Yêu em thật xui xẻo – chương 11.2

Cô hất tay anh rồi rút tay ra khỏi túi áo, đẩy anh lùi xa ra. “Nửa đêm nửa hôm, anh lại đến tặng đồ định tiễn em đi Tây Thiên. Anh mới là người phải lên Tây Thiên, cho anh chết đi, cho anh bị đồ rơi trúng, xe máy nổ lốp rồi ngã chết, lúc hôn bị phụ nữ cắn đứt lưỡi chết, uống nước sặc chết, ăn cơm nghẹn chết…” Cô vừa chửi vừa đẩy anh lùi về phía sau.

Anh bị cô đẩy nghiêng hẳn người đi, túi đồ trong tay anh bị đẩy mạnh quá đến nỗi văng cả đồ ra ngoài, mấy gói băng vệ sinh màu hồng phấn lăn tròn trên mặt đất rồi nằm nghênh ngang giữa đường lớn.

Vừa thấy mấy gói màu hồng phấn đó, bao nhiêu câu mắng mỏ của cô bị chặn hết trong cuống họng, không bật được ra ngoài, cứ đứng ngây ra đó mà nhìn.

Thấy cô kinh ngạc đến thừ người ra, anh đắc ý, nhếch miệng cười nhạt. “Mười chín tuổi giúp con gái mua băng vệ sinh, anh cảm thấy đây là một ưu điểm rất lớn. Em không cảm thấy vậy sao?” Anh qua bên đường, khom người nhặt thứ đồ rơi dưới đất lên, rồi lại bỏ nó vào trong túi nilon.

“Ai nói với anh là em cần dùng cái này?”

“Em chứ ai.” Anh lại giơ cái túi trước mặt cô.

“Em nói thế bao giờ?” Không phải cô “có” vào mấy ngày này!

Anh chỉ lên mặt trăng trên trời, nói: “Chính em nói, đợi em đến đêm trăng tròn còn gì”.

“…” Cô ngẩng lên trời, mặt trăng đã gần tròn đầy. Đột nhiên cô nhớ tới tờ khế ước nhân duyên trên bàn, bất giác cắn chặt môi, cau mày.

“Ghét anh rồi à?” Nhìn đôi mày cau có của cô, anh dịu dàng khẽ hỏi. Anh đút tay vào cái túi áo chẳng lớn gì của cô, chỉ là để nhét chiếc túi nilon vào tận bàn tay đang để trong túi ấy.

“…” Mũi cô hơi cay, anh vẫn nhìn cô thản nhiên như không có chuyện gì. Cô ghét anh rồi sao? Anh vì sợ sự xui xẻo của cô sẽ làm hại chị gái mình nên đã lạnh lùng bắt cô tránh xa, anh đâu có khác gì những người khác, không vĩ đại đến mức có thể bất chấp tất cả để ở lại bên cạnh cô. Biết rõ cô thích anh nhưng anh vẫn phải xem xét đến cái số mệnh đen đủi của cô, anh biến tình cảm của cô dành cho mình thành một loại gánh nặng mà anh không thể rũ bỏ được. Sự xui xẻo của anh bắt nguồn từ chính tình cảm cô dành cho anh, anh không thể nói không muốn là không muốn được, cô nên hiểu như vậy. Chỉ tại chiếc túi nilon đó nặng quá kéo cả người cô nghiêng xuống. Chỉ là một câu nói vu vơ của cô thôi, việc gì anh phải ghi nhớ?

“Nếu như có thể ghét anh thì cuộc sống của em sẽ tươi đẹp hơn biết bao nhiêu!” Cô nói rồi quay mặt đi, chắc vì xấu hổ nên cô không nhìn anh nữa.

Anh nghe câu này không biết nên coi là thổ lộ hay là hờn trách, nhìn cô khẽ quay mặt đi, anh ngẩn ra mấy giây rồi mới mỉm cười, nói tiếp: “Quay đầu lại đây, nhìn thẳng vào anh mà nói”.

“Cút xa ra một chút, ai muốn nghe anh nói chứ.” Cô cố gắng che giấu sự ngượng ngùng của mình, muốn giữ chút khoảng cách với anh.

Một bàn tay đột nhiên giữ chặt cái đầu ngang bướng của cô, kéo nó quay lại, để cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Cô bĩu môi, dường như không chịu khuất phục, cô liền phản kháng bằng cách cúi gằm mặt xuống đất, không chịu ngước lên.

“Cứ coi như anh xin em, em nhắm mắt lại một lát được không?” Anh nhướn mày, hoàn toàn chẳng có vẻ gì giống như đang cầu xin người khác, khẽ thì thầm bên tai cô.

“Việc gì em phải nhắm mắt?” Đầu cô ngọ nguậy trong lòng bàn tay anh, cố sức rụt về phía sau. Lời của anh ấy sao mà nghe là lạ.

“Em không cảm thấy, nếu như bây giờ anh thổ lộ với em, hay anh muốn hôn em chẳng hạn thì sẽ phá hỏng không khí sao?” Anh khẽ cười, kéo mạnh đầu cô về phía trước.

“Nhưng anh đã phá hỏng rồi đó…” Đầu cô vẫn tiếp tục giãy giụa trong bàn tay anh. Anh chẳng để tâm đến sự không hợp tác của cô, mà vẫn mặt dày ghé sát trán mình vào trán cô.

“Không sao cả, chúng ta cũng chẳng cần không khí gì đó nữa, cứ trực tiếp luôn đi.” Anh lại cười thật tươi, kéo đầu cô sát hơn, còn anh thì đứng im bất động, để môi cô phủ lên môi anh, nhìn như thể cô đang cưỡng hôn anh vậy.

Cô khẽ run, nghe thấy tràng cười phát ra từ mũi anh, cảm giác đôi môi đang chạm trên môi mình vẫn không rời, chỉ khẽ động đậy. “Lúc này nếu như em hơi hé môi ra một chút thì sẽ là chào đón anh đi vào, anh sẽ càng vui hơn nữa.”

“Em không…”

“Cảm ơn sự hợp tác!” Anh vội vã cảm ơn, rồi tiến thẳng vào vòm miệng đang hết sức hoan nghênh anh, xâm chiếm miệng cô một cách không kiêng nể…

“Xoảng, choang…”

Một tràng tiếng đổ vỡ vang lên bên tai cô, toàn thân cô run bắn. Cô đang muốn rời khỏi đôi môi mềm mại của anh thì bị một bàn tay giữ chặt lấy gáy, chiếc lưỡi mạnh mẽ trong miệng cô chẳng buồn quan tâm xem vật gì rơi xuống, chỉ hăng say với công việc.

“Bụp…”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s