Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ – Mở đầu – Hồi 2 thượng

Hồi hai:  Học nghệ tiên sơn khổ muốn chết, thành quả là được trở về nhân gian

Kim Kiền ngơ ngáo trở về cái thời chả biết là triều đại nào đã được ba tháng có dư rồi. Ngoại trừ trang phục và quả đầu không cạo một nửa của hai vị vừa gặp đã nhận ngay nàng làm đồ đệ có thể chứng minh đây không phải triều Thanh ra, Kim Kiền hoàn toàn không biết mình đang ở thời nào.

Thế nhưng điên nhất là, thiết bị thu phát tín hiệu từ cỗ máy thời gian có hình dáng tựa như chiếc đồng hồ đáng lẽ phải đeo trên tay nàng thì đã không cánh mà bay. Cũng không biết là đánh rơi ở thời đại này hay là làm mất ở cái hố đen thời gian chỗ “Einstein đại nhân” nữa.

Có điều thời gian Kim Kiền có thể dùng để rầu rĩ về vấn đề này mỗi ngày thật sự ít đến đáng thương. Hiện tại quả thực nàng còn mệt mỏi khổ cực hơn cả nhân viên thu ngân ở siêu thị phải tăng ca lúc giáp Tết.

Mỗi ngày trời chưa sáng, Kim Kiền đã bị Đại sư phụ – chính là Gà Đuôi Phượng, nghe nói gọi là “Y Tiên” gì gì đó -lôi từ trên giường xuống bắt đi luyện tập cái gì mà “Cửu huyệt phi châm”, “Thập bát huyệt ngự châm pháp”, “Tam thập lục huyệt trấn châm quyết”, “Thất thập nhị huyệt hồi hồn châm linh kỹ”, sau cùng còn là “Nhất bách linh bát huyệt thiên ngoại phi tiên châm trận”. Tóm lại chính là cầm vô số ngân châm cắm lên cắm xuống trên hình nhân. Nếu như sơ ý mà châm sai một, hai milimet thôi thì sẽ bị Đại sư phụ bên cạnh châm cho thành con nhím.

Đến khi mặt trời treo trên ngọn cây trước cửa, theo tính toán của Kim Kiền thì vào khoảng chín giờ, Nhị sư phụ – tức Tuyết Sơn Phi Hồ, theo như lão ấy tự xưng thì là “Độc Thánh” – sẽ lên lớp môn học thứ hai. Lại nói thêm, lớp học này buổi đầu tiên đã dọa cho Kim Kiền sợ đến vãi linh hồn. Nấm độc, độc dược (tỉ như thạch tín, hạc đỉnh hồng) hoàn toàn không đáng được nhắc đến, nội trong hai ngày đã kết thúc giáo trình. Hai tháng sau đó là nghiên cứu Tây Vực kỳ độc, Miêu Cương cổ độc, Đường môn gia truyền dị độc… tóm lại là các loại độc dược cổ quái mà người người nghe thấy đều căm phẫn vô cùng.

 Sau khi ăn trưa lại quay về lớp của Đại sư phụ. Số lượng tên gọi của các loại thảo dược này đem so với từ điển tiếng Anh Longman chỉ có hơn chứ không có kém, càng không bàn đến chuyện phải khớp tên gọi cùng hình dạng của chúng với nhau. Quả thật so với việc cùng lúc phải thi cả TOEFL lẫn tiếng Nhật cấp một còn khủng bố hơn. Đến chập choạng tối, Kim Kiền lại phải theo Nhị sư phụ đến mật thất tiến hành “tiếp xúc thân mật” với một đám các độc vật có vẻ bề ngoài vô cùng có lỗi với mắt thẩm mỹ của quần chúng nhân dân. Vất vả bị “luộc” cho đến tối muộn, lại còn phải khêu đèn đọc cái gì mà “Kinh lạc tổng kinh”, “Y kinh”, “Thiên độc kinh”, “Địa độc kinh”, “Thủy độc kinh”… loạn xà ngầu.

Cuối cùng, trước khi đi ngủ, còn phải thao diễn “vọng, văn, vấn, thiết[1]“ cùng nhị vị sư phụ. Nếu không chẩn đoán được rõ ràng tình trạng sức khỏe của hai người họ thì chỉ có một kết cục duy nhất, đó là đêm hôm ấy an phận sờ cổ tay hai sư phụ mà ngủ.

Di chứng sau tất cả chính là, cơn ác mộng làm bài thân luận trong kỳ thi công chức không ngừng nghỉ của Kim Kiền cuối cùng đã đổi thành bò cạp độc và thảo dược ngập trời, vô cùng vô tận. Còn dáng người bị tên bạn bất lương gọi là “lưng rắn eo chuột” kia cũng rất nhanh chóng biến đổi, trở thành cái dạng gầy như que củi mà chỉ cần đứng lên cân điện tử nhất định nó sẽ kêu lên thảm thiết “Gầy quá! Gầy quá!”. Gần đến tháng thứ tư, cuối cùng Kim Kiền đã ra một quyết định mà suýt chút nữa thì đánh mất cái mạng nhỏ của mình… đó là bỏ trốn.

Tối đó, Kim Kiền đã chuẩn bị xong xuôi kỹ càng. Nàng mang theo lương thực và nước uống đủ cho một tuần, trang bị thêm thuốc giải để đối phó với chướng khí trong Vô Vật Cốc, ôm theo ngân châm mà nàng đoán là có thể đổi được tiền, nhân lúc đêm khuya chuồn đi.

Nhưng, còn chưa đi được năm trăm mét, Kim Kiền phát hiện chân mình như mọc rễ, chẳng thể tiến lên phía trước dù chỉ một bước.

“Hừm hừm, đồ nhi ngoan, muộn thế này rồi còn muốn đi phân biệt độc thảo sao?”, âm thanh mang theo tiếng cười lạnh lẽo âm u ma quái dường như từ phía sau Kim Kiền phát ra.

Độc Thánh đứng thẳng tắp phía sau Kim Kiền, dáng vẻ mờ mờ ảo ảo như ma như quỷ.

“Nhị, Nhị sư phụ…” Hiện tại, Kim Kiền cảm thấy chân mình mềm nhũn. Bởi nàng nhìn thấy đóa hoa trên tay Nhị sư phụ cùng với đóa “mẫu đơn thảo”, nghe nói là kỳ độc không có giải dược trong thiên hạ, có vài phần giống nhau.

“Ha ha, đồ nhi ngoan, không ngờ con lại ham học đến như vậy. Kẻ làm sư phụ này thật là may mắn, may mắn lắm thay.” Tiếng cười hào sảng khởi đầu nghe còn ở rất xa, đến khi kết thúc câu thì âm thanh đã ngay bên tai Kim Kiền rồi.

“Đại, Đại sư phụ…” Đầu gối Kim Kiền cứng lại.

Tư thế cầm châm của Y Tiên sao giống với tư thế khởi đầu của “Kỳ mạch đoạn mệnh châm quyết” thế.

“Hử?”

Hai lão nhân tuổi cộng lại cũng gần hai trăm cùng chắp tay sau lưng, đồng thanh hỏi.

“Đồ nhi… chính là thấy ánh trăng mê hoặc quá, không tự chủ được mà ra đây tản bộ, ha ha, tản bộ, tản bộ.”

Quỳ rạp người trên đất một cách vô cùng oanh liệt, Kim Kiền như thấy trước mắt lóe lên nụ cười khinh bỉ của tiến sĩ ba bằng chết dẫm kia: “Xem ra cậu không chỉ tham tiền háo sắc mà còn rất tham sống sợ chết nữa”.

Xì xì xì, phải nói tớ thức thời, là trang tuấn kiệt mới đúng!

* * *

Thời gian như thoi đưa, năm tháng dần trôi. Kim Kiền đã ở Vân Ẩn Sơn này thấm thoắt hơn một năm rồi. Từ sau lần chạy trốn thất bại tám tháng trước, Kim Kiền cho dù có ăn gan hùm mật gấu cũng không dám thử lại lần nữa, chỉ có thể chuyên tâm ở lại núi này theo hai vị sư phụ đọc y thư, chế độc dược. Không lâu sau Kim Kiền cũng cảm thấy y thuật, độc thuật này có vài phần thú vị, nghĩ đến bản thân mình chẳng có bản lĩnh gì, lại nhớ câu danh ngôn “Tài năng không bao giờ là gánh nặng”, dần dần nàng đã có thể tĩnh tâm lại, bắt đầu chăm chỉ học tập, cứ thế y thuật, độc thuật của nàng ngày càng tiến bộ, khiến hai vị sư phụ vô cùng sung sướng. Tuy cũng có lúc Kim Kiền nhớ về thế giới tương lai nơi mình sống ngày trước nhưng hầu hết thời gian nàng ở đây cũng có thể coi là vui vẻ.

Hôm nay, trời chưa sáng, Kim Kiền đã cầm đuốc vào phòng Đại sư phụ như mọi khi, chuẩn bị luyện tập châm thuật. Nhưng nàng lại phát hiện nhị vị sư phụ đã ngã trên đất tự bao giờ. Kim Kiền vội lật hai người lên, vừa nhìn rõ lòng không khỏi chấn động.

Sắc mặt hai người hồng hào một cách dị thường, hô hấp gần như như không ra tiếng, từ hơi thở nhè nhẹ thoát ra Kim Kiền ngửi thấy có mùi hoa mẫu đơn. Lại bắt mạch cho sư phụ, mạch của hai người rất yếu, lúc có lúc không, lúc liền mạch lúc đứt đoạn, là dấu hiệu bị trúng độc.

Hơn nữa lại là độc “Mẫu đơn thảo”, thiên hạ kỳ độc không có thuốc giải.

Kim Kiền tuy không phải là người đặc biệt thông minh, nhưng cũng là người của thời tương lai, đã trải qua hơn ngàn năm phát triển tiến hóa, trở về thời cổ đại, dung lượng não so với mấy người cổ đại này chắc cũng hơn đến mấy mililit. Huống hồ, bản thân Kim Kiền từ nhỏ đã học lịch sử, được phim võ hiệp lúc tám giờ tối hun đúc trở thành con người của thời đại mới[2]. Cái kế hoạch dở hơi này làm sao qua được pháp nhãn của Kim Kiền chứ?

Quỳ trên mặt đất, nhìn quanh phòng không một hạt bụi, lại nhìn chằm chằm vào hai vị sư phụ sớm tối bên mình, Kim Kiền thật không còn lời nào để nói.

Thật không thể tưởng tượng được hai lão quái nhân trước mặt lại dùng chiêu này để thử y thuật của mình.

Đem thân thử độc. Sau đó bức mình vì họ mà giải độc.

Kim Kiền lườm một cái.

Thứ tình huống kịch tính gì thế này, lẽ nào biên kịch truyền hình đã cạn kiệt ý tưởng rồi sao?

Đợi đã, đây chẳng phải là cơ hội tốt nhất để chạy trốn sao? Hai lão già dở hơi kia, chẳng biết tốt xấu gì đã giữ mình ở cái vùng núi khỉ ho cò gáy này, hại mình cơ hội kiếm tiền không có, cơ hội được ngắm giai đẹp cũng không, cơ hội trở về thời hiện đại lại càng không. Nay hai lão già này đều chuẩn bị xuống lỗ, lẽ nào còn có khả năng ngăn mình chạy trốn? Hừ, hừ, tình huống này phải gọi là làm dâu mãi rồi cũng đến ngày được làm mẹ chồng… cuối cùng mình đã chịu được đến lúc này rồi!

Gượm đã, tay mình đang làm cái gì thế? Tại sao lại cầm ngân châm lên? Khoan đã, sao mình lại bắt đầu thi triển thức đầu tiên của “Nhất bách linh bát huyệt thiên ngoại phi tiên châm trận”? Châm trận này bản thân mình còn chưa thạo lắm mà… Dừng lại đi…

Ba nén hương sau, Kim Kiền mồ hôi đầm đìa ngồi phịch trên đất.

Hai lão nhân đã khôi phục thần trí, vô cùng sung sướng nhìn đồ đệ duy nhất trước mắt mình.

“‘Nhất bách linh bát huyệt thiên ngoại phi tiên châm trận’, xem ra đồ nhi đã vận dụng rất thuần thục. Những châm pháp khác nhất định cũng sẽ không có trở ngại gì”, Y Tiên vuốt lông mày nói.

“Đồ nhi lại nghĩ đến việc dùng Miêu Cương cổ độc để hút độc ‘Mẫu đơn thảo’, xem ra bản lĩnh của vi sư, đồ nhi đều đã học được hết cả rồi”, Độc Thánh vuốt râu nói.

“Hai lão già chết tiệt các người! Nếu con không có biện pháp cứu hai người thì sao?”, Kim Kiền tức xì khói, hét lớn.

Đáng chết, tay mình bây giờ vẫn còn run đây này, quả thật là tay múa còn nhanh hơn cả chớp giật nữa.

Hai lão nhân nhìn nhau không nói, tựa như đã sớm dự đoán được tình huống này, khuôn mặt tràn ngập ý cười.

Điều này lại càng làm cho Kim Kiền tức điên, nhìn trừng trừng hai người họ.

Thấy vậy, Độc Thánh mới chậm rãi mở miệng: “Đồ nhi, chớ nên trách chúng ta, chỉ có biện pháp này mới có thể khiến cho đồ nhi thể hiện hết bản lĩnh của mình”.

Kim Kiền trừng mắt lườm Độc Thánh.

Độc Thánh khẽ lắc đầu, lại cười nói: “Mặc dù tài nghệ của đồ nhi đã tăng tiến, nhưng vi phu vẫn còn một loại tuyệt độc chưa từng dạy cho con. Loại độc này là kịch độc trong thiên hạ, chỉ có thể đề phòng, không thuốc nào giải được”.

“Đó là độc gì ạ?”, Kim Kiền thấy dáng vẻ kỳ quái hiếm thấy của Nhị sư phụ, không kìm được hỏi tiếp.

“Đó là lòng người.”

“Lòng người ư?!”, giọng Kim Kiền cao vút.

“Đúng thế. Cái đó gọi là giang hồ rộng lớn, lòng người khó dò. Lòng người là thiên hạ kịch độc. Đồ nhi, sau này con phải chú ý cẩn thận.”


[1] Vọng, văn, vấn, thiết: bốn phương pháp chẩn bệnh trong Đông y, gồm nhìn, nghe, hỏi, bắt mạch.

[2] Ở Trung Quốc con người của thời đại mới chính là con người: có lý tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật.

Advertisements

One thought on “Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ – Mở đầu – Hồi 2 thượng

  1. Pingback: [Sách mới]: Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ – Âu Dương Mặc Tâm | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s