Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 3.13

Cả thế giới như chìm trong bóng tối… tôi lại bắt đầu mơ, lần này không có con rắn màu xanh, không có dưa ngọt… chỉ có biển cả mênh mông vô tận và những cánh buồm nhỏ bồng bềnh…

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, trong phòng vẫn tối, mặc dù không nhìn rõ nhưng bằng cảm giác tôi biết có người đang nằm bên cạnh. Tôi nín thở, đưa tay men theo mép chăn lụa mềm mại, lần sờ sang thân hình của người ấy.

Đầu tiên là chạm vào tay, lòng bàn tay nóng và khô, ngón tay dài, các đốt tay rất rõ…

Đây không phải là bàn tay của Lục Ly!

Tôi ngồi bật dậy, kinh ngạc nhìn người ấy.

Người kia vẫn nằm im không hề nhúc nhích.

Trừ thái tử, ai là người có thể nằm trên giường của thái tử phi một cách điềm tĩnh như thế?

Nhưng tôi vẫn chưa chịu thừa nhận sự thật, lên tiếng hỏi bằng giọng run rẩy: “Đây là…?”.

Tề Thịnh không trả lời, một lát sau bỗng nhiên cất tiếng gọi to: “Mang đèn vào!”.

Phía ngoài bức bình phong có tiếng bước chân khe khẽ, sau đó bên ngoài sáng lên. Ánh sáng đỏ mềm mại xuyên qua bình phong chiếu vào, tôi nhìn rõ: người nằm trên giường quả nhiên là Tề Thịnh đang tóc tai rối loạn.

Tôi ngồi ngây ra, không biết nên phản ứng như thế nào.

Tề Thịnh từ từ ngồi dậy, mái tóc mềm xõa tung, che khuất những nét cứng cáp trên khuôn mặt, dưới ánh đèn mờ ảo, trông anh ta cũng rất đẹp trai.

Nhưng, dù có đẹp thế nào thì cũng là đàn ông!

Tôi tức giận nhảy xuống giường, đưa tay vớ lấy một chiếc quần trong đống quần áo bên mép giường mặc vội vào. Đến khi mặc lên mới phát hiện chiếc quần ấy vừa to lại vừa rộng. Chết tiệt, thì ra đó là quần của Tề Thịnh. Thế là tôi lập tức cởi nó ra, ném trả lại giường, cúi người tìm quần áo của mình.

Thế là tôi đã để cho một người đàn ông nằm lên trên, tôi đã làm với một người đàn ông, tôi đã… Nhất thời tôi cảm thấy chẳng thà chết quách cho xong.

Tôi thực sự không dám quay lại nhìn Tề Thịnh đang nằm trên giường, đai áo còn không kịp thắt bỏ chạy khỏi phòng.

Vừa ra khỏi cửa tôi va ngay vào Lục Ly. Nha đầu đó rất cảm động, ôm chặt lấy tôi, ghé sát miệng vào tai tôi, khẽ nói: “Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương!”.

Tôi bị Lục Ly ôm chặt, giằng không được, chạy không xong, muốn khóc cũng không khóc nổi.

Khuôn mặt Lục Ly đỏ bừng: “Nương nương, nô tì đã chuẩn bị cho nương nương một ít nước thơm, chỉ cần nương nương ngâm một chút là sẽ không đau nữa”.

Tôi thực sự muốn hét lên với Lục Ly: Ngâm cái mông ấy! Ông không đau ở thể xác mà đau ở trong lòng đây này!

Hơi nước bốc nghi ngút trong buồng tắm, tôi cúi đầu ngâm mình trong bồn, vẻ mặt rất không bình thản!

Lục Ly khẽ kỳ cọ người cho tôi, thỉnh thoảng lại che miệng khẽ cười. Tôi biết cô nàng cười điều gì. Trên cổ và ngực tôi đầy những dấu hôn, mỗi lần nhìn thấy một dấu, cô ta lại thẹn tới mức đỏ mặt, cúi đầu.

Mẹ kiếp, Tề Thịnh đúng là đồ súc sinh.

Ánh mắt của Lục Ly lướt qua ngực tôi rồi lại mím môi, cúi đầu.

Tôi thực sự không kìm được nữa, hỏi: “Thật sự đáng cười đến thế sao?”.

Lục Ly vội quỳ sụp xuống, chỉ lên trời thề: “Nô tì không dám cười nương nương đâu ạ, nô tì là đang mừng cho nương nương đấy ạ!”.

Tôi thấy mình không nên trút cơn tức giận lên người Lục Ly, đành im lặng, nhắm mắt lại.

Tắm xong trở về phòng, Tề Thịnh vẫn còn ở đó. Tôi vô thức quay người định bỏ đi, nhưng rồi chợt nghĩ, sao tôi lại phải bỏ chạy? Tôi sợ gì anh ta? Dù sao ngủ cũng đã ngủ rồi, chỉ có một lần này thôi, cùng sống dưới một mái nhà, sau này dù thế nào thì vẫn cứ phải gặp nhau. Hơn nữa, tôi không phải một bà cô già, càng không phải là một liệt nữ thà chết để bảo vệ trinh tiết gì cho cam… Được rồi, thật ra thì lòng tôi vẫn rất rối loạn.

Nhưng cuối cùng tôi cũng quay người lại, nhìn về phía Tề Thịnh.

Tóc của anh ta ướt đẫm xõa xuống, nhìn cũng thấy là vừa mới tắm xong, cổ áo vẫn còn chưa khép hẳn để lộ lồng ngực màu nâu rắn chắc cùng những vết đỏ ửng, còn nhiều hơn cả những vết trên người tôi, nhiều hơn rất nhiều…

Tôi ngây người rồi chợt hiểu. Được rồi, thì ra tôi còn súc sinh hơn cả Tề Thịnh! Coi như hòa vậy.

Tôi ngồi xuống ghế, ngẩng đầu lên nhìn Tề Thịnh, hỏi: “Chàng nhìn đủ chưa?”.

Tề Thịnh không trả lời, chỉ im lặng nhìn tôi.

Tôi quyết định nói chuyện một cách chân thành thẳng thắn với Tề Thịnh: “Điện hạ, chúng ta phải nói chuyện nghiêm túc với nhau. Chuyện buổi tối hôm nay, thiếp nghĩ cả hai chúng ta đều chẳng thích thú gì nên chỉ một lần này là đủ rồi…”.

“Rốt cuộc nàng là người như thế nào?”, Tề Thịnh đột nhiên hỏi.

Anh ta lại quay về vấn đề cũ, tôi thực sự không biết có nên nói thật với anh ta không, mà nói rồi thì sẽ thế nào. Bỗng nhiên tôi nảy ra một ý nghĩ độc ác, nếu tôi nói với anh ta rằng, thưa Thái tử điện hạ, chàng vừa nằm trên một người đàn ông đấy, thì không biết anh ta sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Tề Thịnh vẫn đang nhìn tôi, ánh mắt sắc nhọn như chim ưng, chỉ có điều những vết đỏ lốm đốm trên ngực làm cho khí thế của anh ta giảm hẳn.

Thấy ánh mắt tôi dừng lại trên ngực mình, Tề Thịnh vội che ngực theo phản xạ, nhưng có lẽ sau đó thấy động tác ấy thật mất mặt nên anh ta lại thả tay ra, tiếp tục nhìn tôi chăm chăm rồi hỏi bằng giọng lạnh lùng: “Rốt cuộc nàng là người thế nào?”.

Advertisements

One thought on “Thái tử phi thăng chức ký – Tập 1 – Chương 3.13

  1. Pingback: [Sách mới]: Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s