Chào em, Như Hoa – Chương 2.3

Thực ra, ngay lần đầu tiên Văn Sơ lén nâng ba lô, Lỗ Như Hoa đã thấy có gì đó là lạ rồi, chỉ là không dám chắc. Nhưng đến lần thứ hai, bả vai bỗng nhiên nhẹ hẫng đi, cô liền bất thần xoay người lại, bàn tay phải của Văn Sơ vẫn tơ hơ giữa không trung… lại còn vờ vịt phẩy qua phẩy lại như thể đang rỗi rãi không có việc gì làm, rồi bẽn lẽn hạ xuống.

Lỗ Như Hoa không đoán ra ý đồ thật sự của Văn Sơ là gì, trong lòng nghĩ dù sao cái gã này chắc cũng chả có ý định gì tốt đẹp đâu. Hơn nữa đeo nặng nãy giờ vai cũng đã bắt đầu đau, cô liền bỏ ba lô ra đặt xuống đất, hai tay để ra đằng trước.

Hàng người xếp hàng dần ngắn lại, ánh nắng trưa vẫn hồn nhiên thiêu đốt!

Chiếc ba lô của Lỗ Như Hoa vừa được tháo đặt xuống đất, ánh mắt của Văn Sơ lập tức soi mói vào phần lưng cô.

Cái lưng mới gầy làm sao, chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh đã bị mồ hôi làm ướt sũng đến mức dán chặt vào lưng, đặc biệt là chỗ trước đó bị chiếc ba lô áp vào, đằng sau lớp vải đã trở nên gần như trong suốt ẩn hiện hai cái dây nho nhỏ, hình như là màu hồng phấn.

Văn Sơ đương nhiên biết đó là cái gì…

Cô ta quả là gầy thật, lại còn xếp hàng lâu như thế, làn da bị phơi nắng ửng hồng lên, cái cổ mảnh dẻ kia chắc chỉ dùng tay bóp một cái cũng đứt đôi được ấy nhỉ?

Trong đầu Văn Sơ bỗng nảy ra một suy nghĩ “kỳ dị”, khiến hắn tự khinh bỉ chính mình.

Thật ra Văn Sơ đứng đằng sau khiến Lỗ Như Hoa cũng thấy khó chịu. Chả khác gì đứng cạnh một cái nhà lạnh. Không, là xác ướp mới đúng. Vẫn không phải, ừm… tóm lại là cứ thấy thế nào ấy, hình như sau lưng thật là nóng, nóng đến từng milimet.

Lỗ Như Hoa không nhịn được quay phắt đầu lại, tóm được Văn Sơ đang ngẩn ra nhìn lưng mình chăm chăm.

“Anh làm cái gì thế hả?” Lỗ Như Hoa cảnh giác đưa tay ra sờ sờ sau lưng, “Anh dán giấy lên lưng tôi phải không?”.

Văn Sơ nhướng mắt nhìn cô, lạnh lùng hứ lên một tiếng đầy vẻ khinh thị.

Lỗ Như Hoa quay đi nhưng vẫn đầy nghi ngờ, lòng nghĩ tên Văn Sơ này lại còn cố chối, có cao to đẹp trai thì cũng bị ta đây thấy bằng hết rồi. He he, nghĩ đến đây, thấy đời lại lên hương.

“Cô cười cái gì?” Giọng nói Văn Sơ vọng đến từ phía sau tai.

“A, xin quý ngài tự trọng một chút, tiểu nữ đây cho dù chỉ là đứa bán rong nhưng cũng có quyền cười.” Lỗ Như Hoa trầm giọng nói, cũng không quay lại, nhưng nhìn từ đằng sau vẫn rõ ràng một vẻ dương dương tự đắc.

“Ha, vậy cứ cười đi, chúc cô mua may bán đắt, tốt nhất là có cái gì cũng bán được hết.”

“Chính vậy đó, nhất là CK, ha ha.” Lỗ Như Hoa cười đến rung cả người.

Văn Sơ cảm thấy lửa giận bốc lên đầu ngùn ngụt, Lỗ Như Hoa quả thật là cái thứ bán không ai mua, cho không ai dám. Cô ta cố ý, chắc chắn là cố ý! Cứ nghĩ đến việc từ nay về sau bị cái kẻ tham tiền này thích nắm thóp lúc nào tùy ý là hắn lại muốn đâm đầu vào tường cho xong.

Nghĩ đi nghĩ lại, Văn Sơ bèn cố dùng một giọng thấp trầm nhất, thô lỗ nhất, vươn người về phía sau tai Lỗ Như Hoa, nói chậm rãi: “Con gái nên chú ý vẻ ngoài, nếu có mặc đồ trắng thì nên dùng áo lót màu da”.

“Hả?” Lỗ Như Hoa giật mình quay lại, bắt gặp ánh mắt giễu cợt của Văn Sơ.

“Không ngờ cô cũng thích màu hồng phấn, tôi cứ tưởng hồng phấn chỉ dành cho các cô nữ sinh đáng yêu nhí nhảnh cơ.” Văn Sơ tiếp tục nói một cách thô lỗ, đắc ý nhìn Lỗ Như Hoa lúc này đang vô thức cúi nhìn xuống ngực vẻ nghi ngờ, rồi sờ sờ phía sau lưng, cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện, gương mặt bỗng nhiên đỏ bừng toàn tập.

Lỗ Như Hoa bị Văn Sơ chơi một cú đau, bực bội đeo ba lô lên lưng, ngăn cái lưng tiếp tục phô diễn “cảnh nóng”. Mồ hôi! Chỉ là mồ hôi thôi mà, tất cả thanh danh của cô đã bị hủy hoại trong chốc lát!

Không được tức giận, không được tức giận, khách hàng là Thượng đế, là Thượng đế. Lỗ Như Hoa hít thật sâu, rồi lại hít thật sâu…

Văn Sơ nhìn cô gái nhỏ nhắn với chiếc ba lô to uỵch trước mặt, tuy không đoán được những suy nghĩ thật sự của cô, nhưng cũng có thể thấy cô đang tức giận đùng đùng. Ê hê, hiệu quả như dự đoán, thế là hòa nhau một ván rồi, Văn Sơ trong lòng vui như Tết, lần đầu tiên le lói niềm vui kể từ khi bước chân vào ngôi trường S.

Thế nhưng cô ta lại đeo ba lô lên rồi, cái ba lô quả thực là nặng, đã khiến cho cả một vùng lưng ướt đẫm thế kia. Cái đồ ngốc xít, tham tiền, thật không biết cô ta được rèn bằng sắt hay đúc bằng thép nữa. Đưa mắt nhìn hàng người tiến chậm rì rì phía trước, để đến nơi chắc cũng phải một lúc lâu nữa, Văn Sơ lại thấy hơi bực. Haizzz, thôi thì cứ coi cô ta là một nữ sinh bình thường đi, một quý ông có trách nhiệm phải giúp đỡ tất cả những phụ nữ anh ta gặp, cho dù phụ nữ ấy là đồ ma nữ.

Thò ra hai ngón tay khẽ nâng đáy ba lô của Lỗ Như Hoa, Văn Sơ tự thề rằng hai ngón tay đối với hạng người như cô ta là đã quá tử tế rồi.

Ba mươi giây sau, ba ngón tay.

Sau một phút, có bốn ngón tay xuất hiện.

Hai phút nữa trôi qua, cả một bàn tay…

Càng đỡ, trong lòng Văn Sơ càng bực, càng cáu, cô ta là loại con gái gì mà ba lô nặng thế không biết. Không phải thục nữ, không phải, nhất định không phải.

Cuối cùng cũng gần đến lượt rồi. Toàn bộ đầu óc Lỗ Như Hoa đang hoàn toàn tập trung vào việc tiết chế cơn giận ngùn ngụt, huống hồ cô có thế nào cũng không thể ngờ đến việc Văn Sơ lại có thể ngầm ở sau lưng giúp mình một tay…

Đằng trước chỉ còn ba người… hai người… một người… Đến rồi!

Lỗ Như Hoa vui mừng hớn hở tiến tới trước một bước, vừa chuẩn bị chạm đến bàn lĩnh quân phục thì bỗng từ đâu một “bức tường thịt” di động đột ngột chen tới chặn ngang tầm mắt. Cô bước về phía bên trái nửa bước, “tường thịt” cũng đi về bên trái nửa bước, cô chuyển sang bên phải nửa bước, tường thịt cũng chặn đủ nửa bước về bên phải. Không chỉ có thế, tường thịt còn phát ra một âm thanh cực kỳ chân thành: “Em là Văn Sơ – sinh viên mới khoa Sơn dầu, đến lĩnh quân phục. Chắc phải gọi chị là đàn chị rồi, chị vất vả quá!”.

“Văn Sơ, cậu chen hàng thế hả?” Lỗ Như Hoa cuối cùng cũng phát điên.

Văn Sơ quay sang nhìn cô, sắc mặt không biểu lộ điều gì, “Bạn ơi, mình thật sự có việc gấp lắm, có thể nhường mình một chút không? Cảm ơn nhiều”.

“Này bạn, phải biết giúp đỡ nhau chứ, nhường cậu ấy một chút thì có sao.” Bà chị phát quân phục xen vào nói đỡ. Hứ, chị ngồi đấy mà nói có bị đau lưng đâu cơ chứ. “Cậu là Văn Sơ phải không? Quân phục của cậu số lớn nhất, ừ, nhớ chú ý nắng nôi đấy, học quân sự mệt lắm… cậu ở ký túc xá nào?… à, số điện thoại của cậu là…”

Lỗ Như Hoa bất lực đứng nhìn cái lưng của Văn Sơ, “lắng nghe” đàn chị “dạy dỗ” cậu em đẹp trai, chỉ biết thầm nén tiếng thở dài: Trời ơi là Trời!

Advertisements

One thought on “Chào em, Như Hoa – Chương 2.3

  1. Pingback: [Sách mới]: Chào em, Như Hoa – Tử Ngư Nhi | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s