Hướng về trái tim – Chương 1.1

Chương 1:  Thuyết âm mưu của cấp trên tà ác

Tục ngữ nói, bốn chuyện thảm nhất đời người là…

Nắng hạn gặp mưa rào, vài giọt;

Gặp bạn nơi đất khách, mượn tiền;

Đêm động phòng hoa chúc, không “lên”;

Lúc bảng vàng đề danh, trùng tên;

Đối với Giang Văn Khê mà nói, chắc còn phải chuyện thảm thứ năm nữa:

Được cấp trên khen thưởng, mắc bẫy?!

 Giày cao gót gõ mạnh trên bậc thang bằng đá mài, phát ra âm thanh “cộp cộp”, khiến Giang Văn Khê chỉ hận một nỗi không mọc ngay đôi cánh để bay thẳng lên phòng Tài vụ ở lầu bốn. Tim cô sắp nhảy lên tận cổ họng rồi, chuyện này không phải là thật, nhất định không phải là thật!

Cuối cùng đã đến, cô đẩy mạnh cánh cửa chống trộm dày và nặng ra – đối với cô nó lại là cánh cửa sinh tử.

“Rầm” một tiếng, kinh động đến tất cả mọi người trong phòng Tài vụ.

Khi nghe thấy tiếng cửa bị đẩy mạnh, ánh mắt mọi người đều hướng về phía cô.

Mắt trợn trừng, thở hổn hển, cô lao đến trước bàn kế toán trưởng: “Trưởng phòng Mã, tôi chỉ còn ba ngày nữa là…”.

Cô chưa nói dứt câu, trưởng phòng Mã đã đưa tay ra hiệu cắt ngang lời cô: “Tiểu Giang, chuyện này chúng tôi cũng bó tay, hợp đồng thuê nơi đây của siêu thị đã đáo hạn, mảnh đất này đã có người đấu thầu giành quyền chuyển sang kinh doanh ăn uống rồi, chuyện này chúng tôi không thể quyết định gì được”.

Nhíu chặt mày, Giang Văn Khê mím chặt môi, run rẩy lên tiếng: “Nhưng, chỉ còn ba ngày nữa thôi là tôi hết thời gian thử việc”.

“Đúng, chỉ còn ba ngày, nhưng tôi biết, phòng Nhân sự biết thì có ích gì? Bên Giang Hàng chỉ nhìn hợp đồng, đừng nói là thiếu đến ba ngày, cho dù chỉ thiếu một ngày thôi, không có hợp đồng làm nhân viên chính thức thì có nghĩa là cô vẫn còn trong thời gian thử việc. Bây giờ khủng hoảng kinh tế, Giang Hàng chịu giữ lại nhân viên chính thức thì bọn tôi, đám nhân viên được gọi là chính thức này, cũng đã phải dập đầu thắp nhang rồi.” Vốn dĩ giọng trưởng phòng Mã rất cứng cỏi, nhưng khi thấy dáng vẻ đáng thương của Giang Văn Khê, bỗng không nhẫn tâm đả kích cô, dịu giọng lại: “Tiểu Giang, cô làm việc ở quầy thu ngân rất tốt, tôi đã làm thủ tục nhận cô làm nhân viên chính thức trước rồi, nhưng cấp trên cứ để đó không phê chuẩn thì chỉ có thể nói là số của cô quá…”.

“Quá bi thảm… Tôi biết”, Giang Văn Khê cắn môi, nói tiếp những lời trưởng phòng Mã ngập ngừng ngại không dám nói.

Trưởng phòng Mã thở dài luyến tiếc: “Tiểu Giang, đến phòng Nhân sự làm thủ tục đi, nhận tiền lương rồi sớm tìm công việc khác”.

Không biết Giang Văn Khê đã ra khỏi cánh cửa sinh tử của phòng Tài vụ thế nào nữa, vẻ mặt cô như sắp khóc, dựa vào tường ngoài hành lang, nhắm nghiền mắt lại.

Mỗi ngày, cô đều dậy sớm hơn cả gà, ăn ít hơn cả heo, làm nhiều hơn cả trâu, ngủ muộn hơn cả chó, trong dịp lễ Quốc Khánh còn làm việc thừa sống thiếu chết trọn sáu ngày, khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, kết quả là vừa nghỉ xong đi làm lại, đã nhận được thông báo thu dọn đồ đạc cuốn gói đi về.

Tốt nghiệp mấy tháng rồi, không biết cô đã bị thất nghiệp bao nhiêu lần, nếu thêm nửa năm cuối cùng của năm cuối đại học, thì là n của n lần rồi.

Trong trường đại học, cô học chuyên ngành Kế toán, một lòng muốn tốt nghiệp xong có thể làm kế toán trưởng, thi CPA, sau đó thuận lợi vào phòng Kế toán làm việc, rồi tìm một người đàn ông tốt để lấy, như thế cả đời cô không lo buồn khổ nữa. Sau khi ra khỏi cánh cổng trường đại học, cô mới biết mình đã ngây thơ đến nhường nào.

Lúc chưa tốt nghiệp, những công ty tuyển dụng kia mới liếc qua hồ sơ xin việc của cô đã ném sang một bên, mũi hếch lên trời nói với cô rằng không nhận sinh viên chưa tốt nghiệp. Về sau tốt nghiệp rồi, hồ sơ cá nhân vẫn bị ném sang bên, những người đó vẫn hếch mũi lên trời bảo rằng không nhận thực tập cũng không nhận người chưa có kinh nghiệm trong nghề. Cuối cùng bị ép quá, cô làm dữ, liều mạng xông vào công ty người ta để phỏng vấn, vì nếu cô không làm thế thì phải về nhà ngày ngày ăn mì tôm, kết quả là lần ấy tổn thương sâu sắc, bị bảo vệ người ta xem là kẻ tâm thần rồi đá ra ngoài.

Cuối cùng thực tế tàn khốc mách bảo cô rằng, một công việc tốt bằng với năng lực và vận may cộng thêm mối quan hệ, tỉ lệ 1:2:7. Tục ngữ nói đúng, học giỏi Toán, Lý, Hóa cũng chẳng bằng có một ông bố tốt. Đáng thương cho người côi cút một mình như cô, bố mẹ mất sớm, ngay cả người cậu chăm sóc cô cũng anh dũng hy sinh vì nhiệm vụ lúc cô vừa lên đại học.

Không biết đụng phải tường bao nhiêu lượt, bẽ mặt bao nhiêu lần, cô mới được nhận vào làm một công việc không liên quan tí gì đến kế toán. Cô đã từng làm nhân viên bán bảo hiểm, mùa hè nóng nực, mỗi buổi sáng phải đứng ở cổng công ty làm một cái đài phát thanh rất kỳ cục, ra rả kêu gào các câu khẩu hiệu mời chào “Nét xuân vừa hiện, giành nhau thăm viếng”… kết quả, lúc cô đến gặp khách hàng đầu tiên, vì say nắng mà ngất xỉu ngay trước cổng công ty người ta theo đúng kiểu “nét xuân vừa hiện”. Cô từng bán mỹ phẩm Mary Kay, cảnh tượng gọi nhau lung tung là “mẹ” với “con gái” ở phiên họp thường kỳ khiến cô bàng hoàng suốt cả tuần cũng chưa hoàn hồn lại, kết quả là, tốn bao nhiêu tiền mua một đống mỹ phẩm về cũng không thể bán được, đành đem toàn bộ bôi hết lên mặt, ngay cả lòng bàn chân cũng không tha. Nhìn xem, qua một mùa hè mà da cô vẫn trắng muốt.

Cô còn làm nhân viên bán bàn chải đánh răng, phát tờ rơi trên đường, nhân viên vệ sinh trong KFC, nhân viên bán hàng trong hiệu thuốc… Nhưng những công việc đó đều ngắn hạn. Khó khăn lắm mới xin được làm thu ngân trong một siêu thị, khi rảnh rỗi lại ao ước được như những đồng nghiệp phòng Tài vụ, ngày ngày được đếm tiền, tuy không phải là tiền của mình, có lẽ ngày nào đó, cô có thể từ một nhân viên thu ngân bé nhỏ tầm thường thăng chức lên phòng Tài vụ, nhưng ông trời tại sao lại tàn nhẫn cướp đoạt ước mơ nhỏ nhoi muốn có một công việc chính thức của cô kia chứ?

Chỉ ba ngày nữa là cô có thể trở thành nhân viên chính thức rồi…

Hàng mi dày cong và ướt đẫm động đậy, Giang Văn Khê vỗ vỗ mặt, gắng gượng chớp mắt vài cái, không thể không đối diện với hiện thực, thừa nhận số khổ của mình.

Nắm tay lại, đứng thẳng người, cô động viên bản thân: Không sao, chắc chắn mình có thể tìm được việc khác. Lý Nghiên nói cô chính là một con gián vạn năm dù có bị đánh, đập, ngắt, đạp… cũng không chết được.

Vuốt vuốt tóc, cô đi về phía thang máy, từ xa đã thấy ba vị lãnh đạo cấp cao và một người không phải nhân viên siêu thị, một ông chú có mái tóc bạc trắng như màu bạch kim đã bước vào thang máy trước.

Nhìn từ phía sau có thể thấy vóc dáng ông chú tóc bạc kia cao ráo và bí ẩn, phong độ toát ra của ông ta không hợp với mái tóc bạc kia tí nào cả.

Cô thầm nghĩ bụng: Đúng là một ông chú không hài hòa.

Đứng khựng lại, Giang Văn Khê không hề cho rằng nếu đi tiếp thì có thể chen vào cùng thang máy với những vị lãnh đạo cấp cao kia. Lúc này, cô nghe thấy ba cô nàng đồng nghiệp đứng sau lưng cũng đợi một thang máy khác đang thì thào to nhỏ, dường như người họ đang nói đến chính là ông chú có mái tóc và thân hình hoàn toàn không hợp nhau ấy.

Không kìm được, cô dỏng tai lên.

“Trời ạ, không ngờ Tổng giám đốc Lạc của Giang Hàng lại đẹp trai đến thế.”

“Đúng vậy, đúng vậy, cậu nhìn mái tóc bạch kim bồng bềnh quyến rũ kia kìa, mấy hôm trước nghe đồn còn không dám tin, hôm nay gặp được người thật, không hề thấy già tí nào mà còn quyến rũ hơn ấy chứ.”

“Không biết mái tóc bạch kim của anh ấy nhuộm ở tiệm nào nhỉ, tớ rất muốn nhuộm mái tóc mình giống màu tóc của anh ấy.”

“Thôi đi, cậu tưởng cậu là Lâm Thanh Hà[1] thật đấy à?”

“Xì…”

“Đúng là cực phẩm hiếm có trong thế gian này.”

“Chính xác, mà vui nhất là sau này chúng ta có thể chiêm ngưỡng cực phẩm này hằng ngày rồi.”

“Đúng, đúng, đúng. Thật sướng quá đi mất.”

“Sai, bây giờ tớ đang bị ‘kích thích’.”

“…”

Giang Hàng? Đó chẳng phải là công ty quỷ quái đã hại cô thất nghiệp như lời trưởng phòng nói hay sao?

Giang Văn Khê cắn răng, nắm chặt tay, lòng thầm kỳ thị ba cô nàng nhân viên chính thức mê trai kia, không biết là ăn tạp, hay đầu bị kẹp vào cửa, may mà có thể giữ được bát cơm, lại còn đi khen ngợi cái ông chú tóc bạc kia là đẹp trai cơ đấy? Đi gặp quỷ đi!

Ngẩng phắt đầu lên, cô trừng mắt về phía thang máy, ông chú trung niên hại cô thất nghiệp kia cho dù vóc dáng có đẹp thì sao nào, tóm lại thế gian này không còn ai dã man, tàn bạo như ông ta cả.

Trong khoảnh khắc cửa thang máy khép lại, cô nhìn rõ gương mặt của ông chú tóc bạc nổi bần bật như hạc đứng giữa bầy gà kia.

Gương mặt trẻ trung tuấn tú góc cạnh, ánh đèn trong thang máy chiếu lên gương mặt anh càng toát lên một vẻ cá tính, mái tóc bạch kim rũ xuống trước trán, đôi mắt đẹp và sáng hơi nheo lại, liếc nhìn những vị chủ quản cao cấp đang chuyện phiếm với nhau, hai tay đút vào túi quần tây, khóe môi hơi nhướn lên tạo nên một đường cong tà ác nhưng lại rất quyến rũ, như đang giễu cợt ai vậy.


[1] Lâm Thanh Hà: Nữ diễn viên nổi tiếng của điện ảnh Hồng Kông, sinh năm 1954.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 1.1

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s