Anh chỉ cần em – Chương 2.1

Chương 2:    Kỳ nghỉ

Ngày sau thế giới này có đẹp đến nhường nào

Cũng không sánh bằng giây phút kia

Chẳng ai có thể tránh khỏi biệt ly

Cứ coi như vào một kỳ nghỉ bất ngờ

Cứ coi như trong giấc mơ giữa khổ đau

Đã yêu anh.

                             Kỳ nghỉ (Vương Phi)

    (có chỉnh sửa)

Liêu Duy Tín về đến nơi đã bảy giờ, nhìn thấy một bàn đầy thức ăn quả thực khiến anh phải sửng sốt, lại thấy Bạch Ký Minh đeo tạp dề bưng một tô canh thanh đạm từ nhà bếp đi ra, thật không biết nói gì mới phải.

Bạch Ký Minh điềm nhiên nói: “Mau đi rửa tay vào ăn cơm, nhà anh chả có gì, mua ở siêu thị cả đấy”. Ngẩng đầu thấy Liêu Duy Tín vẫn đứng yên bất động, tay vịn lên lưng ghế, cậu nhướng mày hỏi: “Sao thế, sợ có độc à?”.

Liêu Duy Tín cười: “Không ngờ cậu biết cả khoản này, thật không đơn giản”. Vừa nói vừa cởi áo khoác thay giày, rồi bỏ luôn một miếng sườn xào chua ngọt vào miệng. Ừm, ngon!

Bạch Ký Minh đấm anh một cái: “Đi rửa tay, không biết giữ gìn vệ sinh, hồi tiểu học anh học hành thế nào vậy”. Liêu Duy Tín vừa đi vào phòng tắm vừa cười: “Thật ngại quá, tôi mù chữ”.

Thịt bò xào ớt xanh, khoai tây chiên, bắp cải trộn sứa, còn có sườn xào chua ngọt, canh hàu nấu củ cải, một bàn đầy thức ăn nhanh chóng được hai người chén sạch. Liêu Duy Tín thỏa mãn ợ một tiếng, dựa vào thành ghế không muốn động đậy. Bạch Ký Minh nheo mắt nhìn anh: “Có được không? Không biết khẩu vị của anh thế nào, nấu theo khẩu vị của tôi, có nhạt không?”.

“Không nhạt, vừa phải.” Đâu chỉ vừa phải, thật sự là quá ngon. Liêu Duy Tín nhìn Bạch Ký Minh đang dọn dẹp bàn ăn, trong lòng âm thầm vui mừng: Không biết Đỗ Tử Thành tìm ở đâu tuyệt phẩm này, hôm nào phải mời hắn đi ăn một bữa mới được, đột nhiên Bạch Ký Minh thò đầu ra gọi: “Duy Tín anh qua đây, giúp tôi rửa bát”.

Liêu Duy Tín thở dài đứng dậy, chậm chạp bước vào nhà bếp. Bạch Ký Minh đang thành thạo rửa từng chiếc bát, hai tay trắng xóa đầy bọt.

Liêu Duy Tín nhìn bộ dạng bận bịu của cậu, tự dưng cảm thấy rất ấm áp.

Sự thật đã chứng minh, Bạch Ký Minh có rất nhiều ưu điểm, khiến Liêu Duy Tín hận mình sao không thể gặp cậu sớm hơn. Người này dường như rất thích làm việc nhà, cũng không biết lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy, mỗi ngày đều làm những món mới, trong phòng lúc nào cũng sạch bong không một hạt bụi. Có một lần Liêu Duy Tín vô tình hỏi: “Cậu không phải đi làm sao?”. Bạch Ký Minh thản nhiên đáp: “Đang trong kỳ nghỉ”. Liêu Duy Tín còn muốn hỏi tiếp, nhưng đột nhiên nhớ đến Đỗ Tử Thành từng nói, hai bên không hỏi nghề nghiệp, không hỏi quá khứ của nhau, liền ngậm miệng lại.

Tính cách của Bạch Ký Minh rất điềm đạm, lại cực kỳ biết lắng nghe. Trong cái thời đại ai cũng muốn khoe khoang bản thân, sự trầm lặng của cậu giống như một viên kim cương hiếm có. Bất luận Liêu Duy Tín nói gì, lúc nào cậu cũng chăm chú lắng nghe. Hơn nữa kiến thức của cậu rất rộng, vấn đề nào cũng có thể bổ sung một hai câu, càng khiến Liêu Duy Tín thao thao bất tuyệt.

Bạch Ký Minh cũng thích xem phim, thích nhất là phim kinh dị. Hai người thường cuộn tròn trên sô pha ăn khoai tây chiên, tựa vào nhau cùng xem đĩa. Cho dù là phim Bạch Ký Minh xem rồi, cậu cũng tuyệt đối không có ý kiến gì, làm như lần đầu tiên vừa mới xem. Nhưng cậu không thích đến rạp chiếu phim, cảm thấy ra ngoài người đông quá phiền phức.

Con người này có sức chịu đựng đáng khâm phục, không cần giao thiệp cũng chẳng tiệc tùng gì cả. Liêu Duy Tín âm thầm để ý, phát hiện Bạch Ký Minh còn rất ít khi nhận điện thoại, như thể cậu đến đây sống, ngay lập tức hoàn toàn đoạn tuyệt với thế giới bên ngoài.

Liêu Duy Tín là người thích ồn ào, công việc của anh cũng cần phải ra ngoài. Lúc anh tham gia nhậu nhẹt bên ngoài, Bạch Ký Minh không hề gọi điện cho anh, cũng không hỏi bao giờ anh về. Thường thì vào nửa đêm, khi Liêu Duy Tín uể oải đẩy cửa bước vào, trước mắt anh không còn là một khoảng tối đen kịt, mà là ánh đèn mờ nhạt hắt ra từ bậc thềm.

Rất ấm.

Trong chuyện giường chiếu, hai người hoàn toàn ăn khớp, trừ từ “tuyệt vời” ra, Liêu Duy Tín không biết phải hình dung như thế nào nữa. Bạch Ký Minh rất tự nhiên, chưa từng ngượng nghịu che che đậy đậy, thậm chí cậu còn lên mạng tìm hiểu về kỹ thuật khác, sau đó thực hành ngay trên cơ thể Liêu Duy Tín. Lúc nào cậu cũng có những cách quái lạ, đem đến thích thú bất ngờ cho Liêu Duy Tín, thậm chí còn đề nghị hôm nào đó chơi trò SM1.

Có lúc Bạch Ký Minh rất điên cuồng, hai người cùng nhau thử nghiệm những cảm giác khác biệt, bất luận yêu cầu của Liêu Duy Tín có quá đáng đến đâu, cậu cũng chưa từng từ chối.

Quả là thích thú vô cùng, khó mà diễn tả nổi.


1 SM: từ viết tắt của Sadism và Masochism, là hình thức quan hệ tình dục đạt được khoái cảm khi bị người khác hành hạ, làm đau và ngược lại.

Advertisements

One thought on “Anh chỉ cần em – Chương 2.1

  1. Pingback: Anh chỉ cần em – Thẩm Dạ Diễm | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s