Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.9

 

Tôi dừng tay, quả nhiên thấy Dương Nghiêm gục đầu xuống không động tĩnh gì, trong lòng chợt giật thót một cái. Trả thù là việc chính đáng, nhưng nếu gây ra án mạng thì lại quá mức rồi.

Đang lúc lo lắng thì Dương Nghiêm động đậy, ho thêm vài tiếng sau đó mới từ từ quay đầu lại, mặt mũi toàn là nước, không biết đó là nước mắt hay là nước trà mà vừa rồi Lục Ly đổ vào miệng hắn nữa. Đưa mắt lặng lẽ nhìn tôi một hồi, Dương Nghiêm lau hết nước trên mặt, nói với giọng khản đặc: “Thù hận đến mức độ nào mà nương nương có thể ra tay nhẫn tâm như thế…”.

Tôi không nói được gì trước câu hỏi ấy, trong giây lát chỉ biết im lặng.

Dương Nghiêm lại cảm thán: “Cổ nhân nói không sai! Thà đắc tội với kẻ tiểu nhân chứ đừng đắc tội với đàn bà!”.

Câu nói ấy chạm đúng chỗ đau của tôi, cảm giác áy náy vừa mới nhen nhúm trong lòng lại bị hai chữ “đàn bà” dập tắt, cơn giận lại bốc lên đầu, tôi lập tức gầm lên: “Lục Ly, mau dâng bánh quế và trà cho khách!”.

“Đừng! Đừng! Đừng mà!” Dương Nghiêm lập tức bật dậy khỏi ghế, chạy vội ra cửa, miệng kêu: “Xin cáo từ, không cần tiễn!”.

Vì động tác của Dương Nghiêm rất nhanh nên tôi bị bất ngờ, lúc sau mới quay đầu lại hỏi Lục Ly: “Hôm nay hắn tới đây có việc gì vậy?”.

Lục ly chưa kịp trả lời thì Dương Nghiêm đã quay lại, có điều không dám vào bên trong mà chỉ đứng ngoài cửa thò đầu vào đưa mấy trang giấy, miệng nói: “Đưa nhạc phổ, Cửu ca sai ta mang nhạc phổ điệu ‘Ba mươi sáu’ cho nương nương”.

Nếu hắn đừng nhắc đến còn đỡ, nghe hắn nhắc tôi lập tức nhớ đến chuyện ở trong nhà xí hôm ấy, cảnh tượng tôi đứng sát bên Nhà xí huynh mãi mà vẫn không lôi được “của quý” ra lại hiện lên trong đầu, vì thế tôi lập tức lớn tiếng gọi: “Lục Ly, mau chuẩn bị cho anh ta một túi bánh quế đem về!”.

Dương Nghiêm kêu lên một tiếng thảm thiết: “Cô có phải là phụ nữ không đấy?”, nói xong không chờ cung nữ ra đón lấy nhạc phổ đã ném vội xuống, quay người bỏ chạy, đến lúc nghe thấy câu tiếp theo thì hắn đã chạy ra đến sân: “Từ nay trở đi ta không bao giờ ăn bánh quế nữa”.

Lục Ly bước tới nhặt mấy tờ giấy có ghi lời bài hát lên đưa cho tôi đồng thời khẽ cắn môi, nhìn dáng vẻ là biết trong lòng cô đang rất mâu thuẫn. Một hồi lâu sau, Lục Ly mới nói: “Nương nương, nô tì có lời này không biết có nên nói ra không”.

Rất ít khi thấy Lục Ly như vậy, vì thế tôi khẽ nói: “Chuyện gì? Cứ nói đi!”.

Lục Ly thận trọng nhìn tôi một cái, khẽ nói: “Cửu điện hạ tuy là anh em ruột thịt của Thái tử điện hạ, nhưng dù sao thì cũng đã là người lớn, nương nương không nên bảo Cửu điện hạ tìm hộ nhạc phổ, chuyện này truyền ra sẽ khiến người ta cho rằng nương nương và Cửu điện hạ có tư tình”.

Tôi biết rằng Lục Ly nói có lý liền vội gật đầu, đáp: “Nhớ rồi, từ sau bớt qua lại với bọn họ là được mà”.

Lục Ly thấy tôi nghe lời như vậy, khẽ mỉm cười.

Tôi vẫn còn nhớ câu nói vừa rồi của Dương Nghiêm, trong lòng bừng bừng lửa giận, một mình đi lại trong điện vài vòng, cơn giận vẫn không nguôi, không nén được quay lại hỏi Lục Ly: “Ta có giống phụ nữ không?”.

Lục Ly vội dùng tay che miệng, đôi mắt hạnh mở to, vành mắt lập tức đỏ lên, dịu dàng an ủi: “Nương nương, sao nương nương lại hỏi như vậy? Nương nương là người phụ nữ dịu dàng và hiền thục nhất trên thế gian này, không chỉ là hình dáng, mà tính tình cũng rất tốt…”.

Ôi, Lục Ly, cô đúng là rất biết an ủi người khác, giỏi đến mức ta nghe mà muốn đập đầu chết quách đi cho rồi.

Có lẽ Lục Ly thấy sắc mặt của tôi càng u uất nên vội nói thêm: “Nếu nương nương không giống phụ nữ, thì trên thế gian này chỉ còn toàn những gã đàn ông lỗ mãng thôi”.

Quỷ thần ơi, đây là rắp tâm muốn ta chết phải không!

 

đứng bên cạnh cũng nghe rất chăm chú, khi nghe thấy hai từ “Tề Thịnh” còn khẽ chạm vào tôi, thì thầm: “Ôi! Thì ra là Thái tử!”.

 

Tôi gật đầu: “Đúng thế!”.

Người bên cạnh tôi lẩm bẩm: “Ngũ đệ? Nữ nhân kia là vợ của Ngũ đệ? Triệu vương phi”.

Đầu óc cũng nhanh nhạy phết nhỉ, tôi thầm nghĩ.

t lần là quá đủ; hát, nghe không được giai điệu; múa, vì mặc quá nhiều, che quá kín nên chẳng còn đâu phong thái nữa. Bởi vậy, tôi chỉ còn cách nhìn các mỹ nhân mỗi người một vẻ để tiêu hết thời gian.

 

Còn chưa kịp nhìn hết những người đẹp trong điện thì bỗng có ai đó khẽ kéo vạt áo tôi. Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một tiểu mỹ nhân đã ngồi vào vị trí vốn dành cho Tề Thịnh. Tiểu mỹ nhân này tuổi mới chừng mười lăm, mười sáu, đang ở thời kỳ hoạt bát, đáng yêu nhất, cười hì hì kéo vạt áo tôi, miệng gọi: “Tẩu tẩu”.

Advertisements

One thought on “Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 2.9

  1. Pingback: [Sách mới]: Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s