Yêu em thật xui xẻo – chương 9.2

“Anh có muốn đánh trống lảng cũng không cần mượn cái chủ đề ăn uống khủng khiếp này đâu.” Hồ Bất Động nãy giờ vẫn đấu tranh tư tưởng nên bỏ chạy hay “ngoan cường” ở lại, đột nhiên thay đổi 1800. Cô dũng cảm sải bước thật dài đến bên bàn ăn và ngồi xuống. Đoán chừng Huỳnh Nhất Nhị đã uống sẵn thuốc tiêu chảy, bản thân mình cũng toan tìm lá bùa hộ mạng vừa rồi anh đưa cho, chợt nghe Huỳnh Nhất Nhất gọi.

“Bất Động à, Lăng nó ở trong nhà vệ sinh tầng trên rất lâu rồi, em đi gọi nó xuống ăn cơm đi!”

“…” Bàn tay cô vừa sờ thấy viên thuốc tiêu chảy đột nhiên khựng lại, ngẩng đầu nhìn Huỳnh Nhất Nhị, anh ta đang cầm đũa gẩy gẩy thứ đồ đen thui trên đĩa thức ăn, không thèm để ý đến cô, chỉ chuyên tâm nghiên cứu xem ăn những thứ đồ trong đĩa này xong liệu có nguy hiểm đến tính mạng hay không.

“Bất Động?” Huỳnh Nhất Nhất thấy cô ngồi thần ra liền gọi thêm một lần nữa.

“Dạ, à… em đi gọi cô ấy ngay đây, một mình cô ấy độc chiếm nhà vệ sinh lâu như vậy làm gì nhỉ?” Cô mỉm cười, nắm viên thuốc tiêu chảy trong tay chặt hơn một chút.

“Ai mà biết được chứ, ba đứa bọn em đứa nào cũng kỳ quặc, chẳng trách thân thiết đến thế. Nhất là nó, từ nhỏ đã nắng mưa thất thường, càng lớn càng khó hiểu. Bởi vậy chị mới nói, con gái không nên học ở trường nữ sinh, một đám con gái ở cùng với nhau, không biến thái mới là lạ.” Huỳnh Nhất Nhất vừa nói vừa vỗ Huỳnh Nhất Nhị, sắc mặt anh ta đột nhiên biến đổi giống hệt màu sắc mấy món ăn trên bàn. “Vừa rồi Nhất Nhị ra ngoài đợi em, nó liền chạy lên nhà vệ sinh ngồi, nói là sợ nguy hiểm đến tính mạng. Xí… ở một mình cùng chị thì có gì nguy hiểm gì chứ?”

“Ha ha!” Huỳnh Nhất Nhị vỗ gối phá ra cười không nể nang, hậu quả là bị bà chị cũng không nể nang cốc đánh “cốp” một cái lên đầu.

“Vậy em đi gọi cô ấy.” Không đợi Huỳnh Nhất Nhất nói hết, Hồ Bất Động liền chạy lại phía cầu thang gỗ, lộp cộp leo lên tầng hai…

Cô đứng trước thùng rác kê sát tường, nhìn chỗ giấy ăn bị vứt trong thùng rác, cắn môi, giơ cao viên thuốc tiêu chảy trong tay, toan ném nó vào thùng rác, nhưng tay mới hạ xuống một nửa thì “phanh” lại ở lưng chừng. Cô hít thở một hơi thật sâu, không khí ở đây có vị hơi chua, cô khom người, nhẹ nhàng thả viên thuốc vào thùng rác rồi đứng thẳng dậy, quay người đi đến gõ cửa phòng vệ sinh.

“Cô nói ai là kẻ thứ ba?”, tiếng Tả Gian Lăng loáng thoáng vọng ra từ trong phòng tắm, “Tôi cũng đang muốn hỏi cô là ai, đây là điện thoại của bạn trai tôi cơ mà. Nực cười, tôi vẫn chưa hỏi cô là con hồ ly tinh ở đâu chui ra, thế mà cô còn dám mắng chửi tôi. Ai thèm để ý đến cô!”.

“Cạch, cạch!”

Tiếng gấp điện thoại phát ra từ phòng tắm, cửa phòng mở toang, Tả Gian Lăng hằm hằm bước ra, cô mặc chiếc váy dài đồng phục màu đen của trường nữ sinh, tóc buông xõa trên vai, vài sợi tóc mai dính trên khóe miệng. Có lẽ không ngờ người ngoài cửa là Hồ Bất Động, nên Tả Gian Lăng hơi ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức cô bình tĩnh trở lại. “Cậu đến rồi à?”

Bất Động chưa kịp trả lời thì bị tiếng điện thoại của Tả Gian Lăng cắt ngang, Tả Gian Lăng nhìn cái tên trên màn hình rồi cau mày, bật mạnh chiếc điện thoại. “Làm gì vậy?” Câu chào hỏi không chút nhã nhặn.

“Anh không nói với tôi là anh đã có bạn gái.” Tả Gian Lăng nhíu chặt đôi mày, giữ nguyên âm lượng ở mức lớn, “Tôi ghét nhất làm kẻ thứ ba, vậy mà anh dám biến tôi trở thành kẻ thứ ba”.

Bất Động nghe thấy câu đó, tim bỗng giật thót. Cô cúi gằm mặt nhìn xuống sàn nhà, vờ như chẳng nghe thấy gì.

“Cái gì gọi là chơi bời mà thôi? Cái gì gọi là em quá thật thà? Anh cho rằng mình là ai chứ?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s