Anh chỉ cần em – Chương 6.2

Ánh mắt ba người chạm nhau giữa không trung, còn chưa hiểu ánh mắt đối phương đang ẩn giấu điều gì thì Đường Lâm ngồi bên đã nói rất to: “Tiểu Bạch, cậu quen giám đốc Đỗ à?”.

Bạch Ký Minh khẽ gật đầu: “Vâng, chúng tôi là bạn học thời đại học”. Đường Lâm cười lớn: “Vậy thì càng hay, Tiểu Bạch, qua đây, ngồi cạnh giám đốc Đỗ”.

Liêu Duy Tín nhìn Bạch Ký Minh mỉm cười ngồi xuống, Đỗ Tử Thành hạ giọng hỏi mấy câu, hình như có đưa mắt nhìn anh một cái. Bạch Ký Minh không ngẩng đầu, khẽ trả lời một câu, sau đó khuôn mặt Đỗ Tử Thành liền lộ vẻ thoải mái.

Tiếng chạm cốc, trò chuyện, cười đùa thi nhau vang lên, Liêu Duy Tín chỉ chăm chú nhìn con người đó. Bạch Ký Minh vẫn bình thản, thấp giọng nói chuyện với Đỗ Tử Thành. Đỗ Tử Thành là diễn viên hài bẩm sinh, chỉ mấy câu đã làm người khác cười nghiêng ngả. Bạch Ký Minh rất vui, một lúc lại giơ tay che mắt che miệng cố nhịn cười.

Bạch Ký Minh lúc nào cũng thế, cho dù vui vẻ cỡ nào, cậu cũng không bao giờ bật cười sảng khoái. Hai người cuộn tròn trên sô pha xem phim hài, Bạch Ký Minh thường dựa vào vai Liêu Duy Tín, cười đến co người thành một đống, nhưng chẳng nghe thấy âm thanh gì. Liêu Duy Tín nói cậu hợp đóng kịch câm, nếu sinh ra thời Vua hề Sắc lô chắc chắn thành minh tinh lớn. Bạch Ký Minh không phục: “Tôi có câm đâu”. Liêu Duy Tín thủ thỉ vào tai cậu: “Câm cũng được, chỉ cần trên giường biết kêu là ổn”. Bạch Ký Minh tức mình đạp anh xuống sàn nhà.

Đỗ Tử Thành gắp một miếng sườn dê vào bát Bạch Ký Minh. Bạch Ký Minh thích ăn thịt dê sao? Cái này Liêu Duy Tín không hề biết. Chiều nào Bạch Ký Minh cũng gọi điện hỏi anh: “Hôm nay muốn ăn gì?”. Liêu Duy Tín luôn trả lời: “Tùy cậu”. Sau đó chỉ việc ngồi đợi một bàn đầy món ngon. Đúng thế, anh chưa từng hỏi xem Bạch Ký Minh thích ăn cái gì? Bây giờ nghĩ lại, trong một tháng hai người sống chung, Bạch Ký Minh chưa từng yêu cầu điều gì, hoàn toàn không. Còn những thứ mà Liêu Duy Tín cho cậu, cậu cũng không kén chọn. Nhưng Liêu Duy Tín hoàn toàn không biết cậu cần gì, anh chỉ dựa vào sở thích của những “đối tác” trước, đồng hồ hiệu, quần áo, túi xách, kể cả mỹ phẩm, trang sức.

Liêu Duy Tín đột nhiên có chút hối hận, thì ra người sai là mình.

 Đường Lâm không hiểu cảm giác quái lạ giữa ba người, ông chỉ thấy Liêu Duy Tín cứ nhìn mãi về phía Bạch Ký Minh, thì tưởng là Bạch Ký Minh chỉ mải mê hàn huyên với Đỗ Tử Thành ôn chuyện cũ mà quên mất giám đốc Liêu, vội nói: “Tiểu Bạch, lần này giám đốc Liêu đã ủng hộ chúng ta rất nhiều, mau mời giám đốc Liêu một cốc”.

 Bạch Ký Minh đặt đũa xuống, nâng cốc rượu đứng dậy, vừa định lên tiếng thì Đường Lâm đã nói: “Trong cốc của cậu là cái gì? Nước ngọt? Sao có thể uống nước ngọt cơ chứ?”.

Liêu Duy Tín vội nói: “Nước ngọt cũng được, tôi cũng đang uống nước ngọt mà. Ký Minh mẫn cảm với rượu, uống nước ngọt cũng được”. Hai tiếng “Ký Minh” thốt ra có chút run rẩy, giống như trong lòng đang che giấu một sự thật, bị chính mình vén lên một góc nhỏ, vừa muốn lại vừa sợ người khác nhìn thấy.

Đường Lâm nhíu mày, mấy thầy giáo bên cạnh cười lớn: “Bạch Ký Minh mẫn cảm với rượu? Ha ha, giám đốc Liêu thật biết đùa”.

“Thì cũng đúng, lần đầu tiên giám đốc Liêu gặp Tiểu Bạch nên không biết biệt hiệu của cậu ta đó thôi.”

“Tiểu Bạch được mệnh danh là sâu rượu đó, nếu cậu ta mẫn cảm với rượu, chắc chúng ta đều ngộ độc rượu rồi, ha ha.”

Đường Lâm cũng cười: “Giám đốc Liêu chưa biết về Tiểu Bạch có khác. Nào nào, Bạch Ký Minh, thể hiện thực lực của cậu đi”, nói rồi quay đầu kêu nhân viên mang rượu trắng ra.

Advertisements

One thought on “Anh chỉ cần em – Chương 6.2

  1. Pingback: Anh chỉ cần em – Thẩm Dạ Diễm | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s