Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.6

Tề Thịnh và Giang thị vẫn tiếp tục nói chuyện về chủ đề kia, tôi nghĩ, chắc họ sẽ còn nói với nhau rất lâu nữa. Người bên cạnh tôi rõ ràng cũng ý thức được điều đó, dùng vai huých khẽ tôi một cái, hỏi: “Này, có hạt dưa không?”.

Tôi lắc đầu.

Người ấy lại hạ giọng nói: “Tiếc thật”.

Nói xong đưa tay tìm một hồi lâu, lấy từ trong lòng ra một túi giấy đưa cho tôi, lại hỏi: “Có bánh quế đây này, muốn ăn không?”.

Tôi xua tay: “Không, ta không thích ăn đồ ngọt”.

“Ồ…” Người kia nghe tôi nói không ăn liền không khách sáo ăn một mình, vừa ăn vừa thì thầm: “Thái tử cũng thật là, thiếu gì đàn bà, lại cứ nhất định tìm đến vợ của em mình, về tình thân lẫn đạo đức đều chẳng hay tí nào”.

Tôi gật đầu đồng ý. Chỉ riêng người đẹp trong Đông Cung thôi cũng nhiều không kể xiết, ai cũng ngực to, eo nhỏ, mặt xinh. Đầu óc của Tề Thịnh đúng là có vấn đề, sao cứ nhất định phải là một người trung bình như Giang thị chứ!

Người kia lại khẽ nói: “Nghe nói Thái tử phi cũng là một mỹ nhân hiếm có, thế mà lại gặp phải người chồng như thế, đúng là đen đủi quá!”.

Về điểm này tôi cũng rất đồng tình, liền nói thêm vào: “Người gặp đen đủi đâu chỉ có Thái tử phi, huynh chưa biết đấy thôi, rất nhiều mỹ nhân ở Đông Cung đều đang phải làm quả phụ sống. Chà! Thật đáng tiếc!”.

Người kia lại nói: “Nếu tôi là Thái tử phi, tôi cũng sẽ ra ngoài ăn vụng!”.

Tôi tiếp lời: “Thực ra, Thái tử phi cũng muốn ra ngoài ăn vụng lắm”.

Người kia liền tổng kết: “Dù nói thế nào, thì Thái tử phi cũng thật là đáng thương”.

Hả? Nói đen đủi thì tôi nhận, nhưng sao lại đáng thương?

Tôi đang định phản bác thì lại nghe thấy Giang thị nói: “Thật ra… nàng ấy cũng chỉ là một người đáng thương mà thôi, đến con cái cũng chẳng có”.

Tề Thịnh khẽ hừ một tiếng rồi nói: “Đó là vì cô ta tìm cách hãm hại nàng”.

Giang thị thở dài, nói: “Trên đời này sao lại có người dã man đến thế, lợi dụng cả đứa con đẻ của mình”.

Tề Thịnh dừng một lát, nói bằng giọng lạnh lùng: “Có đứa bé ấy không còn chưa biết, nếu hôm ấy cô ta không giở trò trong thức ăn của ta thì làm gì có chuyện ta ngủ lại ở chỗ cô ta. Nhưng chỉ có một lần thì sao có ngay được…”.

Tôi nghe vậy mồ hôi toát ra đầm đìa, thì ra Trương thị đã dùng thuốc nên mới trói được Tề Thịnh, nếu như vậy thì thực sự là rất đáng thương.

“Đúng là vô sỉ!”, người bên cạnh khẽ kêu lên.

Tôi cũng nói theo: “Đúng là rất đáng xấu hổ”.

Để lôi kéo nam nhân mà phải dùng đến thủ đoạn này, lại còn để lại dấu vết để người khác nói xấu sau lưng. Trương thị ơi là Trương thị, cô đã phí hoài tấm thân đẹp đẽ của mình một cách mù quáng mất rồi!

Tôi đang thầm kêu như vậy thì người bên cạnh đã ăn xong bánh quế, thuận tay phủi hết vụn bánh tạo nên những tiếng “bộp, bộp”. Tôi sững người như hóa đá.

Tiếng của Tề Thịnh lạnh lùng vang lên từ phía bên kia: “Ai?”.

Tôi há hốc miệng, mở to mắt nhìn người bên cạnh đột nhiên leo tót lên cây như một chú khỉ, tiếp đó Tề Thịnh xuất hiện ngay trước mặt tôi.

Hôm nay mặc dù là ngày rằm trăng tròn, nhưng vì ở dưới lùm cây, ánh trăng bị tán lá che khuất gần hết nên chỉ nhìn thấy dáng người mà không nhìn rõ mặt. Tề Thịnh dùng tay bóp lấy cổ họng tôi, cúi đầu nhìn một hồi mới nhận ra là ai, tay từ từ lỏng ra, cố nén cơn giận, hỏi: “Cô làm gì ở đây?”.

Tôi đưa tay vuốt cổ, ngước lên nhìn Tề Thịnh, hỏi với vẻ thăm dò: “Nếu… thiếp nói rằng… thiếp ở đây ngắm trăng… chàng có tin không?”.

Vì rất tối nên tôi không nhìn rõ ánh mắt của Tề Thịnh, nhưng căn cứ theo tình hình trước mắt thì anh ta chắc chắn không tin. Đúng lúc tôi đang cân nhắc thì Tề Thịnh buông tay ra, nói với giọng lạnh lùng: “Về đi!”.

Tôi mong mãi câu này của anh đấy! Nghe Tề Thịnh nói vậy, tôi vội vàng nhấc váy lên quay người đi về. Vừa đi được mấy bước thì nhìn thấy một tà váy trắng thấp thoáng sau một gốc cây khác, không kìm được mà tốt bụng dừng lại nhắc nhở: “Này, chàng hãy nói với nàng ấy, lần sau đến những chỗ tối như thế này thì hãy chọn đồ sẫm màu, đừng mặc màu trắng như thế, rất lộ liễu, để người khác nhìn thấy thì không hay đâu!”.

Nói xong, không thèm nhìn vẻ mặt của Tề Thịnh, tôi nhấc váy bước nhanh. Người ta có câu, họa từ miệng mà ra! Cũng chính vì lời nhắc nhở không đúng lúc ấy nên nhẽ ra được bình an vô sự, cuối cùng tôi lại rước họa vào thân.

Hôm ấy, vừa kết thúc bữa tiệc về đến Đông Cung, Tề Thịnh liền tuyên bố cấm cung tôi đúng một tháng khiến mọi người đều sững sờ. Tôi lại càng sửng sốt hơn, cứ nhìn anh ta trân trân, trong bụng thầm kêu lên: Tề Thịnh, anh giỏi lắm, anh qua cầu rút ván cũng thuận tay thật đấy! Anh tưởng rằng tôi sống ở Đông Cung sung sướng lắm chắc? Hằng ngày chỉ có mỗi một thú vui là ngắm mỹ nhân ra ra vào vào, ấy thế mà anh cũng dám cấm nốt!

Hơn nữa, anh và vợ của em trai anh được phép ngắm trăng thưởng cảnh, còn tôi ngắm trăng một mình thì lại không được? Thiên lý ở đâu? Hả? Ti Mệnh Tinh Quân chết tiệt!

Advertisements

One thought on “Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.6

  1. Pingback: [Sách mới]: Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s