Chào em, Như Hoa – Chương 3.3

Văn Sơ lại muốn cắn đứt cái lưỡi mình, sao lại hỏi một câu ngu ngốc đến thế cơ chứ. Nhưng có thể trách hắn được sao? Hắn đâu có đi xe đạp bao giờ, hắn lái xe… lái xe đương nhiên không dùng cổ họng được rồi… Văn Sơ cố gắng tự an ủi, cũng thấy dễ chịu hơn một chút.

“Anh vẫn chưa đi đăng ký tổ báo chí à?” Nhân lúc mọi người đang mải xem xét chọn lựa đồ massage, Lỗ Như Hoa nhỏ giọng hỏi Văn Sơ.

“Liên quan gì đến cô?” Văn Sơ hắt cho cô câu trả lời đơn giản nhất rồi tỉnh bơ quay đầu bỏ đi.

Lỗ Như Hoa khịt khịt mũi, Văn Sơ thối, đợi ngươi đăng ký xong xuôi, sẽ biết liên quan hay không liên quan đến ta, hứ!

Sau khi kết thúc buổi tập quân sự chiều, Văn Sơ tách khỏi bạn học, ghé tổ báo chí của trường đăng ký, lòng không ngừng tự nhủ: Không phải vì tin tưởng Lỗ Như Hoa, mà là… nghe cũng có thể đúng đấy, biện pháp này có thể được đấy.

Thủ tục đăng ký vào ban báo chí rất đơn giản, Văn Sơ hầu như không tốn tí sức nào, chỉ cần dựa vào cái mác “khoa Sơn dầu” là được nhận ngay, vừa may họ đang khuyết chân vẽ minh họa.

Văn Sơ đắc ý lắm! Hắn rất muốn nói với Lỗ Như Hoa một câu: Lần này tôi không cần dựa vào nhan sắc đâu nhé!

Đáng tiếc Lỗ Như Hoa không có ở đây…

“Bạn học Văn Sơ, xin cho hỏi khi nào cậu có thời gian rảnh đến làm thiết kế? Các bài viết kỳ này cũng khá gấp rồi.” Tổng biên tập của tập san trường S là một nam sinh lịch sự lễ độ, lời lẽ văn nhã.

Văn Sơ mỉm cười thoải mái: “Hiện tại ngày nào cũng rảnh!”.

“Ồ tốt quá!… Ừm… thế này đi, hằng ngày em học quân sự xong thì đến đây. Thanh niên trai tráng, nghỉ ngơi ít một chút chắc cũng chẳng sao, em có thể làm từ bảy giờ rưỡi đến mười hai giờ đêm, ở khu này người ta bật đèn suốt đêm mà.”

“Á…” Văn Sơ trố mắt, “Chẳng lẽ đã tham gia làm báo vẫn phải học quân sự?”.

“Chẳng lẽ tham gia làm báo thì không phải học quân sự?” Tổng biên tập càng thêm nhã nhặn, gỡ kính ra lau lau, “Này em, em không học quân sự, làm sao có thể minh họa tập san cho sát với thực tế được? Thôi em đi đi, tập cho tốt vào, anh tin tưởng em lắm đấy!”.

Aaaaaaaaaaaaaaa! Lỗ Như Hoa! Tôi mà tin cô thêm lần nữa thì sẽ là đồ con heo! Văn Sơ nắm tay thật chặt.

 

Vào buổi đêm, con đường rợp bóng cây của khuôn viên khu C cũng khá đáng sợ.

Con đường này có một ngoại hiệu là: Đại lộ Kỷ Jura, không bởi vì nguyên nhân nào khác ngoài việc nó đi xuyên qua ký túc xá nữ sinh khoa Kiến trúc, mà khoa Kiến trúc Đại học S nhiều năm qua vẫn được gọi là Công viên Khủng long.

Lỗ Như Hoa chưa bao giờ đồng ý với điều này. Mỗi ngày soi gương, cô cảm thấy khoảng cách giữa mình và khủng long còn xa lắm. Hơn nữa, cô học tại lớp số Hai khoa Kiến trúc, cả lớp chỉ có năm nữ sinh, cả năm người đều chẳng đến nỗi nào, nhất là cô bạn tên Hạ Thịnh, có cái mũi trông đến là hay, khiến người ta vừa nhìn đã muốn nhéo.

Cho dù không có khủng long, đi đêm vẫn phải chú ý an toàn. Lỗ Như Hoa đạp chiếc xe gióng ngang vù vù thật nhanh về ký túc xá. Tuy tự tin mình chẳng phải loại nhát gan, nhưng nếu bảo cô không biết sợ là gì thì cũng chẳng phải.

Bóng cây loang lổ, tiếng côn trùng râm ran, chỉ còn thiếu mấy đốm lửa ma trơi bay bay phía trước nữa thôi, Lỗ Như Hoa nghe tiếng bánh xe mình lạt sạt, cảm thấy hơi nổi da gà, xem ra lần sau không nên về muộn thế này nữa.

A, tới rồi! Rẽ trái… Rẽ phải… Lỗ Như Hoa tăng tốc, thắng lợi đã ở phía trước…

Đột nhiên, từ phía bên cạnh một bóng đen cao lớn bỗng nhào tới, trong nháy mắt chặn ngang đường. Lỗ Như Hoa phanh lại không kịp, đâm thẳng vào cái bóng. Cái bóng hơi nghiêng người, một tay đẩy xe của cô lại, tay kia nhanh chóng nắm bả vai cô. Cái xe gặp lực cản lớn thì khựng lại, Lỗ Như Hoa theo bản năng hét lên một tiếng, cái bóng hơi ngẩn người, giơ tay định bịt miệng cô.

Lỗ Như Hoa tay trái chặn bóng đen, tay phải vội thọc vào túi quần, lấy ra cái đèn pin mini kiêm vũ khí phòng thân – vốn được sản xuất để tự vệ trước chó sói Bắc Mỹ, răng đánh lập cập, ấn công tắc điện gí vào bóng đen.

Có người ngã xuống, nhưng không phải bóng đen mà là Lỗ Như Hoa… Món vũ khí bị cầm ngược… cô đã tự gí điện vào mình…

Mọi thứ lại trở nên yên lặng.

Bóng đen đứng như trời trồng trước Lỗ Như Hoa đang nằm lăn quay.

Là Văn Sơ.

“Ê! Ê! Tỉnh lại, Lỗ Như Hoa!” Văn Sơ ngồi xổm xuống, lay mạnh Lỗ Như Hoa nhưng cô nàng vẫn không động đậy tí nào.

Thượng đế ơi, liệu còn có ai xui hơn mình không? Văn Sơ ngẩng đầu nhìn trời, nhưng trời vẫn chỉ tuyền một màu đen…

Thực ra sự tình rất đơn giản, Văn Sơ học quân sự một ngày, sau đó qua tổ văn nghệ “gõ sắt” nửa tiếng, rồi lại vòng đến câu lạc bộ báo chí, ngồi vẽ vời trang in tới tận bây giờ. Vừa buồn ngủ, vừa tức, vừa mệt, vừa đói, trong lòng hắn từng ngọn lửa bùng lên ngùn ngụt, đốt tới đâu cơn giận bừng lên đến đấy. Không thể nhịn được nữa, hắn bèn chạy đi tìm Lỗ Như Hoa gian xảo báo thù.

Vừa đi đến chỗ rẽ vào con đường rợp bóng cây, hắn nghe thấy ngay tiếng “con nghẽo già” của Lỗ Như Hoa đang đi đến, nhìn kỹ lại thấy quả đúng cô nàng. Trong cơn giận dữ đùng đùng, hắn không thèm nghĩ đến hậu quả, lập tức chặn cô lại.

Tuy nhiên Văn Sơ không hề lường được việc nửa đêm nhảy ra dọa người lại dẫn đến hậu quả nghiêm trọng đến thế. Lỗ Như Hoa gào lên chói tai làm tiêu tan mọi dũng khí báo thù, hắn chỉ nghĩ được mỗi việc bịt miệng cô ta lại, nếu không tiếng hét đó mà thu hút bảo vệ trường tới thì khỏi nói sự việc sẽ khủng khiếp đến mức nào.

Thế nhưng bảo vệ còn chưa tới, hắn đã kịp rước thêm một phiền toái lớn hơn, Lỗ Như Hoa đột nhiên lăn đùng ra ngất!

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s