Phiêu du giang hồ – Chương 3.2

Luyện kiếm cùng Âu Dương Thiếu Nhân đúng là vô cùng gian khổ!

“Huynh tránh xa tôi ra! Càng xa càng tốt!”, tôi trợn mắt, cảnh cáo huynh ấy lần thứ “n”!

“Đứng cách xa thì làm sao ta dạy đúng động tác được”, Âu Dương Thiếu Nhân vừa nói vừa vòng tay qua người tôi để dạy hướng kiếm nên đưa như thế nào! Đúng là đồ háo sắc! Huynh ấy thế này thì tôi làm sao chuyên tâm luyện kiếm được cơ chứ!

“Tiểu Tình, nàng tự luyện tập một mình nhé.”

Sợ toát mồ hôi. Tiểu Tình? Đại ca à, tôi và huynh thân nhau thế hả? Vừa nãy mới luyện cái gì ấy nhỉ? Sao chẳng còn chút ấn tượng gì hết thế này.

“Huynh để tôi tự luyện tập sao? Tôi luyện cùng không khí hả?”, tôi tròn mắt, bất lực nói.

“Như vậy đi, chúng ta đánh nhau là được.”

Haizzz, Thượng Quan Tình tôi thông minh như thế, cái gì cũng có thể học tốt, nhưng sự thực trần trụi thì thường vượt qua cả suy tính của bản thân…

“Thượng Quan Tình! Động tác sai rồi!”

“Thượng Quan Tình, nhìn nàng vung kiếm chẳng khác gì thái rau cả!”

“A!!! Thượng Quan Tình! Nàng là đồ bị thịt hả!”

Tức chết mất! Âu Dương Thiếu Nhân kia dám nói tôi là bị thịt, rõ ràng do huynh ấy dạy không tốt chứ! Muốn nổi đóa lên quá.

Tôi dồn tất cả bực tức lên cây kiếm rồi phi thẳng, kiếm cứ thế vun vút lao đi.

“Đi chết đi!”

Âu Dương Thiếu Nhân hốt hoảng tránh, cây kiếm lao vùn vụt rồi cắm ngay lên cái cây lớn phía sau. Lát sau, huynh ấy mặt mày sa sầm, tái nhợt, trừng mắt nhìn tôi: “Thượng Quan Tình, nàng muốn mưu sát ta hả?”.

“Không, không phải! Tôi, tôi không phải muốn giết huynh.” Tôi mà giết được huynh hả? Tôi chỉ đành ngước gương mặt đau khổ lên mà than Trời.

Xong rồi, thế là tôi đã tự rước họa vào thân, gặp vận xui rồi. Huynh ấy không đánh, cũng chẳng dùng kiếm đâm, như thế càng khiến tôi sợ hơn.

Một lát sau không còn bất cứ động tĩnh gì, tôi không kiềm chế được nữa, liền ngước mắt nhìn về phía Âu Dương Thiếu Nhân. Haizzz, huynh ấy sao lại đờ người nhìn cái cây thế kia?

“Thiếu Nhân! Huynh vẫn ổn chứ?”, tôi dè dặt hỏi.

Thôi đi, huynh không phải bị tôi dọa cho biến thành tên ngốc rồi chứ.

“Thượng Quan Tình, ta xin bái phục nàng!”, Âu Dương Thiếu Nhân đột nhiên quay lại, ánh mắt ngưỡng mộ nói với tôi.

Cái gì? Bị làm sao thế hử? Tôi dõi theo ánh mắt huynh ấy nhìn về phía sau, lại chăm chú quan sát trên mặt đất.

Chỉ thấy trên thân cây kia, nơi đầu mũi kiếm găm lại, còn có cái đầu của một con kiến.

Nhờ thế mà công cuộc luyện kiếm tươi đẹp của tôi cũng kết thúc giai đoạn đầu tiên.

* * *

“Thượng Quan Tình, hôm nay chúng ta luyện khinh công, nàng chuẩn bị tâm lý cho tốt nhé.”

“Ừm! Tôi tin mình làm được, mặc dù bao nhiêu năm nay tôi chưa bay bao giờ.” Hôm nay luyện khinh công, nói thực lòng tôi cũng có chút hứng thú với môn khinh công này. Tưởng tượng đến cảnh mình có thể bay đi bay lại trên bầu trời, vui vẻ bắt mấy con chim đang sà xuống kiếm ăn. Ôi, cảnh tượng đó mới tuyệt vời làm sao.

Ha ha! Ha ha! Ha ha ha!

Nhưng…

“Âu Dương Huyền, tôi trịnh trọng hỏi huynh một câu. Huynh có chắc chúng ta cần phải luyện trên cây không?”

“Chắc chắn, cốt yếu của thuật khinh công là phải coi trọng quá trình vận khí. Đứng ở trên đó, có thể nhanh chóng khơi dậy tiềm năng của nàng.”

OH! MY! GOD! Cây cao thế này cơ à? Tôi đứng dưới đất còn chả nhìn thấy ngọn. Hu hu…

“Thượng Quan Tình, nàng phải mở mắt thật to!”

“Tôi không làm được!”, tôi hét lớn.

“Mau mở mắt ra!”, Âu Dương Huyền ra lệnh.

Tôi cố sống cố chết ôm lấy thân cây, dù có bất cứ chuyện gì cũng không lỏng tay. Từ từ mở mắt ra, liền trông thấy bộ mặt khinh bỉ của Âu Dương Huyền đang chằm chằm nhìn mình.

“Hừ, coi thường tôi hả, có bản lĩnh thì huynh đừng ôm thân cây nữa.”

“Không ôm thì không ôm!”, nói xong Âu Dương Huyền buông tay ra.

“Xí! Có bản lĩnh thì huynh nhảy mấy bước cho tôi xem.”

“Nhảy thì nhảy!”, Âu Dương Huyền nói xong bắt đầu nhảy thật.

“Nhìn ta đi, không sao đâu. Ta sẽ nhảy cho nàng xem.”

“Huynh ấy vẫn không sao thật hả?”, tôi tự hỏi.

“Ta lại nhảy tiếp nhé.”

Tôi toát mồ hôi hột, huynh ấy nghiện cái trò này thế sao.

Bỗng nhiên, mắt tôi mở trừng trừng, con ngươi như muốn vọt ra ngoài, nghe chừng mấy cành cây nhỏ đằng kia đang bị quá tải, kêu răng rắc, sắp gãy rồi.

“Âu Dương Huyền!!!”, tôi yếu ớt hét tên người bạn nhỏ đang vui vẻ chơi đùa.

“Có chuyện gì? Nàng phải chăm chỉ học đi, đợi lát nữa nàng cũng có thể nhảy được như vậy!”

“Rắc rắc!”

“Cạch!!!”

Tôi còn chưa kịp cảnh báo Âu Dương Huyền là cành cây đó sắp gãy, đã thấy huynh ấy tạo dáng vô cùng đáng yêu dưới gốc cây rồi.

“Huyền huynh, huynh không sao chứ?”, tôi run lẩy bẩy ôm chặt thân cây, sợ hãi hỏi.

Thế là huynh ngã rồi nhé, không chết đấy chứ.

Âu Dương Huyền liền bật dậy, khua khua tay, nói với tôi: “Không sao, thân ở chốn giang hồ không câu nệ tiểu tiết”, sau đó thì… “Bịch!”, lại một cành cây nữa rơi xuống trúng người huynh ấy.

“Thiếu Nhân! Thiếu Nhân! Huyền huynh bất tỉnh rồi!”

Sau chuyện đó, Âu Dương Huyền bị trẹo cổ, phải nhờ Âu Dương Thiếu Nhân nắn bóp cho thì xương cổ mới trở lại vị trí ban đầu.

Vì thế nên môn khinh công của tôi xem như cũng học xong.

* * *

“Tiểu Tình, hôm nay chúng ta sẽ luyện cưỡi ngựa. Hãy tưởng tượng chút xíu nhé. Nàng và ta đang ở trong một khu rừng, thúc ngựa phi như bay, giống như chú chim nhỏ giữa rừng xanh đang dang rộng đôi cánh vậy. Cảnh tượng thật đẹp biết bao, trước mặt chúng ta ngập tràn hoa tươi như tắm mình dưới ánh trăng sáng, lúc đó màn đêm đã…”

“Dừng! Đừng nói nữa!”, tôi vội vàng cắt lời huynh ấy.

Ôi! Vị thần ngự trị trong lòng tôi ơi, tại sao ngài lại tạo ra một Âu Dương Y như vậy chứ. Khả năng ngôn ngữ của huynh ấy có thể khiến người chết sống lại, âm hồn vất vưởng chắc cũng thu hết về được.

“Âu Dương Y, huynh có chắc là phải luyện cưỡi ngựa trong rừng mới được không?”

“Tiểu Tình à, nàng không thấy lãng mạn hay sao?”

Cảm giác mồ hôi lạnh như bão lốc túa khắp người tôi thế này là sao?

Âu Dương Y đang vòng tay qua eo tôi nắm lấy dây cương, thúc cho ngựa chầm chậm chạy về phía trước.

“Âu Dương Y, chúng ta đang luyện cưỡi ngựa hay đang tản bộ vậy?”

“Tiểu Tình à, chẳng lẽ nàng không thấy lãng mạn hay sao?”

Thôi đủ rồi, tôi sẽ không nói nữa. Ngược lại, nếu như thế là sai thì tôi xin chịu mọi tội lỗi.

Nhưng! Tôi có một dự cảm không lành, bởi dù sao thì quái nhân năm nào cũng có, nhưng quái nhân năm nay lại đặc biệt đông.

Kỳ lạ, tại sao lại dừng ngựa? Tôi nhìn về phía trước, miệng há thành hình chữ O.

“Âu… Âu Dương Y! Ở… ở đây sao lại có hổ thế?”

“À! Ha ha! Tiểu Tình à, đây là con vật yêu quý mà ta muốn tặng nàng. Nàng thích không?”, Âu Dương Y vẻ mặt nịnh nọt nói với tôi.

“Âu Dương Y, huynh đúng là đồ điên!” Nghe tiếng hét của tôi, con ngựa sợ hãi vội lao đi như bay, còn tôi cứ cố sống cố chết bám chặt vào cổ nó.

“Âu Dương Y, huynh hãy chờ xem! Đợi cho ngựa dừng lại tôi sẽ tính sổ với huynh! Rừng rậm chết tiệt! Hổ già chết tiệt! Này! Âu Dương Y, huynh nói gì đi!”, tôi quay đầu lại tức tối hét vào mặt Âu Dương Y. Nhưng phía sau nào thấy bóng dáng huynh ấy đâu. Tôi lại ngoái đầu nhìn về phía xa, chỉ thấy mập mờ bóng dáng cành cây, trên ngọn hình như đang treo một người nào đó.

Sau vụ việc trong rừng ấy, tôi phát huy toàn bộ âm mưu thủ đoạn của thế giới tiểu nhân, tự mình cưỡi ngựa trở về sơn trang. Trước biết bao ánh mắt lớn nhỏ, cùng tiếng chuông vang lên tứ phía, vậy là tôi đã học cưỡi ngựa thành công…

* * *

“Tiểu Tình à, ta đang rất vui. Ta có thể cùng nàng chơi bắn cung được không?”, Âu Dương Thiếu Nhiên vui vẻ hỏi.

“Haizzz, Thiếu Nhiên à, huynh thấy khả năng tôi giương được cung lên là khoảng bao nhiêu?”, tôi nhìn cây cung vẻ trầm tư, nặng nề hỏi.

“Tiểu Tình à, vấn đề này cũng cần suy nghĩ nghiêm túc đấy…” Dường như hàng ngàn ngôi sao đang tung tăng bay lượn trước mắt chàng thiếu niên. Chàng ta cảm thán thở dài một tiếng, suy nghĩ mông lung…

Tôi nhận ra rằng đối với cậu nhóc ngây thơ này, tôi chẳng thể có cách nào cho thật thấu đáo cả.

“Tiểu Tình à, ta làm mẫu cho nàng xem nhé…”

Tôi nhìn chàng thiếu niên mảnh khảnh kia, thực sự có chút nghi ngờ về khả năng bắn cung của chàng ta.

“Thiếu Nhiên, không phải huynh định bắn liền một phát ba mũi tên đấy chứ.”

Càng khiến tôi kinh ngạc hơn, huynh ấy xếp hẳn ba mũi tên vào cung.

“Đúng vậy, lần nào ta cũng chơi như thế”, mỉm cười, Thiếu Nhiên ngây thơ nói với tôi.

Sụp đổ! Cuối cùng tôi cũng thấu hiểu được chân lý không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, chớ có trông mặt mà bắt hình dong.

Phập! Phập! Phập! Ba mũi tên đều trúng tâm. Trời xanh ơi! Huynh ấy định ép tôi uất quá mà chết hả?

“Tiểu Tình, nàng cũng đến bắn thử đi”, Âu Dương Thiếu Nhiên vui vẻ chìa cây cung về phía tôi.

Bộ dạng của huynh ấy khi bắn cung khiến tôi cảm thấy mình cũng có thể dễ dàng làm được.

Sự thực là, sau ba canh giờ…

“A!!! Tiểu Tình! Nàng có thể ngắm bắn cho tử tế dù chỉ một lần không?”

Bị chìm nghỉm trong giọng nói băng lạnh của Âu Dương Thiếu Nhiên, tôi thầm đoán sắc mặt huynh ấy nhất định là đang tối sầm.

Đúng vậy, không sai, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa bắn nổi mũi tên nào ra hồn!

Haizzz, thiên tài dù sao cũng không được người đời biết đến và tán thưởng!

Thôi đủ rồi, chẳng cần đến cung tên hay mũi nỏ gì nữa. Tiện tay, tôi vớ một mũi tên phi thẳng lên trời.

“Mũi tên quái quỷ!”

“Bộp!”, tôi ngoái đầu lại nhìn tình hình sau lưng, đầu mũi tên kia đã cắm xuống đất.

Những chuyện tình cờ nhất trên thế gian này chẳng qua cũng chỉ như mèo mù vớ phải chuột chết, hay như con thỏ chạy nhanh lại gặp phải đối thủ chạy nhanh gấp bội là con rùa mà thôi.

Còn cái mũi tên ngờ nghệch của tôi, kiểu gì lại phi trúng ngay con chim nhạn trên trời đang bay về phương Nam. Thế là tối nay lại có bữa thịt chim nhạn thịnh soạn rồi…

Đến lúc này, ngoài học thành công cưỡi ngựa, bổn nữ hiệp đây… chẳng làm được việc gì ra hồn cả.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s