Hướng về trái tim – Chương 2.2

Sự thực đúng như lời Cố Đình Hòa nói, Lý Văn thay đồ, Giang Văn Khê cũng phải đứng lên trước, lao vào phòng trang điểm, chuẩn bị sẵn trang phục cho Lý Văn thay. Thậm chí đến khi Lý Văn thay xong bộ trang phục thứ ba, Giang Văn Khê còn không thể lảng vảng gần bàn của mình được nữa.

Tiếp đó phải uống rượu mời, Giang Văn Khê theo sau Lý Văn chưa đi hết sảnh tiệc thì đã căng cứng toàn thân, đòi đi vệ sinh. Lý Văn cười an ủi cô, nói rằng có Cố Đình Hòa rồi cứ yên tâm mà đi đi.

Giang Văn Khê ngượng ngùng đỏ mặt, vội vàng chạy về hướng nhà vệ sinh.

Giang Văn Khê không thừa nhận mình ngốc nghếch mà cho rằng kiến trúc sư rất ngớ ngẩn, để thể hiện phong cách độc đáo của khách sạn mà thiết kế tất cả lối đi thành hình vòng cung không theo quy tắc nào cả. Qua sự chỉ dẫn rất nhiều lần của nhân viên phục vụ, cô men theo hành lang quanh co khúc khuỷu đi trọn hai vòng, cuối cùng cũng tìm thấy nhà vệ sinh.

Đang định đẩy cửa vào thì thấy một người phụ nữ rất quen từ bên trong bước ra.

Cô ta mỉm cười với Giang Văn Khê. Ngẩn người hai giây, cô mới sực nhận ra đó là Châu Mộng Kha, phu nhân của vị luật sư kia, liền mỉm cười gật đầu với cô ta.

Nhớ đến lời Lý Nghiên, Giang Văn Khê bất giác quay lại nhìn bóng Châu Mộng Kha, cô hiếm khi thấy người phụ nữ nào xinh đẹp điềm tĩnh như cô ấy. Trong bữa tiệc, cô lén lút quan sát Lạc Thiên, Châu Mộng Kha và Phương Tử Hạ mấy lần, không phát hiện ra điều gì đặc biệt, ba người có vẻ rất bình thường, thậm chí còn không thấy Lạc Thiên và Châu Mộng Kha liếc mắt đưa tình như cô tưởng.

Chị Lý Văn nói, Châu Mộng Kha là viên ngọc quý của Cục trưởng Châu của Cục tư pháp, đã quen với luật sư Phương Tử Hạ trẻ trung giỏi giang từ mười năm trước, hai người yêu nhau mấy năm rồi mới bước vào thánh đường hôn nhân, sau khi kết hôn, hai người đến Mỹ phát triển sự nghiệp, đến hôm qua mới về nước.

Phương Tử Hạ nói là bạn cũ của Quỷ Tóc Bạc, mười năm không gặp, thêm ánh mắt mờ ám của Quỷ Tóc Bạc và Châu Mộng Kha, nghĩ lại hơn mười năm trước, chắc là một mối quan hệ tay ba mập mờ, không rõ ràng.

Chuyện hơn mười năm trước? Thế thì Quỷ Tóc Bạc hiện giờ rốt cuộc bao nhiêu tuổi?

Trong đầu Giang Văn Khê hiện ra gương mặt đẹp trai quyến rũ của anh, ngoại trừ mái tóc bạc chói mắt có vẻ già cỗi ra thì nhiều nhất cũng không quá ba mươi tuổi.

Ủa, mà sao tự dưng cô lại nghiên cứu Quỷ Tóc Bạc năm nay bao tuổi?

Có lẽ do ảnh hưởng của Lý Nghiên mà cô cũng trở nên hơi lắm chuyện, nhìn vào gương, cô nhún vai, dù sao cô cũng không có tư cách làm phóng viên giải trí, hà tất phải tò mò về đời tư kẻ khác.

Vuốt lại tóc, cô ra khỏi nhà vệ sinh.

 Đứng giữa hành lang dài dằng dặc, Giang Văn Khê nhăn nhó, vào sảnh tiệc thì nên rẽ trái hay phải? Lại nguyền rủa kiến trúc sư vô lương tâm, cô quyết định rẽ phải.

Khi qua lối rẽ, cô nghe thấy giọng một người đàn ông vẳng đến, hình như đang nổi giận với ai đó. Lúc cô định trốn đi, chọn rẽ hướng khác thì cô nghe thấy người đó giận dữ gầm lên: “Châu Mộng Kha, ở cạnh tôi mười năm rồi mà cô vẫn không quên hắn ta”.

Giang Văn Khê nghĩ mình không phải kẻ tò mò, nhưng bị Lý Nghiên nhuộm đen mất rồi, cô đành thừa nhận rằng cô đã biến chất, trở nên không trong sáng, có những thú vui chẳng hề tao nhã tí nào.

Dưới sự điều khiển của lòng hiếu kỳ, cô chậm rãi di chuyển bước chân lên phía trước. Đúng lúc sắp nhìn thấy đôi nam nữ đang trò chuyện thì cánh tay cô bị ai đó kéo mạnh lại, giây sau cô đã rơi vào một vòng tay mạnh mẽ.

Chưa kịp hét lên sợ hãi thì môi đã bị ai đó dùng ngón tay trỏ chặn lại.

Cô kinh hãi mở to mắt, đập vào mắt cô là một đôi mắt sâu thẳm, trong đó thoáng một nét u buồn khó hiểu.

Là… là Quỷ Tóc Bạc…

Quả nhiên sự thực lại chứng minh: một, nhà vệ sinh tuyệt đối là nơi bí mật để phát sinh những sự cố bất ngờ; hai, không được tò mò bàn tán sau lưng kẻ khác; ba, lòng hiếu kỳ có thể giết chết một con mèo.

Mặt anh mỗi lúc một gần cô, ánh mắt trầm tĩnh mà xa vắng, không nhận ra bất cứ cảm xúc nào.

Cơ thể run rẩy, Giang Văn Khê nói với anh bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe: “Tổng… giám đốc Lạc, tôi… tôi không nhìn thấy gì hết… cũng không nghe thấy gì hết…”.

Lạc Thiên chăm chú nhìn Giang Văn Khê đang hoảng loạn lúng túng, không có ý buông cô ra mà áp mặt lại gần hơn, môi anh cách môi cô chỉ khoảng hai centimet.

Bên góc kia, giọng Phương Tử Hạ lại vang lên: “Bây giờ hối hận rồi? Vậy sao lúc đầu cô không chọn tin hắn? Hắn ở trong đó bốn năm, tại sao lúc tôi đưa cô đến thăm cô không chịu đi? Tại sao lại chọn tôi?!”.

Đột nhiên, giọng người phụ nữ vang lên, có vẻ mệt mỏi: “Tối nay anh uống say rồi, em không muốn cãi nhau với anh. Mười năm rồi, nếu anh cứ nghĩ thế thì em cũng chẳng biết nói gì nữa”.

“Châu Mộng Kha, cô đứng lại cho tôi!”

Theo tiếng gầm gừ giận dữ của anh ta, Giang Văn Khê chỉ cảm thấy trước mặt tối sầm, mùi rượu thoang thoảng phả đến, giây sau đó môi cô đã bị khóa chặt.

Không thể tin nổi, cô chỉ đi vệ sinh một tí, nhiều chuyện tò mò một tí, mà cũng bị cấp trên cưỡng hôn?

Cô ra sức giãy giụa, môi hơi dứt ra được một chút, cô liền cắn mạnh vào đôi môi xâm phạm mình.

Lạc Thiên đau quá, anh có vẻ giận dữ, dùng tay xoay mặt Giang Văn Khê lại rồi tiếp tục hôn lên môi cô. Giang Văn Khê phẫn nộ đưa chân lên đá mạnh anh, nhưng anh đã nhanh nhẹn tránh đi.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, Lạc Thiên không cho người con gái trong lòng mình có thời gian chống cự, một tay giữ chặt gáy cô ép về phía anh, một tay vòng ngang eo lưng thon nhỏ của cô, giữ chặt cánh tay đang định giơ lên đánh anh, chân phải len vào giữa hai đùi cô để phòng cô đá đạp lung tung vì chống cự, ép cô vào tường và hôn cô điên cuồng, mãnh liệt, nuốt hết mọi kháng cự của cô vào bụng.

Cơ thể Lạc Thiên có một sự đàn áp mạnh mẽ, hôn lên môi Giang Văn Khê nồng nàn, đắm đuối.

Giang Văn Khê chưa bao giờ cảm nhận được kiểu môi răng va chạm nhau thế này, bị Lạc Thiên ôm chặt và hôn mạnh mẽ, dần dần, cô từ bỏ chống cự, đầu óc bắt đầu hỗn loạn, tế bào cơ thể run rẩy theo nhịp tim đang đập loạn.

Không biết bao lâu sau, qua làn áo, sự tiếp xúc của bàn tay, Lạc Thiên cảm nhận được cô gái trong vòng tay anh đang run rẩy không ngừng, hơi thở dồn dập nên buông lỏng tay. Mang một cảm giác tội lỗi, anh từ từ dứt môi ra, nhìn chăm chú cô gái ở khoảng cách gần, cô giống như một con thú nhỏ hoảng loạn, hàng mi nhắm chặt run rẩy như cánh bướm, ươn ướt, tư thế đáng thương ấy khiến anh nhắm nghiền mắt lại.

Anh thừa nhận anh rất ti tiện, để cô thấy dễ chịu hơn, tay anh khẽ khàng vuốt tóc cô, áp đầu cô vào ngực mình, ôm chặt lấy cô và dịu dàng an ủi: “Xin lỗi, xem như giúp tôi”.

Sau lưng, một giọng nói trầm trầm vang lên: “A Thiên, mười năm không gặp, tác phong của cậu đúng là chẳng thay đổi tí nào”.

Lạc Thiên buông lỏng cánh tay ôm Giang Văn Khê, đổi thành choàng ôm cô thật chặt bên hông anh, quay lại nhìn người anh em tốt trưởng thành cùng mình từ nhỏ, khóe môi nhếch lên: “Từ nhỏ tôi đã thiếu kiên nhẫn”.

Một câu nói vô cùng mờ ám.

Cười gằn một tiếng, Phương Tử Hạ đưa tay kéo Châu Mộng Kha đứng đờ người như khúc gỗ lại gần, nhìn chằm chằm Giang Văn Khê đang tựa vào lòng Lạc Thiên và cúi đầu, mái tóc dài che nửa khuôn mặt: “A Thiên, không giới thiệu chúng tôi với nhau à? Tuy là phù dâu hôm nay nhưng cậu cũng nên giới thiệu trịnh trọng một chút chứ”.

“Vị hôn thê… của tôi, Giang Văn Khê.” Cảm giác người trong lòng cứng đờ người, cánh tay vòng quanh eo cô của Lạc Thiên siết chặt hơn, anh không cho phép xảy ra bất cứ sai sót nào trong giờ phút này.

Giang Văn Khê không mỉm cười chào khách như anh mong đợi mà dựa vào hông anh, cắn chặt môi, vẫn cúi gằm mặt, khó khăn lắm mới kìm nén được sự căm phẫn cô nhẫn nhịn từ nãy đến giờ, nhưng lại nghe anh nói cô là vị hôn thê. Cho dù cô ngốc mấy khờ mấy, cô cũng hiểu mình đang bị Quỷ Tóc Bạc lợi dụng triệt để. Không chỉ bị anh ta cưỡng hôn, bây giờ lại còn ép phải diễn vở kịch vớ vẩn người yêu gặp nhau rưng rưng lệ nhòa nữa chứ.

Đòi cô phối hợp cười tươi hay sao? Nhưng lúc này cô chỉ muốn khóc.

Không thấy Giang Văn Khê hợp tác, Lạc Thiên gấp gáp đưa tay ra, khẽ gạt sợi tóc dán bên tai của cô, đồng thời gạt nước mắt bên khóe mắt của cô ra một cách thuần thục, dùng ngón tay cái hơi đẩy cằm cô lên, ép cô phải nhìn anh, khẽ hỏi: “Sao vậy? Xấu hổ à? Đây là Phương Tử Hạ, người anh em tốt chơi thân từ nhỏ với anh, còn cả Châu Mộng Kha, vợ của cậu ấy”.

Giang Văn Khê ngẩng đầu lên khi nghe những lời thì thầm to nhỏ mà chỉ người yêu mới nói với nhau, nhìn đôi mắt tình ý sâu sắc của Lạc Thiên, trái tim bỗng rung lên, tình cảm ấm áp ẩn giấu trong đó như muốn làm người khác tan chảy. Chỉ trong tích tắc, cô liền tỉnh lại, mọi thứ chỉ là giả, người đàn ông đáng ghét này đang ôm cô, đang lợi dụng cô, đang đóng kịch.

Rốt cuộc là người thế nào mà lại khiến người xấu xa như anh phải phí công đóng kịch?

Quay sang nhìn đôi nam nữ mà trước đó cô muốn nghe ngóng, miễn cưỡng gật nhẹ đầu, trông như e thẹn và dè dặt.

Phương Tử Hạ cười cười: “Xem ra tôi và Châu Mộng Kha về là đúng, bao giờ cho bọn này uống rượu mừng?”.

Nheo mắt lại, Lạc Thiên quay sang thì bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo của Giang Văn Khê khiến anh thấy khó hiểu đáp: “Yên tâm, nhất định sẽ thông báo cho cậu và em dâu biết, lúc đó cậu chỉ cần mang một phong bì lớn đến mừng là được”.

“Được, quyết định thế nhé.” Phương Tử Hạ nhìn quần áo Giang Văn Khê, lại nói: “Phù dâu chắc phải về kính rượu với cô dâu rồi. Đợi tôi và Châu Mộng Kha về thành phố S sắp xếp ổn thỏa rồi chúng ta lại gặp nhau, lúc đó tha hồ trò chuyện. Tôi và Châu Mộng Kha vào trước đây”.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 2.2

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s