Anh chỉ cần em – Chương 7.2

Hai người lôi chuyện cũ trêu nhau, mấy cô gái cùng nhau gây rối: “Bạch Ký Minh, thêm bài nữa. Bạch Ký Minh, thêm bài nữa”.

Bạch Ký Minh cười bất lực, cầm micro lên. Đỗ Tử Thành nói: “Nghe hoàng tử bạch mã hát tình ca, phải tắt đèn”. Lập tức tất cả đèn phía trước tắt hết, căn phòng rộng lớn chỉ còn ánh sáng nhấp nháy trên màn hình.

Mọi người im lặng, một giai điệu du dương chầm chậm vang lên, đó là bài “Chim tuyết” của Hùng Thiên Bình.

“Đàn chim di cư bay về phương nam, gió thổi từng cơn buốt giá. Em làm trái tim tôi đau đớn, nó đang rỉ máu vì em. Em bỏ rơi thế giới, anh vẫn chờ em quay về.” Giọng hát trong vắt của Bạch Ký Minh như suối chảy bên tai, thanh khiết mà mở ảo. Cậu ngồi xuống một chiếc ghế đặt gần màn hình, đối diện Liêu Duy Tín đang ngồi trên sô pha.

Xung quanh Bạch Ký Minh sáng trưng, càng khiến màu đen phía trước rõ ràng hơn, bao trùm toàn bộ mọi người, kể cả hình bóng kia. Cậu nhìn thẳng vào góc đó, không thấy gì, lại càng an tâm. Cậu như đang hát cho chính mình, lại như đang hát cho Liêu Duy Tín nghe, giọng hát chan chứa nỗi tuyệt vọng và đau thương khôn cùng: “Anh không muốn bay về phương nam, dòng lệ rơi xuống từng giọt. Đôi cánh trống trải này chỉ muốn được ôm trọn em, những thứ em đã dành cho anh là điều tốt đẹp nhất trên đời”, “Anh lại quay đầu bay đi tìm kiếm, mặc cho ký ức xưa làm anh rơi lệ. Anh không tin em đã quên, anh không muốn bắt đầu một hành trình đơn độc, không có em, chạy trốn tới đâu tim anh cũng tan thành tro bụi”.

Không thể biết được, Liêu Duy Tín sẽ không bao giờ biết được. Bóng tối là lớp ngụy trang an toàn nhất, mạnh mẽ nhất, giấu kín tất cả cảm xúc của cậu.

Và lời bài hát là vật trung gian tốt nhất, có thể phơi bày tâm sự nhưng lại không làm người khác nghi ngờ.

Đây có gọi là thả lỏng bản thân không? Thì cứ thả lỏng đi vậy, sự kinh ngạc và sợ hãi của lần gặp lại này đè nặng đến nỗi Bạch Ký Minh không còn che đậy được nữa.

“Ông trời cũng thương xót anh, tình yêu lạnh giá sắp khô héo, mặc cho gió tuyết đang bao phủ trái tim tan vỡ của anh.”

Giọng ca hoàn mỹ, phù hợp tâm trạng, bài “Chim tuyết” để Bạch Ký Minh hát đúng là không thể hay hơn được nữa, cho đến khi âm thanh cuối cùng hòa vào bóng tối, mọi người mới bừng tỉnh, vỗ tay reo hò ầm ĩ. Đỗ Tử Thành bật đèn, khoảnh khắc bị đèn chiếu lên người, Bạch Ký Minh vội vàng quay mặt đi, cười cười đặt micro xuống bàn.

Từ đầu đến cuối, Liêu Duy Tín không nói lời nào. Bạch Ký Minh không nhìn anh, nhưng anh có thể nhìn thấy Bạch Ký Minh. Nhìn thấy sự cô đơn lẻ loi trong đáy mắt cậu, nhưng chỉ trong chớp mắt, tất cả đã biến mất không chút dấu vết nào. Cậu lại cười đùa vui vẻ với Đỗ Tử Thành như không có gì xảy ra. Liêu Duy Tín cầm cốc bia lên, để cho dòng nước lạnh giá từ từ chảy xuống cổ họng.

Hát đến nửa đêm, bọn họ mới thỏa mãn, cười sảng khoái rời quán. Bia rượu vào nên gió đêm lướt qua một cái liền khiến bọn họ đau đầu chóng mặt. Uống một mạch hai tăng, ngay đến Bạch Ký Minh cũng không chịu nổi, đầu óc mơ màng quay cuồng chỉ muốn được ngủ.

Đỗ Tử Thành đỡ đồng nghiệp vào trong xe, giơ tay định kéo Bạch Ký Minh thì bị Liêu Duy Tín ngăn lại, anh nói: “Mình đưa cậu ta về”. Đỗ Tử Thành nhìn anh một cái, lại nhìn Bạch Ký Minh, không nói thêm nữa, quay người lên xe.

Phải nói là lúc này Bạch Ký Minh vẫn còn chút tỉnh táo. Cậu đặt ba cô đồng nghiệp vào ghế sau, mình thì ngồi ghế trước, vừa nhắc bản thân đừng nói gì, vừa quay đầu ngắm phong cảnh bên ngoài cửa.

Có điều, chỗ ở của mấy cô gái quá xa, cho dù lái xe lúc nửa đêm, cũng phải đi một vòng quanh thành phố, hơn một tiếng đồng hồ mới đưa được họ về nhà. Liêu Duy Tín còn phải xuống xe, dìu từng người lên lầu, đưa vào tận nhà mới yên tâm đi ra. Lúc anh hoàn thành nhiệm vụ với người cuối cùng quay lại xe đã thấy Bạch Ký Minh đang ngủ ngon lành.

Liêu Duy Tín chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn một chút, tắt nhạc trên xe. Chần chừ một lúc, anh quyết định không gọi cậu dậy, lái xe về căn nhà mà hai người đã từng sống.

Xe vào đến ga ra, Bạch Ký Minh vẫn tựa đầu vào ghế ngủ. Đôi lông mi dài rũ xuống, dịu dàng mà ngoan ngoãn như một đứa trẻ, khuôn mặt hơi ửng hồng vì men rượu. Liêu Duy Tín nhớ rất rõ, buổi sáng ngày thứ hai bọn họ quen nhau, lúc cậu mở mắt tỉnh dậy, Bạch Ký Minh mà anh nhìn thấy đúng là thế này.

Liêu Duy Tín nhẹ nhàng giơ tay vuốt má cậu, gạt những sợi tóc rủ trước trán cậu. Bạch Ký Minh chỉ cảm thấy mặt mình hơi ngứa, cựa người tránh né, mắt hơi mở ra, lơ mơ nhìn thấy Liêu Duy Tín. Trong cơn hoảng hốt, lại ngỡ như bao buổi sáng trước đây, bất giác mỉm cười cầu xin: “Duy Tín, tha cho tôi đi, tôi mệt quá”.

Câu nói vừa thốt ra, Bạch Ký Minh lập tức tỉnh ngủ, giật mình thầm kêu “không xong rồi”, vội vã mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn thấy ngay Liêu Duy Tín.

Advertisements

One thought on “Anh chỉ cần em – Chương 7.2

  1. Pingback: Anh chỉ cần em – Thẩm Dạ Diễm | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s