Chào em, Như Hoa – Chương 2.6

Năm giờ bốn mươi lăm phút, mua đồ ở căng tin xong. Đúng sáu giờ đến cửa ký túc xá nam sinh Học viện Luật, đội mũ lên, kéo vành lưỡi trai sụp xuống, trà trộn vào trong, đem bữa sáng đến tận tay “khách đặt hàng”, lấy tiền. Xong!

Sáu giờ mười lăm phút, ra khỏi ký túc xá nam mới bắt đầu cảm thấy run rẩy chân tay. Đói rồi! Lỗ Như Hoa lấy ra một cái bánh mì vừa đi vừa ăn, có thực mới vực được đạo! Vừa ăn cô vừa nghĩ, chạy tới chạy lui như vậy thật quá lãng phí thể lực và thời gian, diện tích trường S lại lớn, ừm, ngày mai qua chợ đồ second hand kiếm một cái xe đạp.

“Hi! Lỗ Như Hoa.” Phía sau có người réo tên cô. Lỗ Như Hoa quay đầu nhìn, là Cá voi – bạn cùng phòng Tự Ngọc… úi, lại kèm cả tảng băng Văn Sơ nữa.

Bọn họ đều mặc quân phục nghiêm chỉnh, đầu đội mũ. Ái dà… Không “ngứa con mắt bên phải, đỏ con mắt bên trái” không xong, cũng bộ đồ ấy nam sinh khác mặc vào trông y như lính đào ngũ, hai tên này mặc thì lại giống thành viên đội danh dự diễu hành Quốc khánh. Lỗ Như Hoa chân thành cảm thán cho phong thủy phòng 205.

“Lỗ Như Hoa, cậu cũng thuộc dạng ‘thoáng’ đấy chứ nhỉ, sáng sớm đi ra từ ký túc xá nam Học viện Luật, không phải là cả đêm cậu…” Cá voi nghĩ gì nói nấy, không giấu được kinh ngạc, ánh mắt trợn tròn, chỉ chỉ Lỗ Như Hoa, lại chỉ chỉ vào ký túc xá nam.

Văn Sơ thì trái lại, hoàn toàn trấn tĩnh, gương mặt bình thản không thể hiện cảm xúc, chỉ có khóe miệng hơi nhếch lên, nửa cười nửa không.

Ôi trời, ký túc xá Học viện Luật và khuôn viên khu C nằm liền kề, thật là oan gia ngõ hẹp đây mà. Lỗ Như Hoa miệng vẫn còn đầy bánh mì chưa nuốt xong, vội vàng xua tay: “Không phải, không phải đâu! Tôi đến đưa bữa sáng”.

“Đưa bữa sáng? Chẳng lẽ cô ở Học viện Luật cũng có em trai phải chăm sóc? Lỗ Như Hoa, em trai cô nhiều thật đó.”

Văn Sơ sẵn sàng thề: Hắn không định nói như vậy, nhưng chẳng biết vì sao, cứ gặp Lỗ Như Hoa là lại muốn kiếm chuyện gây gổ…

Thực ra nhìn Lỗ Như Hoa mới sáng sớm đã mướt mồ hôi, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn là chắc cô ta lại ở đây quảng cáo rao bán cái gì đây, hóa ra là đưa bữa sáng.

Cái thứ tiền khổ nhục như vậy mà cũng phải kiếm, cô ta có lẽ… có lẽ tự làm khổ mình quá rồi.

Văn Sơ có thể nhận ra cuộc sống của hai chị em Như Hoa Tự Ngọc rất thanh đạm, hắn cũng nghe nói bọn họ không cha không mẹ, nhưng trường S cũng cho vay tiền đi học mà, ngoài ra còn có thể xin học bổng, việc gì phải xoay xở đến mức thế này cơ chứ.

Cô ta vất vả như vậy, cái tên Lỗ Tự Ngọc kia lại ngày ngày thong dong thoải mái. Trong lòng Văn Sơ, cảm tình với Tự Ngọc giảm thêm ba phần.

“Tôi chỉ có một đứa em, Lỗ Tự Ngọc, cảm ơn đã quan tâm.” Lỗ Như Hoa cười cười, bình tĩnh trả lời Văn Sơ.

Shit! Lại hớ mồm rồi, Văn Sơ thật muốn cắn cái lưỡi ngớ ngẩn nhiều chuyện đứt luôn cho rồi. “Bữa sáng đưa thế nào? Có đưa đến ký túc xá bọn mình không?” Cá voi có vẻ hứng thú – nếu không phải đến căng tin ăn điểm tâm, mỗi ngày có thể ngủ thêm hai mươi phút.

“À…” Lỗ Như Hoa hơi ngần ngại. Hôm qua cô đã nghĩ, về sau nên cố gắng ít kinh doanh ở khoa Sơn dầu, một là sợ Lỗ Tự Ngọc khó xử, hai là tránh gặp Văn Sơ.

“Chị!” Vừa nghĩ đến Tự Ngọc, cậu ta lập tức xuất hiện.

Gần như ngay lập tức, Lỗ Như Hoa lên tinh thần, hai mắt sáng lên. Ngay cả Văn Sơ cũng cảm thấy kinh ngạc với sự “cải tử hoàn sinh” của Lỗ Như Hoa.

“Ăn sáng chưa?” Lỗ Như Hoa vùng chạy về phía Tự Ngọc, đẩy bật Cá voi và Văn Sơ đang đứng chắn đường về hai phía.

Vào lúc đó, Văn Sơ cảm thấy như vừa bị một thứ sức lực dời núi lấp biển va phải.

“Ăn rồi, cái bánh mì hôm qua chị đưa cho đó.” Lỗ Tự Ngọc mỉm cười nhìn chị, móc trong túi áo lấy khăn tay đưa cho Lỗ Như Hoa: “Chị dùng đi”.

“Thôi khỏi, chị bẩn quen rồi.” Lỗ Như Hoa nói vẻ như hơi giận dỗi, “Không phải nói là điểm tâm phải ăn nóng sốt sao, lại đi ăn bánh hôm qua. Em không muốn dậy ra nhà ăn hả? Hay là còn đợi chị mang đến?”.

“Chẳng phải chị cũng ăn bánh để qua đêm đấy thôi, chẳng sao đâu.” Lỗ Tự Ngọc lắc đầu.

Lỗ Như Hoa bỗng nghĩ ra gì đó, “Chị mang cho em cà chua bi này, chút nữa học quân sự xong chị ra sân tập tìm em nhá. Đừng để mệt quá, nếu thấy mệt thì nhớ nói ngay với huấn luyện viên nhá!”.

Cá voi ngẩn ra nhìn, Văn Sơ thì ngứa mắt quá thể, ác cảm đến nổi cả da gà, khinh bỉ trừng mắt nhìn hai chị em Như Hoa một cái, sải bước bỏ đi.

Thật xui xẻo, hắn vừa bước vừa buồn bực. Vừa sáng ra đã gặp phải Lỗ Như Hoa, cô ta lại còn muốn vào sân huấn luyện. Trường S lớn như vậy, cô ta không tìm được chỗ nào khác bán hàng sao?

Đúng là mặc dù trường S rất lớn nhưng Lỗ Như Hoa không thể đến chỗ nào khác bán hàng.

Trong ngày đầu tiên học quân sự, Văn Sơ đã thật sự được mắt thấy tai nghe cái gọi là “người bán hàng vĩ đại nhất thế giới”.

Sân huấn luyện rất lớn, sinh viên ở các khoa tập luyện cũng nhiều. Ngoài rìa sân tập có vài người đang lén lút bán nước khoáng và mấy thứ linh tinh. Kỳ quái là, chỉ có Lỗ Như Hoa bên này là bán được nhiều. Nguyên nhân là do cô chọn bán toàn những mặt hàng hấp dẫn.

Lỗ Như Hoa biết mình sức lực có hạn, làm sao bê nổi cả thùng nước khoáng to đùng. Cạnh tranh thì khốc liệt, bảo vệ trường thì ghê gớm, cho nên cô không bán nước, cô chỉ bán một mặt hàng duy nhất: sơn tra khô nguyên quả và sơn tra khô xắt nhỏ.

Quảng cáo của cô tương đối đơn giản dễ hiểu:

“Muốn giải khát, uống sơn tra;

Muốn thoải mái, tìm Như Hoa!”

Kết quả là, trong thao trường quân sự, gần như cứ mỗi sinh viên đang cầm một chai nước khoáng lắc lắc, thì bạn đều có thể nhìn thấy trong chai của họ có ngâm những miếng sơn tra…

Advertisements

One thought on “Chào em, Như Hoa – Chương 2.6

  1. Pingback: [Sách mới]: Chào em, Như Hoa – Tử Ngư Nhi | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s