Chào em, Như Hoa – Chương 2.5

Trong khoảnh khắc, hai người đụng nhau, Văn Sơ gật đầu cười, ý là: Cô tưởng chọc giận được tôi sao? Tôi là một quý ông, chẳng hơi đâu mà nhỏ nhen với cô.

Lỗ Như Hoa cũng gật đầu cười lại, ý là: Cậu tưởng cậu chọc giận được tôi chắc? Cậu là khách hàng, khách hàng là Thượng đế, tôi chẳng hơi đâu mà so đo với cậu.

Mỉm cười, lại mỉm cười… cái khoảng cách giả tạo giữa hai người chỉ có thể so với trời cao bát ngát và biển sâu thăm thẳm…

Có điều cô Lỗ Như Hoa này đúng là chị gái tốt, quần áo dơ của Lỗ Tự Ngọc cũng đến giặt giúp.

Văn Sơ tiện tay ném quân phục lên giường, Lỗ Tự Ngọc đang im lặng vẽ một bức phác thảo nhỏ, thấy Văn Sơ bước vào, chỉ ngẩng đầu cười cười xem như chào hỏi, chứ chẳng nói thêm gì.

Hoàng Kinh Vũ không ở trong phòng, bộ quân phục đã chỉnh tề ở trên giường của cậu ta, chắc là Lỗ Như Hoa vừa đặt lên.

Văn Sơ muốn nói vài câu, rồi lại nhịn xuống. Lỗ Như Hoa tình nguyện thay em trai xếp hàng lấy quân phục, tình nguyện giúp em giặt quần áo, người ngoài có lý do gì mà nói nọ nói kia.

Nhưng mà, cái cô nàng đang đứng ngoài ban công kia không biết mệt là gì sao? Đôi mắt Văn Sơ bất giác liếc về phía ban công.

“Tự Ngọc, bột giặt em để đâu thế?” Lỗ Như Hoa đột nhiên quay đầu lại hỏi, qua lớp kính bỗng nhận thấy ánh mắt của Văn Sơ hướng về phía mình.

Văn Sơ hơi xấu hổ, cố gắng trấn tĩnh, ho khẽ một tiếng.

“Ở trong chiếc giỏ màu xanh, cái túi đã mở sẵn rồi ấy.” Lỗ Tự Ngọc trả lời, vẫn không ngừng tay vẽ.

“Ờ.” Lỗ Như Hoa trừng mắt nhìn Văn Sơ, tìm được bột giặt.

Văn Sơ hơi bực, giận bản thân sao lại hiếu kỳ quá như vậy, cũng giận là sao mỗi lần mình hiếu kỳ đều bị Lỗ Như Hoa tóm được.

Thôi không nghĩ nữa, người đầy mồ hôi, đi tắm thôi!

Văn Sơ lột phắt áo, để trần phần thân trên cầm quần áo sạch đi về phía nhà tắm cạnh ban công.

Ở ban công giặt quần áo, Lỗ Như Hoa khẽ liếc sang. Nói không có cảm giác gì thì là bốc phét, haizzz, người ta “bo đì” mới cao to ngon lành làm sao chứ, tay ra tay, chân ra chân.

Đang ngẩn ra suy nghĩ thì cánh tay “ra tay” vừa nãy bỗng thò sang vặn khóa vòi nước Lỗ Như Hoa đang xả.

“Bạn Như Hoa, xin lỗi nhé, ký túc xá thiếu tiện nghi, khi dùng bình nước nóng sẽ không được dùng vòi nước khác.” Văn Sơ miệng cười rất gian xảo, nói ngân nga.

Lỗ Như Hoa ngẩng lên, gạt mồ hôi trên trán, bất giác hơi lùi lại. Vô tình nhìn thấy người ta trong trạng thái “nude” là một chuyện, ở cạnh một người đàn ông cởi trần trong khoảng cách gần như vậy lại là chuyện khác… Khuôn mặt cô bỗng nóng bừng lên, chỉ lắp bắp được mỗi câu: “Được rồi, thế cậu tắm đi, tôi không mở nước nữa”.

Gương mặt đỏ bừng của cô khiến Văn Sơ hết sức thỏa mãn, hắn vui vẻ lâng lâng đi vào phòng tắm vặn vòi sen, những tia nước ấm áp phun ra. Ha, cái gì mà Như Hoa với chả Tự Ngọc, cái gì mà huấn luyện với chả quân sự, cứ gọi là ta đây chấp hết.

Ha ha, muốn hát lên một bài ca.

“Aaaaaaa!!!”

Đừng hiểu nhầm. Cái âm thanh đó không phải là Văn Sơ đang hát đâu, mà là một tiếng rống khủng khiếp.

Nước ấm bỗng nhiên biến thành nước sôi sùng sục.

Văn Sơ thở không ra hơi, kéo cửa ló nửa người ra mà hét tướng lên với Lỗ Như Hoa, không còn quan tâm gì đến phong độ với chả dáng vẻ, “Cô cố ý phải không? Cô cố ý vặn vòi nước phải không?”.

Lỗ Như Hoa giơ bàn tay dính đầy bột giặt lên trời vẻ vô tội, khuôn mặt thể hiện rõ ràng một sự hối lỗi hết sức tha thiết: “Không phải cố ý đâu, thật sự không cố ý đâu, chỉ là nhất thời quên mất thôi, ầy… nước nóng lắm à?”.

“Quên ấy hả? Nước nóng không ấy hả? Cô vào mà tắm thử xem!” Nếu không phải là đang “thiên nhiên”, nếu không phải đối phương là con gái, Văn Sơ thật sự muốn xông ra đánh nhau một trận.

“Xin lỗi.” Lỗ Như Hoa làm như sắp khóc nhưng thực ra chẳng có giọt nước mắt nào, “Mình không có thói quen tắm rửa ở ký túc xá nam, thật đấy”.

“Cô! Lỗ Như Hoa!”

“Bị bỏng rồi hả? Bỏng thật hả? A, cậu mua thuốc mỡ bôi bỏng không? Trong ba lô của mình có đấy, mười tệ một ống, rất là rẻ!”

“Lỗ Như Hoa, đồ tham tiền, đồ con gái ác độc!!!”

Tiếng hét của Văn Sơ vang lên kinh thiên động địa. Trong phòng, Lỗ Tự Ngọc ngừng bút nhìn ra, không nhịn nổi phải khẽ mỉm cười.

Khóa học quân sự đau khổ khiến các tân sinh viên phát hãi cuối cùng đã bắt đầu.

Nếu chỉ là duyệt binh mốt hai mốt miệng hô khẩu hiệu thôi thì cũng không có gì, thế nhưng điều mà đại đa số sinh viên không thể chấp nhận là sáu giờ sáng đã phải rời giường. Rửa nhanh mặt mũi, ăn cơm xong là bắt đầu vào bài huấn luyện buổi sáng kéo dài một giờ, nghỉ ngơi chút xíu rồi lại tiếp tục tập luyện cho đến tối. Ngủ nướng giờ chỉ còn là “một thời đã xa”.

Lỗ Như Hoa ngược lại rất vui vẻ. Cô chờ đợi ngày này đã lâu lắm lắm rồi.

Bốn giờ sáng thức dậy, trời vẫn còn tối, Lỗ Như Hoa nhẹ nhàng đánh răng rửa mặt rồi khẽ đặt sữa tươi và bánh mì lên đầu giường ba nữ sinh cùng phòng trong lúc họ còn đang chìm trong giấc mộng. Cô cứ toàn đi sớm về muộn, thật có lỗi với họ, thôi thì của ít lòng nhiều, coi như bữa sáng bồi thường đi.

Bốn giờ bốn mươi lăm phút, Lỗ Như Hoa đeo ba lô lên vai, chuồn ra khỏi trường, tới “căn cứ bí mật” của mình.

Cô thuê một gian phòng chưa đến 10m2 ngay cạnh trường S làm kho chất đủ loại hàng hóa, đôi lúc còn dùng để nấu nướng vài thứ bằng nồi cơm điện.

Năm giờ mười lăm phút, chọn lựa xong đồ phải bán hôm nay, cầm thêm vài thứ cho Tự Ngọc, rồi lại vội vã chạy về trường.

Năm giờ ba mươi lăm phút, đến nhà ăn trường S, giở đơn đặt hàng qua điện thoại tối qua ra, bánh màn thầu hai mươi lăm cái, bánh bao hai mươi cái, quẩy mười chiếc, sữa đậu nành mười túi và một số món linh tinh khác.

Advertisements

One thought on “Chào em, Như Hoa – Chương 2.5

  1. Pingback: [Sách mới]: Chào em, Như Hoa – Tử Ngư Nhi | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s