mặt nói: “Phó Tiểu Mật, cô đừng có mất mặt thêm nữa. Cô không thể đứng đắn hơn được sao? Cô lúc nào cũng nói những lời chua cay bạc bẽo ấy, chẳng trách ai cũng thấy ghét”.

Tôi chỉ biết túm chặt chiếc khăn trải bàn, định giật một nhát cho tất cả đồ đạc trên bàn ăn đổ hết nhưng đúng lúc đó, Mục Thần Chi lên tiếng: “Ba giây, xin lỗi người phụ nữ của tôi ngay lập tức!”.

Mỗi đường nét trên gương mặt Mục Thần Chi lúc ấy đều hiện lên sự uy nghiêm và lạnh lùng. Tiêu Hàn Ý hiểu rất rõ tầm cỡ của kẻ đang đứng trước mặt mình, tốt nhất là không nên đắc tội, gương mặt hơi nhăn lại của anh ta lí nhí hai từ “xin lỗi” qua kẽ răng.

Lê Tiếu San thấy chồng bị ấm ức, chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi rủa: “Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ! Loại gái bao rẻ tiền”.

Cô ta nói rất lớn, khiến hội trường trong phút chốc trở nên im bặt. Những ánh mắt bất nhã như hàng nghìn con dao phi đến chỗ tôi, làm xước từng lớp da thịt. Những tức giận dồn nén trong lòng tôi cuối cùng cũng như một nồi nước sôi trào bật tung nắp đậy. Tôi dang mạnh cánh tay ra.

Lê Tiếu San tinh ý tránh kịp. Trong phút chốc, tôi cảm thấy một bàn tay khác nhanh như chớp đưa về phía trước mình. Dữ tợn. Lạnh lùng. Tay của Lê Tiếu San chưa kịp giáng xuống mặt tôi cái tát nổ đom đóm đã bị cứng đờ giữa không trung. Là Mục Thần Chi đã kịp ra tay ngăn lại. Trông cô ta như chú gà con bị túm cánh nhấc lên, đau nhưng chỉ có thể rên lên khe khẽ.

Mục Thần Chi bỗng buông tay. Lê Tiếu San còn chưa kịp thở phào thì đã nghe “bốp” một tiếng. Người đàn ông lịch lãm ấy vừa đáp trả cô ta một cái bạt tai trời giáng. Cái tát làm Lê Tiếu San ôm lấy bầu má với vết hằn năm ngón tay đỏ ửng. Cô ta vừa khóc vừa bù lu bù loa: “Mục Thần Chi, anh là loại đàn ông gì thế? Bản lĩnh của anh là đánh phụ nữ sao?”.

Mục Thần Chi mấp máy đôi môi mỏng, giọng nói ôn hòa: “Chỉ là tặng nhau chút lễ mọn thôi”.

Tôi sững sờ nhìn anh ta, anh ta cũng nhìn lại tôi. Đôi môi nhích lên một cách rất tự nhiên. Thực ra, tôi không hề thấy kỳ lạ khi một người đàn ông lịch lãm như Mục Thần Chi lại ra tay với Lê Tiếu San. Bởi người có thể đeo một chiếc nhẫn kim cương dành cho nữ bắt mắt như vậy thì có thể đoán rằng anh ta cũng thuộc loại ưa những hành động ngẫu hứng và bất chấp tất cả. Nhưng điều tôi ngạc nhiên đó là, tại sao vừa thượng cẳng chân hạ cẳng tay xong mà anh ta có thể nhanh chóng lấy lại hình tượng lịch lãm vốn có đến vậy?

Lê Tiếu San run rẩy đôi môi: “Nhưng tôi không đánh trúng cô ta”.

“Lễ mọn của cô, bạn gái tôi không nhận. Hơn nữa, tôi còn tặng lại cho cô một lễ, theo lý thì cô phải nói lời cảm ơn ấy chứ.” Ánh mắt của Mục Thần Chi luôn ẩn giấu nét cười.

Dù Mục Thần Chi có nói thế nhưng Lê Tiếu San đời nào lại nói lời cảm ơn tôi. Còn Tiêu Hàn Ý, dù không bằng lòng nhưng phải gượng cười xin lỗi quan khách. Trong khi đó, Mục Thần Chi phong độ chững chạc, điềm nhiên giải thích với mọi người: “Hiểu lầm chút thôi. Chúng tôi giải quyết xong rồi. Mọi người cứ ăn uống tự nhiên. Tôi sẽ bao hết”.

* * *

Buổi tiệc lại diễn ra như bình thường. Mục Thần Chi vừa làm người ta mất mặt xong lại thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, ngồi vào bàn tiệc gắp thức ăn cho người quen. Tên bánh nướng cười ha ha, nói chêm vào: “Thế này gọi là ăn đồ ăn nhà người ta, ở trong nhà của người ta và đánh vợ người ta”.

Vài người đang lật bài trên mặt bàn, rất giống với bộ dạng của Quách Phù Dung dời non lấp biển trong Võ lâm ngoại truyện, tiếng mạt chược phát ra lạch cạch làm tôi bất chợt nhớ đến không khí ngày Tết.

Tô Na Na thấy tôi thẫn thờ, ra bài chẳng đâu vào đâu thì liếc tôi nói: “Chúng ta chẳng qua cũng chỉ bị bêu riếu một lần, sao cậu phải thù dai thế?”.

“Đâu có! Chỉ là tớ không thích nghe tiếng chơi bài thôi, ồn ào quá!” Cũng giống như tôi không thích không khí ngày Tết vậy.

“Vậy đi hát đi. Cho cô em biết thế nào là âm thanh tự nhiên!” Thiệu Bỉnh Hàm nói rồi nhấc điện thoại lên. “Tây Thừa, đang ở đâu đó?”

Tôi lập tức tìm cớ từ chối. Tôi biết rõ tính cách của mình: Nếu không cùng hội thì dứt khoát không được dây dưa. Nhưng Tô Na Na lại nói tâm trạng không tốt nên muốn được thư giãn chút ít. Tô Na Na biết người biết ta, chả mấy chốc đã thân quen với hội Mục Thần Chi. Sau một hồi bị Na Na hết năn nỉ rồi lại dọa nạt, cuối cùng tôi cũng đành đi theo. Vừa ra đến cửa đã thấy Lê Tiếu San khóc lóc nức nở trong vòng tay của Tiêu Hàn Ý.

“Đúng là hai cái nấm độc, sinh ra trong bóng tối để làm loạn trật tự trị an và thuần phong mỹ tục”, Tô Na Na bình phẩm không chút nể nang.

Tôi không dám ngẩng đầu nhìn Tiêu Hàn Ý, chỉ cúi mặt nuốt đắng. Bỗng Thiệu Bỉnh Hàm vỗ vào vai tôi mà nói rằng: “Thỏ Mật, ngồi xe anh nhé, trên xe có cà rốt đó”.

Tôi vội vàng kéo cánh tay của Tô Na Na. “Na Na, tớ ngồi cùng xe với cậu.”

Tô Na Na lại đẩy tôi về phía Mục Thần Chi, cười ranh mãnh: “Ngăn trở tình yêu của người khác thì sẽ bị lừa đá đó”.

Tôi bị Mục Thần Chi khẽ lôi theo. Không cần quay đầu cũng biết vợ chồng Tiêu Hàn Ý đang nhìn theo với ánh mắt căm giận.

Phụ nữ đúng là lòng tham vô đáy. Có người giúp rửa hận lại âm thầm nhớ nhung kẻ khác. Tôi thật sự thấy Lê Tiếu San hạnh phúc hơn mình, ít nhất là khi tủi thân cũng có một vòng tay ấm áp che chở. Tôi cũng muốn có một vòng tay như thế, cho dù không ấm áp cũng chẳng sao. Nhưng ngay cả cái ôm của bố, tôi cũng không có.

Tô Na Na và Thiệu Bỉnh Hàm ngồi cùng xe rồi phóng đi trước, chỉ còn mình tôi đứng đợi Mục Thần Chi. Chiếc xe như một khối màu đen đậu trước ánh đèn nhấp nháy tạo nên những đường nét đẹp đến lạnh lùng. Đó là chiếc Bugatti Veyron Sang Noir với biệt danh Máu đen.

Mục Thần Chi mở cửa xe cho tôi lên trước. Tôi lịch sự cảm ơn anh ta rồi không nói thêm lời nào. Không khí như bị đóng băng khiến tôi cảm thấy ngột ngạt. Rất yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi tôi có thể nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với mặt đường. Tôi thích thú nghịch đồ trang trí xe. Đó là vật có hình chiếc bánh quẩy tròn, được gắn trên một cái lò xo sáng bóng, giống như một nhân vật ngốc nghếch với cái đầu to thân nhỏ, bước đi xiêu vẹo nhưng không bao giờ đổ xuống.

Có lẽ do căng thẳng quá nên “cạch” một tiếng, tôi đã làm gãy phần đầu của nó. Trông nó vô cùng tinh xảo, chắc hẳn giá cả cũng đắt lắm. Tôi chỉ còn biết bối rối: ”Xin… xin lỗi”.

Mục Thần Chi cười nói: “Sưu tập đủ ba cái bị gãy như thế rồi tặng lại anh một bức ảnh có chữ ký của em”.

Tôi phì cười, anh ta cũng cười, đôi mắt phượng đen dài tạo thành hai đường cong hoàn mỹ.

 -Hết chương 5-

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s