Chào em, Như Hoa – Chương 3.5

“Gì chứ? Bị dọa tới ngu mất rồi!” Lỗ Như Hoa nửa ngồi nửa nằm cố đứng lên, ánh mắt còn là ánh mắt của người trong tình trạng nửa thức nửa ngủ.

“Lỗ Như Hoa, đứng lên cho tôi!” Văn Sơ nhảy dựng, gần như là rống lên những lời này.

Phong độ với chả quý ông à? Xéo, xéo hết!

“Tôi ngủ thêm chút nữa! Bây giờ là mấy giờ chứ, ký túc xá khóa cửa rồi, không có chỗ ngủ đâu. A, hay anh cũng báo với bác sĩ là không khỏe, lừa một cái giường mà ngủ?” Lỗ Như Hoa quấn chăn, tỏ vẻ đáng thương nhìn Văn Sơ.

Văn Sơ không thể nhịn được nữa, túm cái chăn của Lỗ Như Hoa giật tung ra, kéo mạnh cô dậy. Gần như phát điên, hắn túm chân cô nhét bừa vào giày, sau đó túm cổ tay cô, lôi ra khỏi phòng cấp cứu, như lốc xoáy biến khỏi bệnh viện.

Văn Sơ muốn làm gì, Lỗ Như Hoa không cần biết. Lúc này cô chỉ quan tâm đến một chuyện: Nếu đêm nay bắt buộc phải ngủ nhà trọ thì mất bao nhiêu tiền…

“Tôi mặc kệ cô, tự cô tìm chỗ ngủ đi!” Ra khỏi bệnh viện, Văn Sơ nghiến răng nghiến lợi, quăng từng chữ một vào Lỗ Như Hoa.

“Anh muốn mặc kệ tôi thì kéo tôi ra đây làm gì?” Lông mày Lỗ Như Hoa nhíu thành một đường, “Tôi có giường ngủ miễn phí, anh lại đi bắt tôi ra, giờ anh phải chịu phí tổn”.

“Cô… cô…! Tôi còn liên quan đến cô lần nữa, tôi là con heo!” Văn Sơ tức giận đến run rẩy, cảm thấy sâu sắc hơn bao giờ hết sự thiếu sót vốn liếng từ ngữ của mình mới nghiêm trọng làm sao.

Khoảng mười phút sau, Lỗ Như Hoa cười tủm tỉm ngồi trên xe taxi, bên cạnh là Văn Sơ – trong lòng lặng câm, lệ rơi thánh thót…

“Tôi không ở không nhà anh. Tôi sẽ trả tiền điện tiền nước. À, hiện tại là hai giờ sáng, đến nhà anh mất nửa giờ đi? Thế thì tôi cũng chẳng ngủ được mấy nữa đâu, tiền phòng cho qua nhé. Tiền nước thì… tôi tắm nhanh lắm, tiền điện… thế này đi, trả anh mười tệ nhé?”

“…”

“Văn Sơ ơi, xa lông nhà anh đủ dài không?”

“…”

“Văn Sơ ơi, ngày mai về ký túc xá không được nói với Lỗ Tự Ngọc đấy nhé!”

“…”

“Văn Sơ…”

“Còn nói nữa, tôi ném cô ra khỏi xe đó!” Văn Sơ cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, hét lớn một tiếng.

“Xí, xe cũng không phải của anh, ném tôi thử coi!” Lỗ Như Hoa không chịu lép, làm mặt dọa dẫm.

“Lỗ Như Hoa, tôi bóp chết cô cho xem.”

“Trả tiền, bóp một phút năm mươi tệ! Bóp thành trạng thái chết giả tính gấp đôi. Văn đại nhân có hứng thú không?”

Văn Sơ đập đầu vào kính xe…

“Đây là nhà anh à?” Ở trong chiếc thang máy dành riêng cho gia đình được trang hoàng lộng lẫy xa hoa, Lỗ Như Hoa chui vào một góc, hãi hùng nhìn Văn Sơ.

Họ đang ở khu căn hộ khách sạn “Phòng Kim Cương” nổi tiếng của thành phố S. Giá phòng đắt khủng khiếp, thậm chí còn cao hơn biệt thự bình thường. Thang máy khách sạn được thiết kế đưa khách trực tiếp đến từng căn hộ, mỗi căn có kèm người phục vụ và quản gia chuyên nghiệp cùng hệ thống an ninh độc lập.

Cô nàng Lỗ Như Hoa cuối cùng cũng cảm thấy hoang mang, lòng rối bời lo lắng… Đưa Văn Sơ mười tệ tiền điện nước… có đủ không đây?

Văn Sơ lườm cô một cái. Hừ! Nếu không phải quên mang chứng minh thư và tiền mặt, hắn sẽ không đời nào đưa cô ta về nhà, cứ trực tiếp ném ra khách sạn cho xong chuyện.

“Dinggg”, thang máy đã đến nơi, cửa chậm rãi mở ra.

Lỗ Như Hoa hít sâu một hơi, đi theo Văn Sơ ra khỏi thang máy, lập tức thấy mình bước vào một căn phòng khách sang trọng. Một người đàn ông trẻ tuổi trong bộ đồ lụa mặc nhà thoải mái, tay cầm ly rượu đỏ sóng sánh đang ngồi trên chiếc xa lông xám lớn đặt giữa phòng, nở nụ cười dễ chịu nhìn cô.

Lỗ Như Hoa như thể “người ngủ mê thức dậy”[1].

Đêm khuya… khung cảnh sang trọng… anh chàng đẹp trai… tận hai anh chàng đẹp trai… rượu đỏ…

Văn Sơ liếc xéo Lỗ Như Hoa một cái: “Sao thế? Sợ à?”.

Lỗ Như Hoa quay người tặng hắn một ánh mắt khinh bỉ.

Anh chàng ngồi trên xa lông mỉm cười chen vào: “Văn Sơ, em đột nhiên mang một cô gái về nhà, thật là bất ngờ quá!”.

“À, không phải bất ngờ đâu ạ”, Lỗ Như Hoa vội khoát tay, “Anh đừng coi em là bạn gái của anh ta, em và Văn Sơ cùng lắm chỉ có thể coi là bạn học mà thôi. Hơn nữa em rất kín miệng, ghét nhất bàn chuyện thị phi. Tình hình nhà anh, địa chỉ, số điện thoại, em tuyệt đối không nói ra ngoài, xin anh yên tâm. Nếu cần thiết em sẽ đưa tiền điện nước”.

Văn Sơ cau mày cắt phăng mấy câu lải nhải của cô, “Tốt, đưa đi, cô mang tiền sao?”.

“À…” Lỗ Như Hoa nhìn trời, tỏ vẻ đau khổ ghê gớm.

“Anh, sao còn chưa ngủ?” Văn Sơ lười biếng bước vào phòng khách, kiệt sức ngả người trên xa lông, nói vẻ mệt mỏi.

“Ừ, ngay đây.” Văn Phỉ ý tứ chốt ngay một câu, “Không quấy rầy em và người ‘không coi là con gái – cùng lắm chỉ được gọi là bạn học – này nữa đâu!’”.

Nói xong, đứng dậy trở về phòng.

Phòng khách rộng rãi, chỉ còn lại Văn Sơ và Lỗ Như Hoa, thật im lặng, cũng thật… quái dị.

Phía bên ngoài khung cửa sổ lớn sát đất rèm mỏng tang, toàn cảnh một bức tranh rộng lớn với khúc sông đẹp nhất thành phố S lấp lánh triệu triệu ánh đèn thu hết vào tầm mắt. Lỗ Như Hoa không kìm được vòng qua xa lông, đi đến cửa sổ bên cạnh nhìn ra phía ngoài, dòng sông uốn khúc chảy quanh thành phố, thật sự rất đẹp.

Văn Sơ cũng ghé mắt vào, thật ra khung cảnh này hắn đã nhìn mãi nên thấy cũng bình thường, nhưng vẻ say mê trên gương mặt Lỗ Như Hoa cũng khiến hắn có chút mê hoặc, bất giác một lần nữa nhìn ra cửa sổ. A, thật thà mà nói, bầu trời đầy sao, con sông, những ngọn đèn nhấp nháy, nếu đứng bên cạnh là một người đẹp, thì quả thật cũng gọi là lãng mạn.

Ế… Lỗ Như Hoa là người đẹp!? Văn Sơ theo bản năng nhìn về phía người đang say mê đứng nhìn bên cạnh. Cô ta nhìn nghiêng… cũng tạm, mũi có thể gọi là thẳng, cánh mũi nhỏ xinh. Môi à… hơi tái, nhưng đường nét cũng được đi. Đôi mắt rất trong, tuy rằng thỉnh thoảng lộ ra vẻ giảo hoạt. Tóc ngắn, có vẻ cũng mềm. Cái cằm cong cong hình vòng cung. Ồ… hình dáng cũng được đấy chứ… Chỉ nhìn một bên nhưng quả thật nét nào ra nét ấy, cứ như vẽ ấy.

Văn Sơ còn đang ngây người, trong phòng khách bỗng nhiên vang lên tiếng dương cầm nhẹ nhàng.

Sặc!

Văn Phỉ bật dàn âm thanh.

Anh ta phát bệnh rồi chắc? Bật nhạc làm cái quái gì? Chắc định giúp mình tạo không khí lãng mạn? Chả hiểu cái gì ra cái gì nữa. Lãng mạn với Lỗ Như Hoa ấy hả? Có mà còn khướt! Văn Sơ tức tới ngứa răng. Nha đầu này có thể biết thế nào là lãng mạn ư?

Văn Sơ phì một tiếng. Thế nhưng nhìn biểu cảm của Lỗ Như Hoa, hình như là rất… mê mẩn, chắc ít nhất cũng biết thế nào là thưởng thức cái đẹp chứ nhỉ? Chắc làm gì đến nỗi cả đầu lúc nào cũng tiền với tiền, cuối cùng cũng phải có chút gì khác chứ? Văn Sơ do dự một chút, thì thầm hỏi: “Cô… thích? Đẹp chứ hả?”.

Lỗ Như Hoa tầm mắt không rời bên ngoài cửa sổ, chỉ từ từ thở dài, buồn bã nói: “Tôi đang nghĩ…”.

Văn Sơ dỏng tai nghe. Phía sau bình phong, Văn Phỉ đang nấp cũng dỏng tai lắng nghe.

“Tôi đang nghĩ, đã nửa đêm rồi, bên ngoài còn bật đèn nhiều như vậy, không biết chính phủ phải tốn bao nhiêu tiền điện!”

Tiếng nhạc ngừng lại.

Văn Phỉ tái xuất hiện từ sau bức bình phong, vẻ mặt vô cảm, “Văn Sơ, không có việc gì nữa thì đi tắm rồi đi ngủ đi”.

Văn Sơ hàm cứng lại, khẽ gật đầu, đi đúng kiểu “thây ma sống” dông thẳng về phòng.

Lỗ Như Hoa nhìn hai người, bỗng kêu lên: “Tôi sẽ trả tiền điện nước mà!”.

Văn Phỉ cũng chỉ còn biết khóc.

Văn Sơ không thể nhịn nổi nữa, lập tức vọt lại, túm tóc Lỗ Như Hoa vò loạn xạ, rồi lại vọt trở về phòng, rầm một cái đóng cửa.

Ơ cái cậu này, tâm lý không bình thường sao? Lỗ Như Hoa đầu tóc bị Văn Sơ vò xơ xác, trợn mắt ngơ ngẩn nhìn theo. Ông Trời à, xảy ra chuyện gì vậy?


[1] Tác giả có lẽ muốn so sánh với Chuyện người ngủ mê thức dậy trong bộ Nghìn lẻ một đêm. Hoàng đế Haroun An Razid muốn trêu anh chàng Abu Hassan, bèn đánh thuốc mê rồi đưa vào cung, khiến anh ta khi thức dậy cứ tưởng mình qua một đêm đã biến thành Hoàng đế.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s