Anh chỉ cần em – Chương 6.3

Liêu Duy Tín ngạc nhiên nhìn Bạch Ký Minh, mặt cậu đỏ ửng, có chút khổ sở. Nhưng chỉ vài giây đã bình tĩnh trở lại, nhận lấy chai rượu trắng năm mươi sáu độ từ tay nhân viên, rót một cốc đầy, cười với Liêu Duy Tín: “Giám đốc Liêu, xin mời ngài một cốc. Ngài phải lái xe, xin cứ tùy ỳ, tôi xin phép cạn cốc trước”. Không chút do dự, ngẩng đầu, cốc rượu đầy trôi thẳng xuống họng, chúc đầu cốc xuống đất, một giọt cũng không còn, đám nhân viên khách sạn lập tức hò reo “Được”.

Đầu óc Liêu Duy Tín rối bời, cũng không thể nói rõ đang nghĩ gì, anh máy móc đưa cốc nước ngọt lên uống một ngụm, miệng đắng ngắt. Trong lòng tràn ngập thất vọng buồn bã, nhưng lại cảm thấy có chút nực cười. Anh bị Bạch Ký Minh lừa, bản thân anh chẳng có tư cách để chất vấn nữa. Thậm chí có thể nói, đó cũng chẳng phải lừa gạt, chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi.

Có điều, Ký Minh, cậu đối với tôi không có chút nào là thật sao, một chút cũng không ư?

Đây chính là điều mà người ta nói: Thà bỏ rơi cả đám chứ không thể chỉ mời một người. Bạch Ký Minh bắt đầu mở màn, mời hết cốc này đến cốc khác, chỉ có điều không phải là rượu trắng nữa. Một tay cầm cốc, một tay cầm chai bia, cậu đi một vòng quanh bàn ăn, cạn ly với từng người một, chẳng mấy chốc hai chai bia đã cạn. Đỗ Tử Thành chỉ ngồi nhìn, không có ý ngăn cản, còn trêu: “Cậu chịu khó luyện tập đi, bao giờ đám cưới mình cho cậu làm phù rể, mình đỡ phải uống”. Bạch Ký Minh ngồi xuống chỗ trừng mắt nhìn anh ta: “Đến lúc đó mình không chuốc say cậu đã là tốt lắm rồi”. Đỗ Tử Thành phá lên cười.

Rượu đúng là thứ hay ho, mới lúc nãy còn chưa biết ai vào ai, hai bên thận trọng dè dặt, giờ thì cả đám mặt mũi đỏ ửng, gọi huynh xưng đệ như thể quen biết đã lâu lắm rồi. Bạch Ký Minh điển trai, tửu lượng tốt, tính cách còn dễ chịu, bất luận đối phương trêu chọc quá đáng cỡ nào cũng chỉ mỉm cười. Hơn nữa, khi nãy bài phát biểu của cậu mọi người đều tận mắt chứng kiến, một người chàng trai tốt có trình độ, giữ đúng bổn phận như cậu quả thật hiếm thấy.

Một nữ giám đốc của Carrey bắt đầu lén hỏi cô giáo trường thể thao ngồi bên cạnh: “Anh chàng này thật không tồi, có đối tượng chưa thế?”.

“Cậu ta thật sự rất tốt, chỉ là điều kiện gia đình hơi kém. Cậu ta không phải người bản địa, đến từ một thành phố nhỏ, không nhà không xe, làm thầy giáo kiếm được ít. Con gái thời đại này rất thực tế, điều kiện vật chất kém một chút đều không ưng, cũng khó lắm.”

“Cháu gái tôi rất tốt, cao một mét bảy mươi, rất xứng đôi. Bố mẹ nó là người có thế lực, chẳng thiếu gì cả, chỉ thiếu một chàng rể chất phác.”

“Ồ… chỉ sợ điều kiện nhà gái tốt quá, cậu ta chẳng phải sẽ chịu ấm ức sao?”

“Cậu ta tính tình hiền lành, chịu thiệt một chút có sao đâu?”

Liêu Duy Tín siết chặt nắm tay, ánh đèn ảm đạm vô cùng chướng mắt. Anh nhìn Bạch Ký Minh đang uống bia cười nói, nghiêng người lắng nghe, gật đầu đồng ý… những cử chỉ bên cạnh anh trước đây, hôm nay được dùng với người khác. Chắc hẳn những thứ còn lại, cũng như thế mà thôi.

Có thể nào có một chút gì đó, cho dù chỉ là một chút, một chút chỉ thuộc riêng hai người, cho dù đó chỉ là hồi ức đã qua.

Được thôi, tôi thừa nhận, tôi ghen tỵ.

Ghen tỵ với người được chung sống bên cậu suốt quãng đời còn lại.

Bất luận đó là nam hay nữ.

Advertisements

One thought on “Anh chỉ cần em – Chương 6.3

  1. Pingback: Anh chỉ cần em – Thẩm Dạ Diễm | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s