Hướng về trái tim – Chương 1.4

“Xin anh thả cô ấy ra.” Cố Đình Hòa định đuổi theo thì hai bảo vệ nhanh chóng chặn trước mặt anh, một người trong đó có vẻ mặt không chút cảm xúc nói: “Cảnh sát Cố, vị khách nữ uống say quấy rối lúc nãy đã nói rất rõ là đòi ông chủ chúng tôi trả công việc cho cô ta. Bây giờ ông chủ chúng tôi đưa cô ta lên lầu để xử lý chuyện nhân sự, nếu cảnh sát Cố có thể trả công việc cho cô ta thì xin mời; còn nếu không mà định kiện quán chúng tôi bắt người thì cứ đợi đó, đến khi cô nàng kia tỉnh rượu, cảnh sát Cố hỏi rõ, có được chứng cứ thì hoan nghênh anh kiện chúng tôi bất cứ lúc nào! Cánh cửa K.O luôn mở rộng 24/24 với tất cả đồn cảnh sát của thành phố N này!”.

Cố Đình Hòa nhìn chằm chằm bóng Lạc Thiên, xử lý vấn đề vướng mắc nhân sự, chỉ cần không dính vào an toàn con người và tài sản cá nhân thì đều không thuộc phạm vi chức trách của anh. Anh nghiến chặt răng, chỉ có thể mở trừng mắt nhìn Giang Văn Khê bị kéo lên tầng hai.

Lý Nghiên ôm mặt, lòng thầm mắng Giang Văn Khê là đồ heo, lúc nãy còn vui mừng vì đỡ được tiền rượu tối nay, lần này thì hay rồi, ông chủ đẹp trai nổi giận, hủy bỏ hết rồi. Cô thật chỉ muốn bỏ cái cô nàng nhiễu sự kia lại, nhưng thấy Cố Đình Hòa tranh chấp với ông chủ đẹp trai ấy, lại nghĩ cái cô nàng mất mặt bị người ta vác đi kia chính là bạn thân của mình, cô cắn răng, buông tay ra, liều mạng đẩy anh chàng bảo vệ cao to trước mặt ra, gọi to tên Giang Văn Khê.

Vừa bước lên cầu thang dẫn tới tầng hai, Tăng Tử Kiều quay lại nhìn rồi nói với phục vụ đứng cạnh: “Dẫn cô ấy cùng lên đi”.

Mái tóc hơi ướt, có thể nhận ra Lạc Thiên vừa tắm xong, anh đã thay áo sơ mi sạch sẽ châm một điếu thuốc, ngồi xuống sofa kiểu Âu, đôi mắt đen sắc nhọn nhìn chằm chằm vào cô nàng đang phát ra hơi thở đều đặn, không nhìn ra cảm xúc nào.

Khói thuốc vấn vít lan tỏa từ các kẽ ngón tay anh, vươn lên cao rồi lan rộng khiến không khí xung quanh sặc mùi thuốc súng.

Lý Nghiên cúi đầu nhìn Giang Văn Khê đang ngủ như một con ỉn chết trôi, không ngừng đan ngón tay vào nhau.

Sau khi vào văn phòng, Lý Nghiên đã giải thích tường tận. Từ chuyện cha mẹ Giang Văn Khê đã mất, trở thành trẻ mồ côi không nơi nương tựa, cho đến việc từ nhỏ cô là một thanh niên cầu tiến chịu khó học tập và không ngại cực khổ, đến lúc trưởng thành lại thất nghiệp vô số lần, điều đó đã trở thành vấn đề lớn, tóm lại cần thảm bao nhiêu thì kể thảm bấy nhiêu, chỉ mong Tổng giám đốc Lạc đây có thể cho bạn cô thêm một cơ hội.

Nhưng mặc cho Lý Nghiên “phun châu nhả ngọc” nước bọt văng khắp phòng, Lạc Thiên ngồi đối diện, vẫn không hề chớp mắt lấy một cái.

Thực là bó tay, Lý Nghiên đành quay sang cầu cứu cô gái xinh đẹp cũng đang hút thuốc bên cạnh.

Tăng Tử Kiều nhận được tín hiệu cầu cứu, bất giác cười lớn rồi búng nhẹ tàn thuốc, quay sang nhìn Lạc Thiên vẻ mặt đầy giận dữ: “Đúng rồi, bộ quần áo ban nãy của anh em đã nhờ người vứt đi, còn bộ anh đang mặc trên người, hóa đơn đã đặt trên bàn làm việc của anh”.

Nhướng mày, Lạc Thiên nghi ngờ nhìn Tăng Tử Kiều, cô chưa bao giờ là người nhiều chuyện, ngoài lúc đối xử với ông chồng ra, lời này của cô rõ là ý tại ngôn ngoại.

Nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang cười kia, Lý Nghiên nhận được ám hiệu liền lên tiếng: “Tổng giám đốc Lạc, về chuyện bạn tôi… thất lễ với anh, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi anh. Anh đại nhân đại lượng, có thể nào cho bạn tôi thêm một cơ hội không? Công việc này đối với cô ấy thật sự rất quan trọng”.

Lạc Thiên vẫn lặng lẽ hút thuốc, không trả lời.

“Tổng giám đốc Lạc, về bộ quần áo đó, tôi biết chắc chắn là không rẻ, nếu anh đòi bạn tôi bồi thường thì nói thật, với tần suất thất nghiệp của cô ấy, tôi nghĩ tiền mua bộ quần áo đó chắc trong vòng hai năm cô ấy chưa chắc đã đền được.” Nhìn Giang Văn Khê, Lý Nghiên quyết định làm liều, cho dù có bị sét đánh thì cô nàng này cũng không tỉnh nổi, thôi thì nói xấu phải nói đến cùng, “Tổng giám đốc Lạc, Giang Hàng mua lại mảnh đất vốn là siêu thị ấy để kinh doanh khách sạn. Anh nhìn Khê Khê của chúng tôi, tướng mạo, dáng người đều ổn, chỉ tiếc là cao chưa được một mét sáu tám, làm tiếp tân chắc không đủ chiều cao, nhưng khách sạn chắc luôn tuyển những bà cô bà dì rửa bát lau bàn… chứ, so với những bà cô suốt ngày bàn tán chuyện gia đình thế này thế nọ, Khê Khê nhà chúng tôi chắc chắn là một ứng cử viên sáng giá, anh bảo cô ấy sang đông, cô ấy tuyệt đối không sang tây, anh bảo cô ấy đứng, cô ấy không dám ngồi, những điều nên nói, không nên nói, cô ấy tuyệt đối sẽ không nói linh tinh một chữ nào cả. Khê Khê của chúng tôi một là biết nghe lời, hai là giỏi giang, ba là kín miệng, bốn cũng là điểm quan trọng nhất, chính là rất rẻ…”.

Dập tắt điếu thuốc trong tay, Tăng Tử Kiều cuối cùng không nhịn nổi, phì cười: “Rất rẻ?”.

“Vâng! Siêu rẻ tiền!” Thấy đôi mắt đen của Tổng giám đốc Lạc đã lấp lánh một thứ ánh sáng lạ kỳ, Lý Nghiên liền bật dậy, “Tổng giám đốc Lạc, nghĩ xem bộ quần áo này của anh rồi cũng phải có người thanh toán hóa đơn chứ, không phải anh thì là Khê Khê của chúng tôi. Xin anh hãy cho cô ấy cơ hội làm việc một lần nữa, anh có thể viện cớ là đền bù tổn thất quần áo, chỉ cần chịu sinh hoạt phí cho cô ấy là được, như thế quần áo của anh cũng có người mua, cô ấy cũng không cần ngày ngày ở nhà gặm sàn nhà, vừa để quý công ty tiết kiệm vốn thuê nhân công, lại giải quyết một người thất nghiệp, giảm bớt gánh nặng cho Đảng và nhân dân, cống hiến to lớn cho sự sáng tạo của quốc gia và hài hòa xã hội. Một mũi tên trúng một tá chim, hà cớ gì mà không làm thử?”.

Tăng Tử Kiều dựa nghiêng một bên cứ bịt miệng cười suốt, cô chưa nghe thấy có ai “đề cử” bạn mình như thế bao giờ.

Lạc Thiên im lặng nãy giờ chỉ hơi nhếch môi, cuối cùng ném ra một câu: “Ngày mai bảo cô ấy mang hồ sơ đến nộp ở phòng Nhân sự lầu bốn của siêu thị đó”.

Lý Nghiên không ngừng gật đầu cúi lưng, thầm giơ nắm tay thắng lợi trong bụng, cô đã thành công, xem như đã bán cái tên vô tích sự Giang Văn Khê được rồi, hơn nữa còn chiêm ngưỡng được nụ cười tà ác đầy quyến rũ của anh đẹp trai tóc bạc này nữa, trong đầu lập tức vọt ra hai câu thơ “đả dầu[1]”: Bất dĩ phong tao kinh thiên hạ, tựu dĩ dâm đãng động thế nhân[2].

Giang Văn Khê xách chiếc bánh kem sinh nhật vừa lấy từ cửa hàng bánh, xuyên qua hai con ngõ nhỏ để đến bậc tam cấp trước cửa Tòa án nhân dân thành phố.

Hôm nay là sinh nhật bốn mươi tuổi của cậu. Từ sáng sớm cô đã dậy và bắt đầu nhớ đến món bánh kem hoa quả đầy cám dỗ, xin xỏ mẹ mãi, mẹ mới đồng ý cho cô đến cửa hàng lấy bánh. Mẹ nói, cậu đang là nhân chứng cho bên nguyên cáo, sau khi làm chứng xong, đợi tòa phán xử rồi mới có thể về nhà ăn cơm, cắt bánh kem sinh nhật.

Giang Văn Khê nhìn cầu thang gồm mười mấy bậc thật dài, dẫn thẳng lên cánh cửa to của Tòa án, vô cùng tò mò. Xách bánh kem, cô bước nhanh trèo lên những bậc thang cao cao đó.

Vừa vào sảnh lớn của Tòa án, cô nhìn thấy biểu tượng quốc huy và cán cân công lý trên tường, cảm nhận được bầu không khí trang nghiêm của nơi này, cô bắt đầu thấy hơi sợ hãi. Bảo vệ chặn cô lại, cô khoát khoát tay, vội vàng nói tên cậu, đồng thời ra hiệu cô chỉ ở đây đợi cậu ra. Bảo vệ nghe nói là cháu gái của Cảnh sát trưởng Giang thì không ngăn cản nữa, còn bảo cô là Cảnh sát trưởng Giang đang xét xử vụ án ở tầng ba.

Đợi khoảng hai mươi phút, Giang Văn Khê không thấy cậu đâu, nhân lúc bảo vệ không chú ý, cô lén lút trèo lên tầng ba.

“… Tòa cho rằng, bị cáo XX đã không được sự đồng ý của nạn nhân, cưỡng bức nạn nhân phát sinh quan hệ nam nữ, hành vi đó đã cấu thành tội hiếp dâm, Viện Kiểm sát Nhân dân Thành phố N rất rõ về vụ việc tố cáo này, chứng cứ đầy đủ, tội danh đã lập, chiếu theo điều luật số 263 của Bộ luật hình sự của nước Cộng hòa dân chủ nhân dân Trung Hoa, phạm nhân hiếp dâm bị xử tù bốn năm…”

Giang Văn Khê đứng ở đầu cầu thang, từ xa đã nghe thấy kết quả phán xét vẳng ra từ phòng xử án phía trước.

Cô khi ấy mới mười bốn tuổi đã sớm có khái niệm về hai chữ “hiếp dâm”, biết chuyện đó đối với phụ nữ sẽ tạo thành những tổn thương cực kỳ lớn về tâm hồn và cả thể xác. Cô co chặt nắm đấm, thầm nguyền rủa tên tội phạm hiếp dâm độc ác, xử bốn năm tù thật quá lời cho hắn, phải phán tù chung thân mới đúng. Tương lai cô nhất định sẽ giống cậu mình, sẽ là một cảnh sát nhân dân mang lại bình yên cho mọi người.

Cửa phía trước mở ra, cô nhìn thấy hai vị cảnh sát kẹp một thanh niên khoảng hai mốt, hai hai tuổi bước ra. Người đó giãy giụa dữ dội, giọng đã khản cả đi, nhưng vẫn không ngừng gào thét: “Tôi bị oan, tôi không phạm tội hiếp dâm! Tôi không làm! Tôi bị oan! Tôi không phục! Tôi muốn kiện! Tôi không hiếp dâm…”.

Giang Văn Khê đờ đẫn nhìn tên tội phạm hiếp dâm còn trẻ kia, vẻ mặt đầy sự phẫn nộ và căm hận, những đường nét vốn rất đẹp trai trên gương mặt dưới ánh đèn lúc tỏ lúc mờ ngoài hành lang đã trở nên vô cùng hung tợn, gian xảo.

Giang Văn Khê sợ khiếp vía, tay run lên rồi buông ra, chỉ nghe “bẹt” một tiếng, bánh kem đã rơi xuống cầu thang. Cô vội vã định chạy lại nhặt hộp bánh lên nhưng rồi quên mất mình đang đứng chắn ở lối đi ngay đầu cầu thang. Cô trượt chân, lúc suýt nữa lăn xuống cầu thang thì cơ thể cảm thấy nhẹ bẫng, cô được bế lên kịp thời.

Là cậu.

“Tiểu Khê.”

“Cậu, bánh kem…”, tim Giang Văn Khê vẫn đập thình thịch, xót xa nhìn chiếc bánh đã nát.

Lúc này tên hiếp dâm trẻ tuổi kia đã bị lôi xuống cầu thang, đạp qua hộp bánh kem, hắn ta quay lại trừng trừng nhìn cậu Giang Vĩnh Minh của cô, căm phẫn gầm lên: “Giang Vĩnh Minh, tôi không hiếp dâm! Là ông bất lực, ông không xứng làm cảnh sát! Ông sẽ bị báo ứng, Giang Vĩnh Minh, tôi nguyền rủa cả nhà ông sẽ chết rất thê thảm…”.

Giang Vĩnh Minh ôm Giang Văn Khê đang run lẩy bẩy, vỗ nhẹ lên vai cô, nói: “Tiểu Khê, đừng sợ, có cậu đây…”.

“Tôi bị oan, tôi không hiếp dâm! Tôi không làm!!! Tôi bị oan! Tôi không phục! Tôi phải kiện! Tôi không hiếp dâm!!!”

“Giang Vĩnh Minh, tôi không hiếp dâm! Là ông bất lực, ông không xứng làm cảnh sát! Ông sẽ bị báo ứng, Giang Vĩnh Minh, tôi nguyền rủa cả nhà ông sẽ chết rất thê thảm…”

“Tôi không hiếp dâm…”

“Tôi không phạm tội hiếp dâm! Không…”

Đừng hét nữa, đừng hét nữa.


[1] Thơ đả dầu (doggerel): Một thể thơ dân gian đầy tính châm biếm, tương truyền có tên này là do nhà thơ tiêu biểu đời Đường – Trương Đả Dầu, đặt ra.

[2] Không làm kinh động thiên hạ bằng hành động lả lơi ong bướm, chỉ dùng sự dâm đãng để làm động lòng người đời.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 1.4

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s