Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 3.6

Tề Thịnh hành động như vậy, tôi đã bắt đầu không nhịn được, thấp giọng thét: “Thiếp… vẫn chưa xem đến đoạn của bà ấy mà…”.

Tề Thịnh tức quá hóa cười: “Được, được, được… nhưng bà ấy chính là người lát nữa nàng sẽ gặp đấy!”.

Tôi nhặt cuốn sách rơi trên sàn xe, trong lòng cũng thấy tức giận, lát nữa tôi sẽ gặp người đó, thế sao anh không bảo từ trước? Có đời thuở nhà ai sắp vào trường thi rồi mới cấp tài liệu cho người ta không?

Tôi cũng sầm mặt xuống không nói năng gì.

Tề Thịnh có vẻ bình tĩnh lại, dừng một lát, đột nhiên nói với tôi bằng giọng lạnh lùng: “Còn không lại đây!”.

Tôi nhìn Tề Thịnh, không hiểu.

Tề Thịnh đưa tay day day thái dương, nói với vẻ bất đắc dĩ: “Trước hết ta nói cho nàng biết về những người mà lát nữa nàng sẽ gặp. Nàng phải nhanh chóng ghi nhớ, nếu lát nữa mà không ghi nhớ được thì cứ im lặng chớ có nói gì, dù sao cũng không có ai dám hỏi nàng đâu”.

Trước mắt, có lẽ chỉ còn cách tạm thời bám lấy cái chân thối của anh ta mà thôi.

Mặc dù rất không muốn nhưng tôi cũng vẫn phải tiến hai bước tới chỗ của Tề Thịnh.

Tề Thịnh chau mày nhìn tôi, không nói gì.

Bất đắc dĩ, tôi đành lê thân thêm hai bước nữa.

Nói thực lòng, tôi không có thói quen ngồi gần một người đàn ông khác như thế.

Tề Thịnh mặc dù có phần không vừa lòng, nhưng miễn cưỡng cũng coi như thông qua, cầm lấy cuốn sách từ tay tôi, lật từ trang đầu, vừa chỉ vào từng bức hình vừa giới thiệu sơ lược về họ cho tôi. Đoạn đầu là những người đàn ông chủ chốt trong gia đình họ Trương, Tề Thịnh chỉ nói tên họ, mối quan hệ của họ với tôi một cách đơn giản, đến phần ghi chép về những người phụ nữ anh ta nói kỹ càng hơn rất nhiều.

Tôi ngạc nhiên, bất giác nhìn Tề Thịnh, bụng nghĩ thầm, Tề Thịnh biết rõ về những người chị em của tôi thật đấy.

Tề Thịnh thấy tôi đang nhìn mình liền dừng lại, giải thích với vẻ bất lực: “Những người phụ nữ này là những người nàng phải tiếp xúc nhiều nhất, đừng có lẫn lộn họ với nhau”.

Tôi hỏi vẻ ngạc nhiên: “Sao chàng lại biết họ rõ thế?”.

Tề Thịnh lại chau mày, cố nén cơn bực bội, đáp: “Bởi vì ta đã xem cuốn sách này một lần rồi!”.

Ồ, không lẽ đây chính là khả năng nhìn một lần là nhớ nổi tiếng sao?

 

Khi xa giá dừng lại trước cổng chính Trương viên, Tề Thịnh đang nói đến con gái lớn của anh trai bên mẹ của Trương thị.

Tề Thịnh vội gấp sách lại, ném vào ngăn kéo trong khoang xe, dặn dò: “Nghe nói tiểu nha đầu này thân với nàng nhất, lát nữa gặp mặt tuyệt đối không được có sơ hở đâu đấy”.

Tôi không thèm để ý, khoát tay: “Chàng yên tâm, một tiểu cô nương mà làm khó được thiếp thì khi trở về thiếp sẽ tự mình treo cổ lên cành cây phía đông nam!”.

Tề Thịnh đang chuẩn bị bước xuống khỏi xe, nghe thấy thế liền dừng lại, quay người nhìn tôi: “Cái cây ở phía tây sau điện của nàng, cao thấp, to nhỏ đều rất phù hợp!”.

Tôi không ngờ Tề Thịnh cũng có khiếu hài hước lạnh lùng như vậy, nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.

Tề Thịnh nhìn tôi khẽ mỉm cười, quay người bước ra khỏi xe.

Tôi không kịp suy nghĩ gì về thái độ vừa rồi của Tề Thịnh, chỉ đưa tay lên lau mồ hôi, trong lòng cảm thấy hơi lo lắng.

Thì ra, giả vờ làm một kẻ ngốc và giả làm phụ nữ đều khó như nhau.

Các chị em phụ nữ, các chị em cũng thật chẳng sung sướng gì.

Vừa theo Thái tử bước xuống xe đã thấy Lục Ly đứng sẵn ở bên chờ. Nhân lúc đỡ tôi xuống xe, Lục Ly ghé sát vào tai tôi khẽ nói: ”Con tiện nhân ấy đã về trước rồi!”.

Nghe Lục Ly nói vậy, tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang thị mặc một bộ đồ trắng đứng phía sau những người đàn ông quần áo chỉnh tề.

Chà! Cô gái này không hiểu vì sao ngày nào cũng mặc đồ màu trắng thế nhỉ?

Không… sợ bẩn à!

Tôi chợt nhớ đến Tề Thịnh, đại não của anh ta chắc là không xảy ra chuyện thiếu máu tạm thời đấy chứ?

Tôi quay người lại, thấy ánh mắt của Tề Thịnh quả nhiên đang dừng lại trên người Giang thị, sao đó mới nhìn sang Triệu vương đứng bên cạnh.

May quá, may quá, đại não chỉ bị thiếu máu tạm thời, không phải toàn bộ chạy hết vào tiểu não.

Cùng là đàn ông với nhau, tôi hiểu, đối với những người như anh ta thì giữa việc điều khiển súng đạn và bị súng đạn điều khiển chỉ có ranh giới vô cùng mỏng mảnh mà thôi.

Sau khi hoàn tất những nghi thức rườm rà, phiền toái thì Tề Thịnh và Triệu vương ở lại ngoài viện, còn Giang thị đi theo tôi vào nhị môn. Vốn dĩ đã chuẩn bị kiệu mềm, nhưng vừa nghĩ đến người khiêng kiệu là các cô gái, tôi liền cảm thấy khó chịu nên dứt khoát không dùng.

Thái tử phi không ngồi kiệu, Triệu vương phi đương nhiên cũng chỉ có thể đi bộ theo. Suốt dọc đường đi, cô ta luôn giữ im lặng.

Tôi không nén được quay lại nhìn cô ta, không ngờ bị cô ta nhìn thấy, còn mỉm cười, khẽ gọi: “Đại biểu tỷ”.

Tôi quay ngoắt đầu lại… Kiểu gọi này thật quá đả kích người khác.

Nhưng rồi tôi lại không nén được tò mò, rốt cuộc Tề Thịnh thích cô ta ở điểm gì?

Khuôn mặt ư? Chỉ có thể xem là tương đối khả ái, những người có khuôn mặt đẹp hơn cô ta trong Đông Cung còn vô khối.

Thân hình chăng? Tuy đang mặc trang phục mùa xuân nhưng vẫn không nhìn thấy có gì hấp dẫn.

Tính cách ư? Nhưng tính cách của phụ nữ chẳng qua cũng chỉ là mấy kiểu đó mà thôi, liệu khác được mấy phần?

Bây giờ thì tôi thực sự thấy kỳ lạ, rốt cuộc Tề Thịnh thích điểm gì ở cô ta? Còn thích đến mức khiến cho một cung đầy mỹ nhân phải trở thành góa phụ sống…

Tôi lại quay đầu nhìn kỹ Giang thị một lần nữa, vẫn không tìm ra nguyên nhân.

Chẳng lẽ là vì… những điểm tốt bên trong?

Nhưng vừa nghĩ đến đây, chính tôi cũng phải bật cười.

Giang thị vẫn tỏ ra rất điềm tĩnh.

Ở nhị môn, một đoàn phụ nữ nhà họ Trương đang đứng chờ, cuối cùng tôi cũng đã nhìn thấy vị Ngôn thị mặt thì xinh đẹp nhưng lại rất hay ghen kia.

Đúng là thất vọng quá, không đẹp như trong bức vẽ, chính là điển hình của người đẹp tuổi xế chiều.

Còn cả bà Phạm thị, mẹ của Trương thị, vừa nhìn thấy tôi mắt đã đỏ hoe.

Đám đông nhìn thấy tôi đi tới bèn quỳ sụp xuống vái chào, tôi không nỡ nhìn thấy cảnh bà quỳ xuống trước cháu, mẹ quỳ trước con, vội bảo Lục Ly ra hiệu miễn lễ, lúc ấy mọi người mới đứng dậy.

Tôi cũng giả bộ chuẩn bị vái chào Trương lão thái thái và Phạm thị nhưng Lão thái thái đã đỡ ngay lấy tôi, kéo tay rồi nói như muốn khóc: “Đại nha đầu!”.

Những người xung quanh lập tức vô cùng phối hợp lôi khăn tay ra, một nửa trong số họ lập tức nhỏ nước mắt, những người không khóc cũng cầm góc khăn chấm chấm khóe mắt.

Tôi cảm thấy đau đầu, vội nói: “Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa!”.

Ai ngờ, tôi vừa nói xong thì những tiếng nức nở nghẹn ngào ban nãy lập tức đổi thành khóc ra tiếng. Bây giờ thì hay rồi, đến Lục Ly cũng khóc theo họ.

Nếu chỉ có một phụ nữ khóc thì tôi còn có thể dỗ được, chứ cả một đoàn khóc cùng lúc như thế này… Tôi thậm chí suýt đưa tay lên trời thề: Tôi, tôi, tôi… thực sự không làm gì có lỗi với mọi người!

Advertisements

One thought on “Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 3.6

  1. Pingback: [Sách mới]: Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s