Hãy nói yêu em – Chương 1.2

Ông  ngẩng  lên,  thấy  nàng  đứng  trước  mặt  mình  trong
chiếc  váy  ngủ  cao  cổ  và  áo  choàng,  tay  cầm  ngọn  đèn  mà 
nàng  luôn  mang  theo  xuống  dưới  tầng.  Trong  một  thoáng,
ông  dường  như  choáng  váng.  Nhưng  rồi  đầu  ông  lại  gục  vào
hai  bàn  tay  và  lẩm  bẩm  điều  gì  đó  mà  nàng  không  hiểu  nên
hỏi  lại  lần  nữa.

Ông  ngẩng  đầu  lên  chỉ  đủ  để  nói,  “Đi  đi,  Kelsey,  cháu không  nên

trông  thấy  ta  thế  này”.

“Không  sao  mà  bác,  thật  đấy.”  Nàng  nói  với  ông  dịu dàng,  “Hay  là  để  cháu  đi  tìm  bác  Elizabeth  đến  nhé?”.

“Không!”,  tiếng  kêu  đủ  lớn  để  khiến  nàng  giật  mình, rồi  một  cách  bình  tĩnh  hơn,  nhưng  vẫn  khá  bối  rối,  ông  nói thêm,  “Bà  ấy  không  đồng  ý  cho  ta  uống…  và…  và  bà  ấy cũng  không  biết”.

“Bác  gái  không  biết  rằng  bác  uống  rượu  sao?”

Ông  không  trả  lời  ngay,  nhưng  nàng  cho  rằng  đó  là những  gì  ông  muốn  nói.  Cả  gia  đình  đều  biết  ông  sẽ  làm  mọi điều  để  tránh  làm  Elizabeth  cảm  thấy  khó  chịu,  vẻ  bề  ngoài của  chính  ông  cũng  cho  thấy  thế.

Elliott  là  một  người  đàn  ông  cao  lớn  với  vẻ  ngoài  thô
kệch,  mái  tóc  hầu  hết  đã  ngả  bạc  khi  giờ  đây  ông  đã  gần  tới
năm  mươi  tuổi.  Ông  chưa  bao  giờ  đẹp  trai,  kể  cả  khi  còn  trẻ,
nhưng  Elizabeth,  người  xinh  đẹp  hơn  trong  hai  chị  em,  và
lúc  này  vẫn  xinh  đẹp  khi  ở  tuổi  bốn  mươi  hai,  không  hiểu sao

lại  lựa  chọn  kết  hôn  với  ông.  Và  cũng  như  vậy,  Kelsey biết  mình

cũng  yêu  quý  ông.

Họ  chưa  có  đứa  con  nào  trong  hai  mươi  tư  năm  của

cuộc  hôn  nhân,  và  có  thể  chính  vì  thế  nên  Elizabeth  mới  yêu quý  những  đứa  cháu  của  bà  đến  vậy.  Mẹ  đã  một  lần  nói  với cha  rằng  không  phải  lỗi  của  họ  khi  không  cố  gắng,  rằng  đơn giản  là  không  như  thế.

Dĩ  nhiên,  Kelsey  không  nên  nghe  điều  đó.  Mẹ  không

nhận  ra  rằng  nàng  đã  nghe  lén  lúc  đó.  Và  Kelsey  cũng  nghe được  nhiều  chuyện  khác  trong  những  năm  đó,  về  việc  làm  thế nào  mà  mẹ  nàng  thấy  bối  rối  khi  Elizabeth  cưới  Elliott,  người nói  thẳng  ra  là  thô  kệch  và  không  có  tiền  bạc  gì  đáng  kể,  trong khi  bác  từng  có  nhiều  người  đẹp  trai  và  giàu  có  hơn  theo  đuổi. Thêm  vào  đó,  Elliott  lại  còn  phải  buôn  bán  kiếm  sống.

Nhưng  đó  là  chuyện  của  Elizabeth,  thực  tế  bác  luôn

luôn  là  người  kém  may  mắn,  nàng  không  chắc  rằng  liệu  điều
đó  có  thể  có  ảnh  hưởng  lớn  tới  lựa  chọn  của  bác  hay  không.
Mẹ  cũng  đã  biết  rằng  không  thể  nào  giải  thích  nổi  tình  yêu
và  những  ảnh  hưởng  kỳ  lạ  của  nó,  và  rằng  nó  không  phải,
hay  sẽ  không  bao  giờ  bị  chi  phối  bởi  tư  duy  hay  ý  nguyện
của  người  nào.

“Bà  ấy  không  biết  chúng  ta  đã  bị  phá  sản.”

Kelsey  chớp  mắt,  thời  gian  đã  trôi  qua  quá  lâu  kể  từ

lúc  nàng  đặt  câu  hỏi.  Và  đó  là  câu  trả  lời  nàng  không  lường trước.  Thực  tế  chuyện  đó  thật  khó  tin.  Việc  ông  uống  rượu khó  có  thể  bởi  sự  tiêm  nhiễm  của  tệ  nạn  xã  hội,  khi  mà  rất nhiều  quý  ông  ‐  và  các  quý  bà,  thường  xuyên  chè  chén  trong rất  nhiều  vụ  tụ  tập  mà  họ  tham  dự.  Cho  nên  nàng  quyết định  đùa  với  ông.

“Vậy  là  bác  vừa  tạo  ra  một  chút  tai  tiếng,  phải  không nào?”  Kelsey  chọc  ghẹo  ông.

“Tai  tiếng  ư?”  Ông  trông  có  vẻ  bối  rối.  “Ôi,  đúng  thế, nó  đúng  là  tai  tiếng.  Elizabeth  sẽ  không  bao  giờ  tha  thứ  cho bác  khi  người  ta  lấy  căn  nhà  này  đi.”

Kelsey  há  hốc  miệng,  nhưng  một  lần  nữa,  nàng  lại  rút ra  kết  luận  sai.

“Bác  đã  dùng  nhà  mình  để  đánh  bạc  sao?”

“Thôi  nào,  tại  sao  bác  phải  làm  một  việc  ngu  ngốc  thế chứ?  Cháu  nghĩ  bác  muốn  có  cái  kết  cục  như  cha  cháu  sao? Hay  có  lẽ  bác  nên  thế.  Ít  nhất  khi  đó  cũng  có  một  cơ  hội mỏng  manh  để  cứu  vãn,  giờ  thì  chẳng  còn  gì  nữa.”

Câu  nói  đó  khiến  nàng  hoàn  toàn  bối  rối,  nếu  không nói  là  cực  kỳ  xấu  hổ.  Những  lỗi  lầm  trong  quá  khứ  của  cha nàng,  khi  chúng  được  nhắc  lại,  khiến  nàng  tủi  thẹn.

Trong  lúc  ông  không  để  ý  đến  những  màu  sắc  đang ửng  lên  trên  đôi  má  nàng,  nàng  nói:

“Cháu  không  hiểu,  bác  Elliott.  Vậy,  ai  sẽ  lấy  căn  nhà này?  Và  tại  sao?”

Ông  lại  gục  đầu  vào  bàn  tay,  không  thể  đối  diện  với  cô

cháu  gái  trong  nỗi  hổ  thẹn,  lầm  bầm  kể  lại  câu  chuyện.  Nàng đã  phải  cúi  gần  hơn  để  nghe  được  hầu  hết  những  gì  ông đang  nói,  chịu  đựng  hơi  men  của  rượu  whiskey  trong  khi làm  vậy.  Vào  lúc  ông  kể  xong,  nàng  hoàn  toàn  choáng  váng và  chết  lặng.  Nó  rất  tệ,  tệ  hơn  rất  nhiều  so  với  những  gì  nàng đã  nghĩ,  và  thực  sự  gợi  nhớ  lại  Tấn  thảm  kịch  của  chính  cha nàng,  cho  dù  cách  họ  giải  quyết  tình  huống  đó  khác  hoàn toàn.  Nhưng  trong  trường  hợp  của  bác  Elliott,  ông  đã  không có  được  tính  cách  mạnh  mẽ  để  chấp  nhận  thất  bại,  đứng  lên và  tiếp  tục  sau  khi  vấp  ngã.

Khi  Kelsey  và  Jean  tới  sống  cùng  bác  gái  Elizabeth  tám

tháng  trước,  Kelsey  đã  mất  thời  gian  để  vượt  qua  cái  chết của  cha  mẹ  để  có  thể  chú  ý  được  có  chuyện  gì  không  ổn. Nàng  thậm  chí  không  nghĩ  đến  chuyện  thắc  mắc  tại  sao Elliott  lại  ở  nhà  nhiều  hơn  thế.

Nàng  cho  rằng  họ  không  nhất  thiết  phải  nói  ra  suy  nghĩ

của  mình  cho  những  đứa  cháu,  rằng  Elliott  đã  mất  công  việc
ông  đã  làm  trong  hai  mươi  hai  năm  và  quá  quẫn  trí  tới  mức
không  thể  chống  đỡ  nổi  lâu  hơn  nữa  kể  từ  đó.  Thế  mà  họ  vẫn
sống  như  thể  không  có  gì  thay  đổi.  Họ  thậm  chí  lại  nhận  thêm
hai  miệng  ăn  trong  khi  còn  khó  có  thể  tự  nuôi  sống  bản  thân.

Kelsey  băn  khoăn  liệu  Elizabeth  có  biết  mức  độ  nợ  nần

của  họ  không.  Elliott  đã  sống  với  sự  tín  nhiệm,  điều  là  chuẩn
mực  vốn  có  của  giới  thượng  lưu,  nhưng  việc  thanh  toán  cho
những  chủ  nợ  trước  khi  họ  đệ  đơn  ra  tòa  cũng  là  một  chuẩn mực.

Nhưng  khi  không  kiếm  được  tiền,  Elliott  đã  mượn  tất cả  những  gì

ông  có  thể  từ  bạn  bè  mình  để  giữ  cho  các  chủ  nợ không  hành  động.

Giờ  ông  đã  không  còn  ai  để  lui  tới.  Và tình  huống  giờ  vượt  ra  ngoài

tầm  kiểm  soát.

Advertisements

One thought on “Hãy nói yêu em – Chương 1.2

  1. Pingback: Hãy nói yêu em – Johanna Lindsey | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s