Ba đêm định mệnh – Chương 1.4

Gã bước lại gần hơn, cô ép buộc bản thân không được rụt người khỏi gã. Cô phải quen dần với gã nếu thỏa thuận này được thực hiện. Cô không muốn gã đổi ý và đòi lại món nợ. Hoặc, Thượng Đế giúp cô, tiếp tục cuộc đấu súng.

Nhưng gã quá to lớn. Và cực kỳ đàn ông theo cái cách đã ném đi hết các giác quan của cô. Cơ thể cô dường như nhộn nhạo khi nhận thức gã tiến lại gần hơn đến mức nào. Cô không thích thế. Cô không thể kiểm soát được cảm giác đó.

Gã khum gương mặt cô trong tay. “Hãy đóng dấu thỏa thuận của chúng ta bằng một nụ hôn nào, Aveline ngọt ngào.”

Cô kháng cự. “Làm ơn đừng nghĩ tôi có ý định nuốt lời”, cô thì thào, để ý đến cái nhíu mày thoáng lướt qua gương mặt gã, “nhưng ở lại đêm nay là điều không thể. Việc ông chấp nhận lời xin lỗi của cha tôi chắc chắn sẽ gây nên một cuộc náo loạn ở nhà tôi và tôi lại không có mặt ở nhà lúc ấy”.

“Chỉ một nụ hôn thôi”, gã đồng ý, “như tưởng thưởng cho tình trạng sức khỏe dồi dào tiếp tục được duy trì của cha em”.

Cô nheo mắt. “Cứ tiếp tục theo chiều hướng ấy, thưa ông DuFeron, nguy cơ ông sắp bị cắn vào môi đấy.”

Đôi mắt đen của gã lấp lánh vẻ hài hước. “Em nghĩ lời hăm dọa như thế có thể ngăn cản được tôi sao? Tôi không thể đợi xem nhiệt huyết nóng bỏng đó của em sẽ đưa chúng ta tới đâu.”

“Ông là cái người…” Những câu chữ dạt ra xa khi miệng gã hạ xuống môi cô.

Chúa nhân từ.

Cô tuyệt vọng bấu lấy hai cánh tay gã khi sức nóng của nụ hôn bốc khắp cơ thể. Từng chiếc xương như muốn tan chảy, và cô thề rằng mình có thể nghe thấy tiếng máu sôi sùng sục. Hai bàn tay to lớn của gã cuốn lấy lưng cô và thôi thúc cô lại gần hơn, trong khi miệng gã đầy điêu luyện và quá đỗi nồng nàn.

Cô đã từng bị hôn trước đó. Đúng, một lần, bốn năm trước. Nhưng nụ hôn vội vàng từ miệng người anh họ xa không thể so sánh với sự kinh hoàng bùng phát trong cô khi Lucien DuFeron hủy diệt hết thảy các giác quan chỉ với một cái chạm từ miệng gã.

“Em vẫn giữ ý định cắn tôi đấy chứ?” Gã bỡn cợt, đôi môi gần như chà xát lên môi cô khi gã nói. “Hay có lẽ tôi nên cắn em?”

Câu đe dọa chẳng chút mới mẻ đó lúc này lại đánh vào cô một cách gợi tình khó tả. Cô không thể thốt nên lời, chỉ có thể phát ra một âm thanh van nài nhỏ xíu khi gã trêu chọc cọ hàm răng lên khuôn miệng nhạy cảm của cô.

“Nói cho tôi nghe nào”, gã yêu cầu. “Nói đi.”

“Vâng.” Cô hầu như chỉ có thể thốt ra từ đó khi hàm răng gã chầm chậm đoạt lấy làn môi dưới của cô.

Mọi lý trí như bị cuốn phăng. Cô bám lấy gã và đầu hàng trước kỹ năng của gã, cơ thể như những sợi dây rung động trên chiếc đàn vừa được tấu lên, rồi lạc mất trong ngón đàn của người nghệ sĩ.

Gã chầm chậm dứt khỏi nụ hôn, vuốt ve đôi bàn tay lên lưng cô để trấn an khi cô vật lộn tìm lại hơi thở và sự thăng bằng. “Mọi chuyện sẽ rất tuyệt, Aveline ạ”, gã rì rầm, ấn một nụ hôn dịu dàng lên thái dương cô. “Rồi em sẽ thấy.”

Với đôi bàn tay run rẩy, cô gạt hai cánh tay của gã ra. Tâm trí cô chao đảo với những bài học gã vừa mới dạy trong khoảng thời gian chưa đầy vài giây. Làm sao cô có thể vượt qua ba đêm trên giường gã mà vẫn là con người vẹn nguyên ban đầu?

Nhưng giao ước là giao ước. Và cuộc sống của cha cô phụ thuộc vào nó.

“Tôi cần về nhà”, cô nói và nhìn quanh tìm áo choàng.

Gã nhấc chiếc áo khỏi ghế, rồi cẩn thận khoác nó lên vai cô. Gã cúi đầu mỉm cười khi kéo chiếc mũ trùm vào đúng chỗ. “Xe của tôi sẽ đưa em về nhà.”

“Không, mọi người sẽ phát hiện ra tôi đã đi…”

Gã ngăn lại với ngón tay đặt lên môi cô. “Tin tôi đi”, gã nói. “Người hầu của tôi rất thạo việc và thận trọng.”

Cô cứng đờ trước lời lưu ý. “Quả thế. Vậy nên, tôi chấp nhận đề nghị của ông, thưa ông DuFeron. Lúc này, ngoài kia trời cũng quá tối.”

“Tôi sẽ cho người đón em vào ngày mai lúc mười một giờ”, gã nói. “Người đánh xe sẽ đợi ở chỗ cậu ta cho em xuống đêm nay.”

Cô gật đầu và quay đi, nhưng gã nắm lấy cánh tay cô giữ lại. Cô ngước mắt lên nhìn, bắt gặp ánh mắt gã đang xoáy sâu vào mắt mình với vẻ trang nghiêm và mối đe dọa tiềm tàng.

“Đừng nuốt lời, Aveline, không tôi sẽ phải làm những gì mình đã nói. Tôi chẳng có gì ăn năn nếu đi đến nhà cha em và đòi hỏi những điều em đã hứa đâu.”

Cô giằng tay ra và lạnh lùng trừng mắt. “Đừng lo lắng quá thế, thưa ông DuFeron. Tôi sẽ duy trì phần thỏa thuận của mình cho đến cuối cùng.” Cô kéo chiếc áo choàng sát hơn quanh người. “Hãy xem ông thực hiện phần của mình thế nào.”

Aveline lao ra khỏi căn phòng, cô là người đàn bà duy nhất từng khiến Lucien DuFeron không thể thốt nên lời.

Advertisements

3 thoughts on “Ba đêm định mệnh – Chương 1.4

  1. Pingback: [Sách mới]: Ba đêm định mệnh – Debra Mullins | BachVietBooks

    • :D Mình không phải là dịch giả đâu. Mình là admin của trang wp Bách Việt. Bạn dịch giả là bạn của mình á ^_^ Bạn ấy rất dễ thương và dịch truyện rất hay á, bạn ấy cũng hay dịch online lắm, nhưng lấy tên khác (mà mình hứa là ko được bật mí rùi).

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s