Chào em, Như Hoa – Chương 3.2

“Cô theo tôi ra ngoài!”, câu đó được Văn Sơ từng chữ một rít qua kẽ răng, tỏ ý: Không được cãi.

Trước con mắt bao nhiêu người, Văn Sơ kéo mạnh tay Lỗ Như Hoa.

Trái tim các thành viên nữ đội văn nghệ vỡ ra từng mảnh…

Văn Sơ kéo Lỗ Như Hoa ra khỏi phòng hợp xướng. Lúc này đã gần nửa đêm, trời tối như mực.

Ánh trăng mơ hồ xuyên thấu qua bóng cây, keo kiệt lấp loáng trên mặt Văn Sơ khiến sắc mặt hắn chuyển thành xanh mét, lại pha thêm chút sắc trắng lóa ma quái.

Trong đầu Lỗ Như Hoa bỗng vang lên một giai điệu quen thuộc: Bạn kể chuyện liêu trai, tôi cũng kể chuyện liêu trai…

“Lỗ Như Hoa, chắc chắn cô cố ý rồi!” Văn Sơ đứng gí mặt sát mặt cô, nghiến răng kèn kẹt.

“Tôi cái gì? Tôi thế nào?” Lỗ Như Hoa ngập ngừng nói nhỏ, lui về phía sau nửa bước, bàn tay khẽ sờ dụng cụ phòng thân để trong túi quần.

“Cô chơi tôi, đúng không? Cô cố tình để tôi nghĩ rằng vào hội văn nghệ sẽ không phải học quân sự. Kết quả là hội văn nghệ buổi tối mới tập luyện! Tôi ban ngày học quân sự, buổi tối còn phải đi tập hát! Tôi… tôi như thế này mà bọn họ dám bắt tôi ngồi gõ sắt!”

“Đợi đã, đợi đã.” Lỗ Như Hoa nuốt nước miếng, cố sức giải nghĩa câu nói của hắn, “Tôi bảo anh tham gia hội văn nghệ hồi nào? A hay là… Anh nghe lén tôi và Tự Ngọc nói chuyện!”.

“Đừng có đánh trống lảng, cô cố ý phải không? Cô thấy tôi đi ngang qua, cố ý giả vờ bảo Lỗ Tự Ngọc, thực ra là muốn lừa tôi đến hội văn nghệ, sau đó sẽ tha hồ cười tôi đúng không?”

“Này anh trai”, Lỗ Như Hoa nghiêm mặt, “Hồi bé anh từng bị người ta bắt cóc hay sao mà nhìn ai cũng thành người xấu hết? Tôi không có việc gì làm hay sao mà còn rỗi hơi đi tính toán lừa anh? Hơn nữa, đó không phải ‘gõ sắt’. Là bộ gõ nghe chưa? Bộ gõ là một loại nhạc cụ tử tế, tuy nhìn không bắt mắt nhưng dàn nhạc nào cũng bắt buộc phải có cả. Tôi thấy kể ra anh cũng rất thích hợp cho vị trí đó đấy”.

Biểu cảm của Lỗ Như Hoa càng nói càng chân thành, càng nói càng tỏ vẻ thương xót ái ngại.

Văn Sơ nghe một hồi bắt đầu choáng, dòng suy nghĩ nhất thời không theo kịp lời cô. Có điều, hắn nghĩ Lỗ Như Hoa chắc cũng chẳng nói thứ gì hay ho lắm đâu, không cố lý giải nữa, chỉ lạnh lùng hỏi: “Tóm lại là cô hại tôi, cô xem làm thế nào thì làm!”.

“Dễ thôi.” Lỗ Như Hoa khoát tay, ”Anh không muốn học quân sự cũng đơn giản! Ừm… Tham gia hội văn nghệ không được, hay là thế này hay hơn, anh đến ghi danh ở tổ báo chí đi. Bên đó đang cần những bài viết cảm nhận của sinh viên mới vào, ngày nào cũng cần. Như vậy về sau anh cứ việc ở lại đó, không phải học quân sự, cũng chẳng cần tham gia văn nghệ, quá được!”.

“Tổ báo chí?”

“Đúng vậy.” Lỗ Như Hoa càng tỏ vẻ chân thành.

“Cô thật sự tốt như vậy hả?” Văn Sơ có chút hoài nghi.

“Thẳng thắn chút đi, tôi đã lừa gạt anh cái gì chưa? Lần nào cũng đều là anh hiểu lầm tôi.” Lỗ Như Hoa ngoài vẻ chân thành bề ngoài còn thêm một chút thản nhiên.

Văn Sơ không hé răng.

“Đi thôi, đi đăng ký tổ báo chí.”

“Hừ, rỗi hơi.” Văn Sơ quét mắt qua Lỗ Như Hoa một cái, cố tình tỏ vẻ lạnh lùng, cũng không quay đầu lại, bỏ về phía khuôn viên khu C.

“Ê, anh không về hội văn nghệ sao?”

“Không đi nữa, tôi rút lui.”

“Tôi nghĩ anh vẫn phải tập văn nghệ hết đêm nay rồi hãy tính tiếp. Báo danh xong mới gọi là hoàn thành nhiệm vụ, bằng không sẽ bị trừ điểm học phần, làm người phải giữ chữ tín chứ.”

Văn Sơ bực quá thể, ngẫm nghĩ cũng thấy có lý. Thôi được rồi, chấp nhận bị vùi dập nốt đêm nay vậy, ngày mai phải đi đăng ký tổ viết báo gì đó mới được!

Lỗ Như Hoa nở nụ cười đắc ý, Văn Sơ à Văn Sơ! Ai bảo anh rỗi hơi mà trêu vào tôi làm gì? Rõ ràng tự anh đăng ký tham gia hội văn nghệ, lại còn đổ thừa cho tôi.

Được rồi, lần này mới là tôi xúi anh tham gia tổ báo chí, cứ đợi mà xem nhé.

Văn Sơ nhìn Lỗ Như Hoa đứng dưới trăng, cảm thấy nụ cười của cô có vẻ kỳ dị khó nói, trong đầu bỗng nhiên lóe lên cái tên một bộ phim: Âm dương tình chưa dứt

Buổi sáng ngày thứ Hai, Lỗ Như Hoa đột nhiên không xuất hiện tại sân tập quân sự.

Đến buổi chiều rốt cuộc cô cũng đến, lại còn nhong nhong một con xe đạp gióng ngang già đến rụng cả răng, ngoài cái ba lô bự vẫn thường đeo trên lưng, ở xà ngang và yên sau còn lùm lùm thêm mấy bao đồ.

Hôm nay cô không bán sơn tra. Bởi hôm qua có người đỏ mắt ghen tức với vận may buôn bán của cô, nên hôm nay xuất hiện đối thủ cạnh tranh. Lỗ Như Hoa cũng đã sớm đoán được sự thể này, hừ, kinh doanh chẳng hết đường được, đường này chật chội, ta lội đường kia.

Không bán sơn tra thì bán cái gì? Bán dụng cụ massage chân bằng trúc.

Món đồ chỉ đáng vài đồng tiền, vừa nhẹ vừa thực dụng. Thời gian nghỉ giải lao giữa giờ tập, sinh viên cởi giày ra, ngồi bệt xuống đất, ấn dụng cụ massage một lát thì chân cứ gọi là thích mê.

Khẩu hiệu quảng cáo mới của Lỗ Như Hoa là:

“Muốn hết mỏi? Có massage;

Dùng trúc tốt, ấn là khỏe,

Người nhẹ nhõm, cơm càng ngon,

Hiệu Như Hoa, mời qua xem thử!”

Đương nhiên, Văn Sơ vẫn nhất định không chịu ủng hộ công việc kinh doanh của cô.

“Đổi trang bị rồi à? Hiện đại hóa rồi hả?” Văn Sơ dù nhất định không mua, vẫn “bớt chút thì giờ” chạy tới vỗ vỗ lên chiếc xe đạp gỉ mèm của Lỗ Như Hoa, ấn tới ấn lui cái chuông hỏng, “Thế này mới đúng, công cụ hỗ trợ ‘cao cấp’ ghê! Không tồi, không tồi”.

“Lỗ Như Hoa, chuông xe bị gỉ rồi, cậu đổi cái khác đi.” Cá voi và Văn Sơ đúng là như hình với bóng, cũng nhảy vào góp vui.

“Không đổi.”

“Vậy phía trước có người thì phải làm sao?” Văn Sơ giả bộ ngây thơ hỏi.

Lỗ Như Hoa nhìn hắn một lát, cuối cùng cau mày nói: “Trên cơ thể mỗi chúng ta đều có trang bị sẵn một cái chuông cỡ bự gọi là cổ họng. Nếu phía trước có người, có thể sử dụng thiết bị này”.

Advertisements

One thought on “Chào em, Như Hoa – Chương 3.2

  1. Pingback: [Sách mới]: Chào em, Như Hoa – Tử Ngư Nhi | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s