Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 – Chương 4.12

Đến tối, Tề Thịnh trở về, Lục Ly khuyên tôi lợi dụng việc hôm nay, mời anh ta tới để bàn bạc.

Tôi tỏ thái độ cực kỳ coi thường trước lòng dạ hẹp hòi của Lục Ly. Cái gì mà bàn bạc, chẳng qua cũng chỉ là mượn cớ bàn việc công mà làm chuyện tư thôi! Liệu có đáng để tôi phải lết cái thân thể “ốm đau bệnh tật” này đến lấy lòng “ông chủ” không?

Hơn nữa, kinh nghiệm trong chốn qua trường của Lục Ly còn rất ít. Ông chủ đúng là thích những nhân viên chăm chỉ, tích cực, nhưng tuyệt đối không thích cái kiểu tích cực đến mức can dự cả vào những phần việc không phải của mình. Chức vụ của tôi là thái tử phi chứ đâu phải là cố vấn thái tử. Kiêm nhiệm nhiều chức vụ không chứng tỏ là ông chủ coi trọng bạn, chỉ chứng tỏ ông ta muốn bóc lột bạn đến tận xương tủy mà thôi.

Đáng tiếc Lục Ly không hiểu điều đó, thế nên vừa nghe tôi nói không đi gặp Tề Thịnh, khuôn mặt của cô dài ra không ít, thiếu mỗi nước viết câu “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép” lên đó nữa thôi.

Tôi khuyên: “Lục Ly à, đàn ông không thích những người đàn bà hoa tay múa chân chỉ đạo mình đâu. Chúng ta bỏ đi, dành thời gian ấy mà làm việc khác!”.

Lục Ly là người thích động não, nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi nói với tôi, giọng không giấu nổi phấn khích: ”Em hiểu rồi, nghe mọi người nói, tiện nhân Giang thị bị thương rất nặng, Triệu vương thậm chí phải cho mời Khưu thái y đang nghỉ phép tới, mất cả nửa ngày mới nối xong xương, đến chập tối hôm nay mới tỉnh dậy. Chúng ta hãy tìm cách cho thứ gì đó vào thuốc của cô ta, làm cho tiện nhân ấy…”.

Tôi thầm thán phục tư duy linh hoạt của Lục Ly, vội xua tay: “Nha đầu, bớt nghĩ linh tinh đi!”.

Lục Ly chớp chớp đôi mắt trong veo nhìn tôi, vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu.

Tôi cũng lấy làm lạ, sao nha đầu này lại có thể dùng giọng ngây thơ đến thế để nói ra những chuyện đê tiện như vậy? Không biết tôi nên nói cô là lương thiện hay là ác độc đây?

Đàn bà, đúng là một loại động vật kỳ lạ.

Lục Ly tưởng tôi tức giận, sợ đến mức run rẩy, quỳ sụp xuống bên giường, luôn miệng nhận tội: “Nương nương bớt giận, nô tì sẽ không chọc tức con tiện nhân ấy nữa!”.

Tôi rất cảm kích, vội gật đầu: “Đúng thế, Giang thị ở cách xa chỗ chúng ta như vậy, chẳng cần phải chọc tức cô ta! Chi bằng…”.

Mắt Lục Ly sáng bừng, vội vàng tiếp lời: “Nương nương sáng suốt, người cần phải chấn chỉnh bây giờ là Trần Lương Đệ. Tối qua cô ta còn bê cả một bát canh hạt sen, làm bộ làm tịch tới chỗ Thái tử điện hạ. Rõ ràng là cô ta muốn nhân lúc sức khỏe của nương nương không tốt, tìm cách quyến rũ Thái tử đây mà!”.

Tôi há hốc miệng, hồi lâu không nói được câu gì.

Lục Ly biết là tôi tức giận, lại càng bất bình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nương nương, thời gian vừa rồi nương nương không quản lý bọn họ, lũ cáo ấy không ngồi yên được nữa rồi, tất cả đều tìm cách dụ dỗ Thái tử điện hạ!”.

Cuối cùng thì tôi cũng định thần lại, chậm rãi khép miệng, nhưng không nén được, hỏi: “Này, sao em biết Trần Lương Đệ mang canh hạt sen chứ không phải là chè bát bảo?”.

Lục Ly mở to đôi mắt hạnh, cuối cùng cũng im lặng.

Advertisements

One thought on “Thái tử phi thăng chức ký – tập 1 – Chương 4.12

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s