Hướng về trái tim – Chương 1.2

Thì ra anh ta không phải là ông chú, chỉ có điều là nhuộm tóc mà thôi…

Hiếm khi thấy có người đàn ông nào mặc bộ âu phục màu đen như xã hội đen lại đẹp trai đến vậy, tới khi ba cô nàng nhân viên kia liếc xéo và đi ngang qua người cô, Giang Văn Khê mới tỉnh lại.

Trời ơi, cô lại tỏ ra mê mẩn cái tên “gương mặt thiên sứ, thân hình ma quỷ”, kẻ đầu sỏ gây tai họa hại cô thất nghiệp kia, đúng là không còn lý lẽ gì nữa.

Cô ảo não vỗ vỗ đầu, bước nhanh vào thang máy, trong lòng không ngừng nguyền rủa cho cái tên đàn ông ma quỷ có mái tóc bạc kia sẽ xui xẻo, đau khổ hơn mình.

Vì là nhân viên hợp đồng, Giang Văn Khê chỉ mất một ngày đã bàn giao hết công việc, ngày mai cô không cần đi làm nữa.

Nhà dột mà cứ mưa dầm dề.

Làm người có thể nào đừng đen đủi như thế được không?

Vừa trèo lên tầng năm, Giang Văn Khê rũ rượi nhìn thấy trên cửa nhà mình dán tờ thông báo nộp tiền điện nước. Cũng may cô vừa lĩnh lương và tiền tăng ca trong lễ Quốc Khánh, nhưng cô buộc phải tiết kiệm chi tiêu trong một thời gian, cho đến khi tìm được công việc mới.

Móc chìa khóa, mở cửa ra, cô rầu rĩ ném túi xách lên sofa, rồi đổ ập cả người xuống, chưa kịp than vắn thở dài thì tiếng chuông di động vui vẻ đã vang lên: “Nếu tôi có gậy tiên nữ, biến to biến nhỏ biến xinh đẹp…”.

Tìm thấy điện thoại trong túi, trên đó hiện ra một số di động lạ, cô nghe máy: “A lô, xin chào!”.

Xen lẫn trong những tiếng ồn ào, giọng nói ngọt ngào của cô bạn thân Lý Nghiên vang lên: “Khê Khê à, mau đến bar giúp tớ với”.

“Nghiên Nghiên, sao cậu lại chạy đến bar?” Giọng nói có phần trách móc, Giang Văn Khê hơi khó xử, “Khuya lắm rồi, tớ muốn nghỉ sớm, mai còn phải…”. Trực giác định nói là “ngày mai còn phải đi làm”, cũng may cô đã dừng lại kịp thời để tránh phải đau buồn.

Lý Nghiên gào lên: “Phải cái gì mà phải? Ở đây có một tên gấu khốn kiếp bắt nạt tớ, cậu mau đến giúp, thua người không thua thế”.

“Hả? Tên gấu đó bắt nạt cậu à, nhưng cậu còn ghê gớm hơn tớ mà, tớ đi thì cũng chỉ có thể làm cột điện thôi.” Cắn môi, Giang Văn Khê yếu ớt từ chối, “Nghiên Nghiên, tớ muốn ngủ thật mà…”.

“Ngủ cái đầu cậu, ngày mai cậu trực muộn mà?” Lý Nghiên bất chấp sự phản đối của Giang Văn Khê, nói với vẻ ép buộc, “Tớ mặc kệ, cậu mau đến đây ngay, nếu không tớ phóng đến nhà thì cậu sẽ biết tay! Mau đến đấy! Có biết K.O không? Một quán bar mới mở trên đường Trung Sơn, gọi xe đến đây nhanh nhé. Cứ vậy đi, mười lăm phút sau không thấy cậu thì chờ chết đi!”.

Nghe âm thanh “tút tút” vẳng ra, Giang Văn Khê hít một hơi thật sâu, ngồi dậy khỏi sofa và vào phòng vệ sinh.

Bồn rửa mặt xả đầy nước, cô ngâm mặt vào đó, một lúc sau khi không nín thở nổi, cô mới ngẩng lên, nhìn chằm chằm người trong gương, sắc mặt trắng bệch như ma, những giọt nước lóng lánh lăn từ từ xuống gò má, rơi vào miệng.

Hai tay tì vào bồn rửa, cô mím môi, thở dài với tấm gương.

Chỉ là cô đang thẫn thờ một mình thôi, hy vọng biết bao rằng tấm gương này là tấm gương phép thuật, không kìm được lảm nhảm: “Gương kia ngự ở trên tường, ta không cần mi nói cho ta biết ta là người phụ nữ đẹp nhất thiên hạ, ta chỉ cần mi cho ta một công việc có thể làm lâu dài…”.

Tiếc là tấm gương vẫn chỉ là tấm gương, bên trong, ngoài gương mặt mệt mỏi đờ đẫn của cô ra vẫn chẳng có thay đổi gì.

Trong phòng khách, di động lại đổ chuông, nghe là biết Lý Nghiên gọi đến. Giang Văn Khê vội vàng lấy khăn bông lau sạch nước trên mặt, vén lại tóc rồi ra khỏi phòng vệ sinh, nghe điện thoại để ứng phó với bà cô đang giục loạn cả lên, rồi nhanh chóng xách túi ra khỏi nhà.

Vội vội vàng vàng chạy đến K.O, vào trong, Giang Văn Khê bắt đầu nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng Lý Nghiên. Cũng may quán bar này không quá giống những nơi lộn xộn mà bình thường Lý Nghiên hay lui tới, ít nhất đèn đủ sáng, nhạc không phải loại nhạc điện tử ồn ào, khách đến đa số cũng chỉ yên lặng ngồi uống rượu mà thôi.

“Khê Khê, đây này!”

Giang Văn Khê nhìn về phía đó, thấy Lý Nghiên đang vẫy tay gọi cô ở cách mấy bàn. Giang Văn Khê cau mày, bên cạnh Lý Nghiên có ba người đàn ông, trong đó chỉ có một người là cô từng gặp, tình hình này là biết ngay Lý Nghiên chắc chắn lại quen người mới, kéo cô đến “có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia” đây mà.

Mặt dày vậy! Cô sải những bước chân cứng nhắc đến đó.

Lý Nghiên túm chặt lấy cô, chỉ vào mũi cô trách móc: “Bảo cậu mười lăm phút đến ngay, sao cậu lằng nhằng mãi đến bốn mươi phút hả?”.

Nghe lời trách cứ của bạn thân, mặt cô hơi nóng lên, lắp bắp: “Ồ… đường… kẹt xe…”.

Hôm nay cô lại trở thành cư dân thất nghiệp một cách quang vinh, trước khi tìm được việc, cô không thể tùy ý phóng khoáng đi taxi, chỉ có thể chọn cách đi xe bus. Đương nhiên việc này cô không có mặt mũi nào nói với Lý Nghiên, nếu để cô nàng biết cô lại mất việc thì chắc chắn sẽ kỳ thị cô cho xem.

“Kẹt xe? Có phải giờ cao điểm buổi tối đâu, sao lại kẹt xe được?”, Lý Nghiên nghi ngờ nhìn cô.

Hai má nóng rực, Giang Văn Khê rất căng thẳng, sở đoản của cô là nói dối, cô ngồi xuống chỗ trống cạnh Lý Nghiên, ậm ừ cho qua chuyện: “Tàu… tàu hỏa đi qua…”.

“Tàu hỏa?!” Lý Nghiên đang định nói, “Từ nhà cậu đến đường Trung Sơn làm gì có đường ray tàu hỏa nào chạy qua”, thì một anh chàng ngồi cạnh đã cắt ngang, “Được rồi, bạn em đến lâu thế mà không giới thiệu sao?”.

Lúc này Lý Nghiên mới sực tỉnh, khoác vai Giang Văn Khê nói: “Đây là Giang Văn Khê, bạn thân của em. Giang trong Trường Giang, Văn trong văn học, Khê trong tiểu khê[1]”. Sau đó cô chỉ vào chàng trai ban nãy giải vây và có tướng mạo rất manly, nói với Giang Văn Khê, “Vị này cậu đã từng gặp, chính là con gấu mà tớ hay nói với cậu đấy – Hùng Diệc Vĩ, hôm nay vừa thăng cấp thành bạn trai tớ đã vội giới thiệu với cậu ngay, đừng nói tớ nhỏ mọn nhé. Còn hai người này lần lượt là bạn học cấp ba của anh ấy, Tống Tân Thần và Cố Đình Hòa”.

Giang Văn Khê gật đầu như gà mổ thóc, nhìn ba chàng trai đối diện, nghe Lý Nghiên giới thiệu.

Mục đích hẹn cô ra đây của Lý Nghiên chính là cho Hùng Diệc Vĩ một danh phận, ngoài ra còn định nối dây tơ hồng cho cô.

Giới thiệu xong một lượt, cô chỉ nhớ Hùng Diệc Vĩ và Tống Tân Thần không chỉ là bạn học mà còn là đồng nghiệp của Lý Nghiên, ba người cùng làm việc trong một công ty quảng cáo, còn thì Cố Đình Hòa kiệm lời, luôn giữ nụ cười trên môi và là một cảnh sát của nhân dân.

Cô bỗng nhớ đến ông cậu lúc sinh thời của cô cũng là một cảnh sát.

Có lẽ vì là cảnh sát nên bất giác cô liếc nhìn và quan tâm đến Cố Đình Hòa nhiều hơn, mày rậm mắt to, cho người ta một cảm giác đẹp trai phóng khoáng, đôi môi anh không mỏng cũng không dày, như thể trời sinh ra đã hợp với nụ cười.

Lại nhìn Cố Đình Hòa, anh cũng đang mỉm cười nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau khiến cô bỗng thấy hồi hộp, vội vàng cụp mắt xuống, cầm ly nước trước mặt lên uống một ngụm, nhưng không ngờ bị vị cay của rượu làm cho ho sặc sụa.

Tình huống đó bị Lý Nghiên trông thấy, đùa cợt: “Muốn ngắm trai đẹp thì cứ quang minh chính đại mà ngắm, lén lén lút lút làm gì?”.

Giang Văn Khê thò tay nhéo vào eo Lý Nghiên, bắt cô nàng ngậm miệng lại.

Lý Nghiên lại khoác vai cô, cười nói với Cố Đình Hòa: “Tiểu Cố, ông cậu của Khê Khê nhà bọn này là cảnh sát hình sự đã từng lập rất nhiều chiến công đó, cô nàng này ấy à, từ nhỏ thấy những chú cảnh sát anh dũng là không đi đứng gì nổi, anh đừng thấy lạ nhé”.

Nhướn môi, Cố Đình Hòa nhìn chăm chú Giang Văn Khê: “Những vụ án trước đây được Cảnh sát trưởng Giang Vĩnh Minh phá, tôi đã nghe rất nhiều”.

Giang Văn Khê sửng sốt ngẩng đầu lên, đờ đẫn nhìn Cố Đình Hòa: “Anh quen cậu tôi à?”.

Cố Đình Hòa hớp một ngụm rượu, nói với vẻ tiếc nuối: “Nếu mấy năm trước Cảnh sát trưởng Giang không hy sinh vì nhiệm vụ, tôi đã có thể theo chú ấy, học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm rồi”.

“Ồ…” Giang Văn Khê đáp lại, nhớ đến cậu mà không khỏi cảm thấy buồn bã.

Lý Nghiên trời sinh đã rất nhạy cảm, biết Giang Văn Khê lại bắt đầu nghĩ ngợi linh tinh nên choàng vai cô, ra sức bán cô cho hai chàng trai độc thân kia, nói cô là một cô gái ngoan ngoãn hiền lành hay e thẹn lại sống nội tâm, khiến mọi người cứ cười vang không ngừng.

Từ đầu đến cuối, Giang Văn Khê chỉ phối hợp bằng cách ngồi đó cười ngô nghê, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn cô bạn thân. Cô rất khâm phục Lý Nghiên, cũng là người như nhau nhưng Lý Nghiên xinh đẹp, trong công ty giao thiệp rộng, thành tích tốt, được lãnh đạo xem trọng, đổi lại là cô… có lẽ đã bị quét ra khỏi cửa từ lâu rồi.

Điểm hấp dẫn nhất của K.O chính là mười một giờ mỗi tối sẽ tiến hành cuộc thi KOF[2], vị khách của hai bàn rút được thăm số sẽ tự chọn hai người khác để tham gia thi đấu, bàn thắng cuộc sẽ được miễn phí toàn bộ trong đêm đó. Vì thế mỗi tối cứ mười một giờ là giờ phút náo nhiệt nhất của K.O.

May mắn là, bàn số mười sáu của Giang Văn Khê được rút trúng, Tống Tân Thần và Cố Đình Hòa bị đẩy ra PK[3] với bàn số bảy, Lý Nghiên hét lên, kéo Hùng Diệc Vĩ lên trợ giúp, để lại Giang Văn Khê không muốn đi nên ở lại một mình.

Giang Văn Khê trước nay vốn điềm tĩnh, không nói nhiều, không sành sỏi những chuyện ăn chơi, nhìn những nhân vật hoạt hình đang đánh nhau trên màn hình rất to trước mặt mà không rõ là ai với ai. Cô có chút lạc lõng không hứng thú, nghe những người có mặt nhìn màn hình mà gào thét gọi trợ giúp, cô mỗi lúc một trở nên cay đắng đau khổ.


[1] Dòng suối nhỏ.

[2] The King of Fighter.

[3] PK: Từ dùng nhiều trong game chỉ đối kháng, đấu trực tiếp.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 1.2

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s