Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 – Chương 4.7

Hoàng hậu vẫn đang chất vấn người nội thị, khí thế như Bao Hắc Tử đang xử án: “Ngựa của hoàng thất sao lại để cho kẻ nào lén đặt kim ở đó?”.

Nội thị đang định trả lời thì Thái hậu im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: “Đến ngựa của chủ mà cũng không trông nom cho tốt, đám chăn ngựa của Triệu vương phủ đúng là vô dụng, giữ bọn chúng ở lại làm gì, đánh chết bọn chúng đi là xong. Ngươi ra nói với bọn chúng, hãy đưa Giang thị về Triệu vương phủ dưỡng thương trước đi, Triệu vương thi đấu xong sẽ về”.

Nội thị nghe nói vậy, đưa mắt nhìn Hoàng hậu vẻ thận trọng rồi vội cúi đầu đáp: “Tuân lệnh”, sau đó quay người chạy ra ngoài.

Tôi nghe vậy cứ ngây ra, một hồi lâu mà đầu óc vẫn không hiểu, lại nghe thấy Thái hậu từ bi như Bồ Tát gọi tôi: “Bồng Bồng à, lại đây để ta nhìn xem nào. Vừa rồi bị thương có nặng không? Làm ta lo muốn chết đi được”.

Tôi đau khổ vạn phần. Bồng Bồng, đúng vậy, đây chính là khuê danh của Trương thị, Trương Bồng Bồng, vừa nghe đã thấy rất ngây thơ ấu trĩ, lại nghe tên của Giang thị mà xem, Giang Ánh Nguyệt, mọi người nói thử xem, liệu có sánh được với nhau không?

Ông chủ lớn nhất là Thái hậu đã lên tiếng, tôi tất nhiên không dám không tuân theo, chỉ có thể nhân lúc đứng lên hít một hơi thật sâu, cố gắng kéo khóe miệng về phía hai tai, sau đó… ưỡn ngực, ngẩng đầu, vểnh mông… đi từng bước một tới chỗ Thái hậu.

Khi tôi vẫn còn cách chỗ Thái hậu một đoạn khá xa thì bà đã chìa tay về phía tôi.

Tôi nhủ thầm trong lòng, mỹ nhân vẫn cứ là mỹ nhân, đến chín mươi chín tuổi vẫn cứ là mỹ nhân. Con người mà, phải tìm ra sự tồn tại của cái đẹp vượt qua cả thời gian… Nghĩ vậy, khóe môi của tôi càng nhếch cao hơn, chìa cánh tay không bị thương về phía Thái hậu.

Thái hậu kéo tôi ngồi xuống bên cạnh mình, mỉm cười, nói: “Môn đánh bóng này vốn không phải dành cho phụ nữ. Hồi Tiên đế còn sống ta cũng đã mấy lần khuyên rồi, nhưng Tiên đế là người đã quyết chuyện gì thì nhất định không thay đổi”.

Tôi thực sự không thể đối phó được với tình huống này, đành cúi đầu giả bộ ngoan ngoãn, trong khi Thái phi bên cạnh thì thỉnh thoảng lại xen vào mấy câu pha trò. Thái hậu quay sang, đưa tay khẽ vỗ vào mu bàn tay của tôi, dịu dàng nói: “Tính tình của Thái tử giống hệt như tiên đế Cửu Thành, chắc Bồng Bồng đã chịu khổ không ít, đúng không?”.

Tôi nhủ thầm trong lòng, chỉ có đầu đất mới dám kể tội chồng với bà nội hắn, dù thế nào thì con cháu trong nhà họ vẫn cứ thân thiết hơn. Vì thế, tôi hồi tưởng lại biểu hiện của Thẩm mỹ nhân vừa nãy, cũng cúi đầu xuống, chậm rãi đáp: “Điện hạ đối xử với con rất tốt”.

Thái hậu cười, nheo mắt nhìn tôi rồi quay sang các cung tần mỹ nữ khen: “Chỉ có Bồng Bồng là hiểu chuyện, Tiên đế quả nhiên đã không nhìn nhầm người”.

Vì ông chủ lớn nhất đã nói vậy, người dưới tất nhiên phải phụ họa theo. Trương thị nhất thời được tôn vinh như thể người nhà Trời, người thì nói Trương thị tính tình dịu dàng, người thì nói Trương thị hiền thục, người lại nói Trương thị có khuôn mặt đoan trang, phú quý…

Ồ, sao không nghe thấy ai nói Trương thị đằng trước căng, đằng sau nở nhỉ? Đó mới là ưu điểm nổi bật nhất trong các ưu điểm!

Thái hậu chuyển chủ đề khiến những người ngồi trên lầu xao nhãng việc theo dõi trận đấu. Đến tận lúc đột nhiên nghe thấy tiếng reo hò của quân sĩ ở phía ngoài, những người đàn bà đang nói đến chuyện trang điểm trên lầu mới giật mình nhận ra cuộc thi đã kết thúc. Đội áo vàng dưới sự dẫn dắt của Tề Thịnh, mặc dù bị tổn thất hai “đại tướng” nhưng vẫn thắng đội áo xanh một quả, giành ngôi quán quân.

Trên sân, hai đội xếp thành hai hàng riêng biệt. Hoàng đế cưỡi ngựa leo lên bục tuyên bố ban thưởng, Tề Thịnh thúc ngựa ra khỏi hàng, bước lên bục cao với tư tế rất hùng dũng, đón lấy cờ gấm trong tay Hoàng đế, sau đó thúc ngựa đến trước đài, một tay ghìm cương để con ngựa dừng lại, tay kia giơ cao lá cờ trước gió, tướng sĩ bá quan bốn bên vang lên tiếng hoan hô vang dội…

Trước cảnh tượng ấy, tôi không thể không thừa nhận, tuy Tề Thịnh có đầu đất một chút, nhưng võ công thì rất tuyệt.

Thái hậu nhìn Tề Thịnh rồi lại quay sang nhìn tôi, trong tiếng hô vang dội của mọi người, bà nhẹ giọng thì thầm với tôi: “Ta gặp Tiên đế lần đầu tiên vào năm mười sáu tuổi, Tiên đế nói rằng sẽ lấy ta, mãi cho tới năm ta hai mươi ba tuổi, cuối cùng Tiên đế cũng lấy ta làm hoàng hậu, khoảng thời gian ta chờ đợi đúng bảy năm. Đời người đàn bà, có được mấy lần bảy năm đâu. Mọi người đều khuyên ta không nên chờ đợi nữa nhưng ta quyết không nghe. Ta nghĩ, ông ấy đã nói rằng sẽ lấy ta thì ta phải chờ đợi và tin tưởng ông ấy. Sau này, mặc dù trong lòng ông ấy có người khác nhưng ta biết trong lòng ông ấy cũng có chỗ cho ta, vì thế ta không kêu ca, oán thán mà cứ lặng lẽ chờ đợi, cuối cùng Tiên đế đã không phụ ta. Tiên đế từng nói, Thịnh nhi giống ông ấy nhất, tuy tính tình bướng bỉnh nhưng rất thông minh, nhạy cảm, ta tin Tiên đế. Bồng Bồng đã lấy Thịnh nhi rồi thì hãy tin tưởng ở Thịnh nhi”.

Những lời lẽ chân thành của Thái hậu khiến tôi chực trào nước mắt.

Ông Trời ơi, sao ông lại không công bằng với con như vậy! Khi con là đàn ông, ông không chịu để cho con gặp được một người phụ nữ hiền thục, biết điều như vậy, đến bây giờ khi tôi là đàn bà thì ông lại bắt tôi làm một người phụ nữ hiền thục, biết điều…

Thái hậu vẫn nhìn tôi với ánh mắt trông đợi, hỏi: “Bồng Bồng, cháu tin Thịnh nhi chứ?”.

Nước mắt rưng rưng, tôi gật đầu, đáp: “Vâng, cháu tin…”.

Tôi tin… tôi tin cái khỉ gì ở anh ta? Sao bà không đi hỏi trước xem Tề Thịnh có tin tôi không đã?

Giang Ánh Nguyệt bị người nào đó lén để kim dưới yên ngựa, những người có mặt ở dưới đó đều biết tôi và cô ta không hợp nhau, bây giờ cô ta lại bị gãy xương hai chỗ, liệu tôi có được yên thân không? Tên đầu đất Tề Thịnh kia liệu có bỏ qua cho tôi không?

Tôi… tôi muốn khóc, Thái hậu ơi là Thái hậu, sao bà không gọi Tề Thịnh đến dặn trước mấy câu đi?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s