Chào em, Như Hoa – Chương 3.4

Cô ta bình thường ngang như cua, sao lần này chưa gì đã lăn ra thế? Văn Sơ vừa lo lắng vừa buồn cười, lấy chiếc đèn pin tự vệ sói Bắc Mỹ trong tay Lỗ Như Hoa hướng về phía có ánh trăng quan sát kỹ, là loại đèn pin bình thường, điện áp không cao, sao có thể làm cô ta xỉu tại chỗ được nhỉ? Hay là giả vờ? Không giống!

Văn Sơ bắt đầu hoảng, cắn môi nhìn Lỗ Như Hoa, hình như… sắc mặt không ổn.

Toi rồi, cô ta xỉu thật! Văn Sơ không chậm trễ nữa, vác Lỗ Như Hoa chạy vèo ra ngoài, ra tới cổng trường ngoắc một chiếc taxi, yêu cầu chở đến bệnh viện gần nhất…

“Này cậu, cô gái này làm sao thế?”, tài xế taxi vừa lái vừa hỏi.

“Sốc điện hôn mê, do dụng cụ tự vệ.” Văn Sơ trả lời gọn, tiếp tục vỗ vào mặt Lỗ Như Hoa: “Này, này!”.

Lỗ Như Hoa bỗng thình lình có phản ứng, đầu cô đang tựa vào trước ngực hắn bỗng hơi dụi dụi, môi hình như còn mấp máy khe khẽ…

A? Văn Sơ nghe tim mình giật lên đánh thót một cái.

Ba mươi phút sau, Lỗ Như Hoa đã nằm trên giường bệnh phòng cấp cứu, “ngủ” thật ngon lành…

Văn Sơ ngồi ngây trên băng ghế cứng, không biết là nên chạy đến lay cô ta cho tỉnh, hay là tiếp tục chờ thế này.

Hắn tự hỏi bản thân có phải kiếp trước đã nợ cô cái gì? Thật biết cách hành người ta! Nhưng… sao cô ta có thể để mình mệt đến thế được?

Một bác sĩ đã kiểm tra, nói cô không sao. Điện áp của đèn pin phòng hộ không lớn để có thể giật người ngất xỉu, nhưng vì cô đã quá lao lực, lại thêm tinh thần khẩn trương cực độ nên mới té xỉu.

Nhưng té xỉu xong, cô cứ thế ngủ say!

Cũng phải, cô ta sáng sớm đã dậy đưa đồ ăn, sau đó cả ngày chạy khắp nơi như ngựa, không mệt nhọc mới là lạ. Nhà cô này chắc còn tưởng mình là người sắt, cứ bạt mạng chí tử, Lỗ Tự Ngọc thì ngược lại, cứ an nhàn tận hưởng cuộc sống sinh viên, thật sự là một cặp chị em kỳ lạ. Nhưng mà nghe nói khoa Kiến trúc nhập học trước, sau khi nhập học chắc gì cô nàng đã còn sức mà làm tiểu thương?

Văn Sơ nhìn Lỗ Như Hoa, gương mặt ửng hồng đang say ngủ trên giường, trong lòng dâng lên cảm giác là lạ.

 

Đang nghĩ ngợi linh tinh, cửa phòng cấp cứu đột nhiên bị đẩy ra, tiếng người ồn ào, tiếng bước chân, tiếng khóc tiếng la vang lên ầm ĩ. Văn Sơ kinh ngạc ló ra xem, lập tức nhìn thấy một gương mặt đầy máu đang được người ta dìu vào.

Văn Sơ nghĩ hắn không sợ máu. Chỉ là máu, là màu đỏ thôi mà.

Nhưng… Nhưng mà… Một gương mặt đầy máu… thật… rất ảnh hưởng thị giác!

Văn Sơ dựng hết cả tóc gáy, tự nhủ: Đừng nhìn, đừng nhìn nữa! Chỉ là ánh mắt không chịu bị sai khiến, cứ dán chặt vào cái mặt máu me kia, càng nhìn càng nổi da gà. Đặc biệt là lúc bác sĩ vào sát trùng rồi khâu vết thương, người đó gào lên thảm thiết, máu tươi đầm đìa lại thêm “đoàn thể thân hữu” hô to gọi nhỏ, nước mắt như suối, Văn Sơ bất giác cảm thấy dạ dày quặn lên nhộn nhạo.

“Không muốn nhìn thì đừng nhìn, còn nhìn chằm chằm làm gì?” Một âm thanh nho nhỏ bỗng nhiên vang lên.

Văn Sơ giật bắn mình quay về phía Lỗ Như Hoa, quả nhiên cô đang nói chuyện!

Lỗ Như Hoa thoải mái vặn lưng hết bên phải lại đến bên trái, “Ài, sợ máu thì đừng xem, đúng là tự rước lấy phiền”.

“Cô tỉnh khi nào vậy?” Văn Sơ kinh ngạc chỉ vào Lỗ Như Hoa.

Lỗ Như Hoa dụi mắt: “Bác sĩ vừa khám là tôi tỉnh rồi”.

“Tỉnh rồi sao còn giả bộ bất tỉnh!”

“Ai thèm giả bộ, tôi mệt, muốn ngủ thêm chút nữa. Dù sao tiền khám cũng phải trả, thôi thì đem phí tổn đó bù vào giấc ngủ đi.”

“Cô… Cô… có biết đây là bệnh viện, cô có biết đã xảy ra chuyện gì không?”

“Biết ạ, anh lao tới dọa tôi. Với cả… tôi ngất thật mà, nhưng chỉ choáng váng tí xíu thì tỉnh, tỉnh rồi thấy có thể ngủ tiếp, thế là cứ ngủ thôi.”

Văn Sơ trừng mắt nhìn. Hắn rất muốn nói cái gì đó để biểu đạt nội tâm lúc này… không biết là phẫn nộ hay kinh ngạc, hay là cái gì khác, nhưng dường như có một cục nghẹn ở trong lòng không phát tiết ra nổi khiến hắn phát ốm.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s