Lâu đài hạnh phúc – Chương 1.1

Chương 1

Mẹ bề trên Mary Felicity luôn tin vào những điều kỳ diệu, nhưng trong suốt sáu mươi bảy năm của bà trên trái đất ngọt ngào này, bà chưa bao giờ thực sự chứng kiến lần nào cho đến một ngày tháng Hai năm 1820 khi bà nhận được một lá thư đến từ nước Anh.

Thoạt tiên, Mẹ bề trên e ngại không dám tin vào điều may mắn này. Bà sợ đó chỉ là sự lừa bịp của quỷ để bà quá hy vọng rồi sau lại rơi xuống hố sâu thất vọng. Nhưng sau khi nghiêm túc hồi âm cho lá thư ấy và nhận được lá thư thứ hai từ Công tước Williamshire có dấu niêm gia huy nguyên vẹn, bà chấp nhận món quà Chúa trời đã ban cho là sự thật.

Một phép màu.

Cuối cùng thì họ cũng tống khứ được đứa trẻ tinh nghịch này đi. Mẹ bề trên chia sẻ tin vui với các nữ tu khác ngay tại lễ cầu nguyện buổi sáng ngày hôm sau. Buổi tối họ ăn mừng với xúp thịt vịt và món bánh mỳ đen nướng. Sơ Rachael choáng váng rõ nhất, cô bị khiển trách hai lần vì đã cười suốt trong buổi cầu kinh tối.

Đứa trẻ tinh nghịch – hoặc, đúng hơn là, công chúa Alesandra – được gọi vào phòng của Mẹ bề trên vào buổi chiều tiếp theo. Trong khi công chúa nhận tin về chuyến đi của mình khởi hành từ nữ tu viện thì sơ Rachael bận rộn xếp đồ vào va li cho nàng.

Mẹ bề trên ngồi trên ghế lưng cao đằng sau cái bàn giấy rộng có nhiều vết xước và cũ như những nếp nhăn tuổi già của bà. Nữ tu lơ đãng lần từng hạt gỗ trên chuỗi hạt nằm bên hông bộ áo tu và chờ đợi phản ứng của công chúa về thông tin đó.

Công chúa Alesandra sững sờ khi nghe tin. Nàng nắm chặt hai bàn tay lại với nhau trong sự bồn chồn hoảng sợ và cúi đầu để Mẹ bề trên không thấy những giọt nước trong đôi mắt nàng.

“Ngồi xuống nào, Alesandra. Ta không muốn nói chuyện với đỉnh đầu của con đâu.”

“Vâng, thưa Mẹ.” Nàng ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế cứng cố làm vui lòng Mẹ bề trên, bàn tay đan vào nhau đặt trong lòng.

“Con nghĩ gì về tin này?” Mẹ bề trên hỏi.

“Đó là vì trận hỏa hoạn, phải không, thưa Mẹ? Mẹ vẫn chưa tha thứ cho con về tai nạn đó.”

“Nói bậy”, Mẹ bề trên trả lời. “Ta đã tha thứ cho hành động thiếu suy nghĩ đó của con hơn cả tháng rồi.”

“Vậy có phải sơ Rachael thuyết phục mẹ gửi con đi? Con đã nói với sơ là con rất ân hận, và mặt sơ ấy hầu như không còn dính màu xanh nữa.”

Mẹ bề trên lắc đầu. Bà cau mày, Alesandra không biết mình đang vô tình đẩy bà vào sự tức giận khi nhắc bà nhớ lại những trò nghịch ngợm ranh mãnh của nàng.

“Tại sao con tin rằng cái thứ hỗn hợp kinh tởm ấy có thể xóa bỏ các nốt tàn nhang? Nhưng chính sơ Rachael đã đồng ý làm thí nghiệm. Sơ ấy không trách con… nhiều đâu”, bà hấp tấp thêm vào vì lời nói dối ấy, Chúa có thể cân nhắc tha thứ cho bà. “Alesandra, ta không viết thư cho người giám hộ của con yêu cầu con rời khỏi đây. Ông ấy đã viết thư cho ta. Đây là thư của Công tước Williamshire. Hãy đọc đi rồi con sẽ thấy là ta đang nói thật.”

Tay Alesandra run nhẹ khi nàng chạm vào lá thư. Nàng nhanh chóng lướt qua nội dung trước khi trả lại cho Mẹ bề trên.

“Quá cấp bách, đúng không? Tướng quân Ivan mà người giám hộ của con đề cập đến có vẻ có nhiều tai tiếng. Con còn nhớ cuộc gặp gần đây với ông ta không?”

Alesandra lắc đầu. “Con được về thăm quê hương của cha con vài lần, nhưng lúc đó con còn quá nhỏ. Con không nhớ việc gặp ông ta. Lạy Chúa, tại sao ông ta muốn kết hôn với con?”

“Người giám hộ của con hiểu rõ động cơ của tướng quân Ivan”, Mẹ bề trên trả lời. Đầu ngón tay bà gõ nhẹ lên lá thư. “Thần dân của cha con không quên con. Con vẫn là công chúa yêu dấu của họ. Tướng quân biết rằng nếu kết hôn với con, ông ta sẽ có thể cai trị vương quốc với sự ủng hộ của dân chúng. Một kế hoạch thông minh.”

“Nhưng con không muốn kết hôn với ông ta”, Alesandra thì thầm.

“Và người giám hộ của con cũng không muốn”, Mẹ bề trên tiếp tục. “Ông ấy tin tướng quân sẽ không đồng ý, tuy nhiên, chắc chắn tướng quân sẽ dùng vũ lực đưa con đi khi cần thiết để đảm bảo kế hoạch thành công. Đó là lý do tại sao Công tước Williamshire muốn con đến nước Anh cùng với sự hộ tống của những cận vệ do ông ấy phái đến đây.”

“Con không muốn rời khỏi đây, thưa Mẹ. Con thật sự không muốn.”

Nỗi đau như nghẹn lại trong giọng nói của Alesandra làm Mẹ bề trên đau lòng. Tạm quên đi tất cả những trò tinh nghịch của công chúa Alesandra bày ra trong những năm qua, Mẹ bề trên nhớ đến sự tổn thương và nỗi sợ hãi trong mắt cô bé khi cô và người mẹ đang bệnh nặng đến tu viện này lần đầu tiên. Alesandra hoàn toàn thánh thiện khi mẹ cô bé còn sống. Cô bé còn quá nhỏ – chỉ mới mười hai tuổi – và người cha thân yêu vừa qua đời sáu tháng trước đó. Nhưng ẩn sâu trong cô bé là một sức mạnh to lớn. Cô bé nhận thức đầy đủ trách nhiệm của mình và chăm sóc người mẹ cả ngày lẫn đêm. Mẹ cô bé không có khả năng bình phục. Căn bệnh đã hủy hoại cơ thể và tâm trí bà, và những giây phút cuối, khi bà hóa điên trong những cơn đau dữ đội, Alesandra leo lên giường bệnh và ôm lấy bà bằng đôi cánh tay nhỏ. Cô bé nhẹ nhàng vỗ về lưng bà và hát những bài ca dịu dàng, đó là giọng hát của một thiên thần. Tình yêu mà cô bé dành cho mẹ rất đẹp nhưng đầy đau đớn. Khi sự tra tấn của quỷ dữ kết thúc, mẹ cô đã ra đi trong vòng tay âu yếm của con gái.

Alesandra không cho phép bất kỳ ai an ủi mình. Cô bé khóc hàng giờ trong bóng đêm, một mình trong căn phòng nhỏ, những tấm rèm trắng bao quanh phòng ngủ ngăn chặn tiếng nức nở của cô khỏi những người bạn sống cùng trong tu viện.

Mẹ nàng được chôn cất trên mảnh đất xinh đẹp nằm phía sau nhà nguyện, xung quanh đầy hoa. Alesandra không thể chịu đựng được suy nghĩ sẽ rời khỏi đây, rời khỏi mẹ nàng. Mảnh đất và tu viện này gần như là ngôi nhà thứ hai của nàng. Stone Haven, Alesandra thậm chí chưa đến thăm lại lần nào. “Con đã nghĩ mình sẽ ở lại đây mãi mãi”, Alesandra thì thầm.

“Con phải biết số phận đã được sắp đặt”, Mẹ bề trên khuyên nhủ nàng. “Một cánh cửa trong đời con đang đóng lại và một cánh cửa khác sắp sửa mở ra.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s