Chào em, Như Hoa – Chương 1.1

Chương 1: Gặp cô chẳng khác gì nơi bi kịch mở màn

Nếu Thượng đế cho Văn Sơ cơ hội quay trở lại khoảnh khắc tiếng gõ cửa đáng chết đó vang lên, hắn nhất định sẽ dõng dạc: Không được vào! Và nếu nhất định phải cho cái “không được vào” đó một kỳ hạn, hắn hết sức hy vọng sẽ là: Một vạn năm.

Thế nhưng Thượng đế có cho không? Không hề, cho nên, giờ đây hắn đành phải xấu hổ tột cùng mà tóm chặt chiếc khăn bông quấn quanh người che vị trí chủ chốt, ngại ngùng đứng bối rối nhìn cái kẻ chính hiệu phái nữ nhưng ăn mặc chẳng khác gì đàn ông đó, dùng ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ và không chút che đậy đó mà lột trần hắn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên.

Đầu tháng Chín ở trường Đại học S, trời khá nóng.

Còn hai ngày nữa mới đến hạn sinh viên mới báo danh, nhưng cũng có một số cô cậu đã kéo theo hai bậc sinh thành đến báo danh trước, tránh việc sát giờ mới cuống ca cuống quýt.

Khu C khuôn viên trường S là ký túc xá nam của sinh viên năm nhất khoa Sơn dầu học viện Mỹ thuật, người ra kẻ vào rất đông. Lỗ Như Hoa thân mặc chiếc áo sơ mi vải bò rộng thùng thình, đầu đội mũ lưỡi trai sùm sụp, đằng sau lưng đeo một ba lô leo núi, tay cầm một tập tờ rơi màu hồng phấn, đứng trước tấm bảng quảng cáo khu C cần mẫn dán mẩu quảng cáo nhỏ.

Nội dung mẩu quảng cáo như sau: Xin chào các tân sinh viên! Các bạn chắc hẳn là rất muốn trải qua bốn năm học hạnh phúc ở trường Đại học S? Các bạn rất thích sách cũ và tạp chí cũ? Các bạn đã từng dài cổ ngóng chờ dịch vụ giao đồ ăn tận nơi với cái bụng rỗng sôi réo nhưng rốt cuộc họ lại chẳng thèm tới? Các bạn muốn thuê xe đạp cho tiện đi lại? Các bạn muốn tự mình khám phá hết cả trường Đại học S rộng lớn? Hoặc các bạn đau đầu nhức óc muốn tìm dịch vụ châm cứu massage? Các bạn muốn lĩnh vật phẩm tập quân sự nhưng lại ngại xếp hàng? Hay các bạn muốn gia nhập tổ chức hoạt động ngoại khóa mà lại khổ vì không có cách báo danh? Các bạn muốn mua thẻ IP, IC với chiết khấu cao nhất? Nếu như bạn cần tất cả những điều đó, chỉ việc quay số điện thoại: 1370… Chỉ một cú điện thoại, không phân biệt già trẻ gái trai, cần gì có nấy, giá cả cạnh tranh.

“À thế có dầu gió không?” Có người hiếu kỳ dừng lại xem, đọc xong quảng cáo liền hỏi Như Hoa một cách thận trọng.

“Thế bạn cần dầu Thất Tiên, dầu Quảng Phát hay dầu Thảo Bản?” Lỗ Như Hoa lấy ngay thái độ chuyên nghiệp, chỉnh lại mũ, vẻ mặt trịnh trọng hỏi lại.

“À… thế… thế nào cũng được.” Người hỏi – một sinh viên mới gãi gãi đầu trả lời.

“Cậu định để chống buồn ngủ, chống muỗi hay là chỉ đơn thuần thích ngửi mùi thơm dầu gió?” Lỗ Như Hoa tháo ba lô xuống, như ảo thuật, một tay lấy ra ba chai dầu gió be bé, “Cậu vừa tới trường S, chắc là chưa quen nơi ở mới, thành ra chất lượng giấc ngủ không được tốt, điều đó ảnh hưởng rõ ràng trên sắc mặt cậu. Cậu thử soi gương xem, đã có cả quầng thâm rồi kia kìa!”.

Cậu sinh viên mới vẻ hốt hoảng đưa tay sờ sờ phía dưới mắt, “Đúng thật là buổi đêm mình bị khó ngủ, ban ngày đâm ra lơ mơ, muốn tỉnh táo hơn một chút!”.

“Ừ, với tình trạng này mình đề nghị cậu dùng dầu Thất Tiên, mùi hương dễ chịu mà không kích thích, tác dụng tức thì. Còn cái này nữa, quầng thâm của cậu cũng phải chữa trị ngay, cậu xem mặt mũi đẹp trai thế này, không thể để cho chút khiếm khuyết đó làm ảnh hưởng đến “sức tiêu thụ” được… ừ, ý mình muốn nói đến sự nghiệp học hành. Đây, đề xuất thêm một thứ rất hay cho cậu!” Lỗ Như Hoa lại moi ra một hộp nhỏ, “Đây là mặt nạ dưỡng mắt đặc trị quầng thâm dành cho nam giới, đắp mắt giúp phòng ngừa nếp nhăn và bổ sung độ ẩm, đặc biệt thích hợp cho dân hội họa. Các cậu phải sử dụng mắt nhiều, hay bị mỏi mắt thì thứ này là tốt nhất đấy, dùng xong bảo đảm mắt sáng ngời ngời như bóng đèn cao áp, chả cần đến thuốc bổ mắt sáng mắt nữa đâu”.

Đôi mắt cậu sinh viên sáng lên, “Wow! Cậu lại còn có cả mặt nạ dưỡng mắt hiệu này cơ à, tôi trước đây có dùng rồi, hiệu quả cực kỳ! Cậu bán bao nhiêu?”.

“Ba mươi đồng một hộp.”

“Rẻ quá, tôi lấy ba hộp! Và thêm một chai dầu gió Thất Tiên nữa!” Cậu sinh viên vội vã mở ví ra, sung sướng nhận hàng rồi tung tăng rảo bước chạy đi.

“Có tác dụng thật không? Con trai dùng mặt nạ dưỡng mắt có tốt không nhỉ…”, hai trong số những người đứng quanh đó có vẻ bắt đầu dao động, khẽ lẩm bẩm.

“Tất nhiên là tốt rồi, cực thích hợp cho những anh chàng đẹp trai! Đồ của tôi toàn là loại chất lượng đảm bảo, tôi rất có đạo đức nghề nghiệp mà!” Lỗ Như Hoa quay mặt sang, quan sát kỹ người vừa nói, lại lấy giọng ấn tượng mà nói: “Ô… sao các nam sinh khoa Sơn dầu đều đẹp trai thế này nhỉ!”.

Hai anh chàng vừa nói cùng đỏ mặt, ngượng nghịu bối rối một lát, rồi bỗng lấy vẻ anh hùng, hào phóng móc tiền ra.

Chưa đầy nửa tiếng sau, mặt nạ dưỡng mắt của Lỗ Như Hoa đã bán được chẵn mười hộp, cộng thêm đơn đặt hàng năm hộp nữa…

Hê hê, một kết thúc hoàn hảo!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s