Hướng về trái tim – Chương 2.5

“Tớ không thể chấp nhận sự thực này. Tội lỗi, đúng là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.”

“Cậu bớt mê trai đi. Đi thôi.”

Đến khi không nghe thấy tiếng bước chân ba cô đồng nghiệp kia nữa, Giang Văn Khê mới dám mở cửa phòng vệ sinh bước ra.

Thì ra sau này mỗi ngày cô đều được ăn cơm nóng canh nóng là do mệnh lệnh của anh. Về chuyện nhân viên chính thức, lúc nhận được thông báo của phòng Nhân sự, cô cũng giật mình. Còn nữa, lúc phát lương tháng này, cô nhìn màn hình máy ATM một lúc lâu, lương chẳng hề thiếu, cũng tức là tiền bộ quần áo ấy căn bản không trừ vào lương của cô. Về sau nghĩ lại, có lẽ vì nụ hôn đó mà anh cảm thấy mắc nợ cô chăng, như thế, cô cũng không thấy ngượng, nhưng cũng đâu đến nỗi giống lời ba cô nàng nhiều chuyện nói khó nghe vậy.

Nghe ba cô nàng đó nói, gần đây anh rất nóng tính, hơn nữa vẫn còn đang tiếp diễn, nhưng cô nghĩ người nên giận đáng ra phải là cô, người thua thiệt trong bữa tiệc đó rõ ràng là cô mà. Hơn nữa cô đâu có gì linh tinh với anh, luôn bị anh đàn áp, nếu có tiếp xúc cơ thể thì cũng là bị ép…

Lời đồn, chính là từ miệng ba cô nàng lắm điều này mà ra.

Đoán chừng thế nào các đồng nghiệp cũng đều nhìn cô bằng con mắt khác cho mà xem.

Giang Văn Khê vừa quay về quầy tiếp tân thì thấy Lữ Phi phòng Thiết kế tìm cô: “Tiểu Giang, mau mang catalog tường mẫu xuống quảng trường đối diện, Tổng giám đốc Lạc đang đợi đấy”.

“Hả? Tôi mang á?” Giang Văn Khê kinh ngạc nhìn Lữ Phi, bởi phàm là những việc tiếp cận Quỷ Tóc Bạc đều không thể đến lượt cô làm, chỉ hơi có gió động cỏ chút thôi là những đàn bướm bên trong đều lao vào như điên ngay.

“Ừ, nhanh lên, xuống dưới đưa cho Tổng giám đốc Lạc là được.” Lữ Phi đưa quyển catalog dày cộp cho Giang Văn Khê, thở phào nhẹ nhõm. Gần đây Tổng giám đốc Lạc vui buồn bất định, lúc nãy gọi điện thoại còn nổi giận một trận, lát nữa cô ta phải xuống đưa catalog thì chắc chắn sẽ bị giáo huấn, nên chuyện xui xẻo như thế thì cứ để “người nhàn rỗi” như Giang Văn Khê đi là được.

Đón lấy quyển catalog mẫu nặng trịch dày cộp, Giang Văn Khê như muốn run lên.

Cái thứ gì thế này, sao nặng vậy?

“Xe của Tổng giám đốc Lạc cô biết chứ?” Giang Văn Khê lắc đầu, Lữ Phi đọc số xe, “Mau xuống đi”.

Lữ Phi nói nhanh như súng bắn laser, Giang Văn Khê đang định hỏi kỹ hơn thì đã bị đẩy vào thang máy.

Cô bĩu môi, ôm quyển catalog, trong đầu cứ lặp đi lặp lại biển số xe mà Lữ Phi nói, đọc mãi đọc mãi, chỉ còn nhớ hai số cuối cùng – 8 và 6.

Ra khỏi thang máy, mùi vị khó chịu xộc vào mũi. Nhà hàng đang đập gõ sửa chữa, khoan điện, máy cắt… bao nhiêu tạp âm hành hạ ý chí con người, trên đất đầy những phế liệu. Giang Văn Khê nhăn mặt, một tay bịt mũi, tay kia ôm tài liệu, nhón chân đi qua chỗ sửa chữa này.

Ra khỏi cổng, đứng bên đường gần quảng trường, cô nhìn trái ngó phải tìm chiếc xe màu đen có biểu tượng là bốn cái vòng, bảng số xe có hai số cuối là 8 và 6.

Cô nhìn những chiếc xe qua lại, đợi khoảng năm phút cũng chẳng thấy chiếc xe mà Lữ Phi nói đâu cả.

Đột nhiên, một giọng nữ hét lên thất thanh: “Cướp!!!”.

Giang Văn Khê nghe tiếng hét liền quay sang, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo jacket màu cà phê trong tay cầm một chiếc túi da màu đen đang chạy như điên về phía cô, sau lưng là một phụ nữ trung niên khoảng bốn, năm mươi tuổi vừa đuổi theo, vừa gào khóc: “Cướp! Cướp!”.

Nghe tiếng tri hô gào khóc đó, đầu Giang Văn Khê tự dưng đau nhức, trong tai mạch lại chạy rần rật, cô lắc lắc đầu khó chịu.

Lúc này gã đàn ông mặc áo jacket màu cà phê đang chạy ngang qua cô, vừa chạy vừa ném đồ đạc trong túi ra ngoài, sau đó ném cả chiếc túi da xuống dưới chân Giang Văn Khê, tay cầm một phong bì giấy màu vàng chạy nhanh về phía trước.

Người phụ nữ vừa đuổi tới nơi lại bị ngã nhào xuống, ôm chiếc túi rỗng mà khóc lóc đau khổ.

Tiếng khóc của bà ta cứ vang vọng trong tai Giang Văn Khê.

Giang Văn Khê nhìn gã đàn ông chạy phía trước, trong tích tắc, lòng dâng lên một sự phẫn nộ lạ thường, cô sải chân chạy đuổi theo hắn: “Cái tên mặc áo jacket cà phê kia, đứng lại mau!”.

Tên kia quay lại thấy có người đuổi theo thì cuống quýt định băng qua đường. Còn khoảng bảy, tám giây nữa là đèn tín hiệu sẽ chuyển sang màu xanh, một khi chuyển sang đèn xanh thì muốn bắt kẻ đó căn bản là không thể.

Không hề do dự, Giang Văn Khê giơ quyển catalog dày cộp lên, lấy hết sức lực ném về phía tên kia. Cùng lúc đèn xanh bật sáng, quyển sách trúng vào đầu tên đó, hắn đổ gục về phía trước, phong bì trong tay cũng văng ra.

Chiếc xe màu đen đầu tiên vừa định đi liền thắng gấp lại. Những chiếc xe hai bên định chạy cũng liên tục dừng gấp, trong tích tắc, cả con đường trở nên hỗn loạn.

Tên cướp kia lồm cồm bò dậy, sờ phần gáy bị đập sưng lên, còn định nhặt phong bì rơi trên đất.

Giang Văn Khê rất nhanh, lao đến giữa đường, đưa tay định tóm tên đó, ai ngờ hắn vung một tay ra. Giang Văn Khê nhanh nhẹn, nghiêng người tránh cú đó, một tay nhanh chóng khóa chặt vai phải của hắn, tay kia chụp lấy cổ tay hắn vặn ngược, kéo tay trái hắn ra sau lưng rồi dúi mạnh hắn xuống đất, giận dữ hét lên: “Xem mày chạy đi đâu!”.

Lạc Thiên ngồi trong xe, hai tay đặt trên vô lăng, mặt lạnh như tiền nhìn cô con gái tay không bắt cướp. Cũng may anh thắng xe kịp thời, nếu không đã đâm vào rồi.

Thẩm Tiên Phi ngồi bên ghế phụ nhắm mắt lại, thở một hơi, nhìn thấy sắc mặt Lạc Thiên rất xấu thì hỏi: “Cậu không sao chứ?”.

“Ừ.” Gương mặt đẹp trai của Lạc Thiên căng ra, khẽ hừ một tiếng, nhìn theo bóng dáng phía trước, tức tối nghiến răng rồi đập mạnh tay lên vô lăng, lái chiếc xe vào làn đường dành cho xe hai bánh.

Dừng xe lại, anh mở cửa xe bước xuống, giận dữ đầy mình, “rầm” một tiếng sập mạnh cửa lại.

Đi đến giữa đường, anh nhìn thấy quyển catalog mẫu tường mà anh cần gấp, bị ném đến rơi rụng lả tả, cơn giận trong lồng ngực đã đến độ sắp bùng nổ.

Anh bảo người mang catalog xuống, chỉ vì quãng thời gian đợi hai lần đèn đỏ mà đã ra nông nỗi này?!

Lại là Giang Văn Khê!

Thẩm Tiên Phi xuống xe, nhìn giấy rơi đầy đất, anh cau mày, hỏi một câu vẻ không chắc chắn: “Quyển catalog của tôi?”.

Mím chặt môi, Lạc Thiên mặt lạnh tanh, cúi xuống nhặt quyển catalog xộc xệch rơi rụng tơi tả dưới đất. Thẩm Tiên Phi cũng nhặt từng tờ từng tờ lên.

Trong phong bì đó là hai vạn tệ, người phụ nữ trung niên ấy vừa rút tiền ra khỏi ngân hàng, chuẩn bị đến bệnh viện trả tiền thuốc men cho chồng. Lúc ở ngân hàng đã bị theo dõi, khi ra khỏi cửa, chưa đi được bao lâu đã bị cướp. Giang Văn Khê bắt được tên cướp ấy, không nghi ngờ gì nữa, cô đã cứu cả nhà bà ta. Bà kéo tay Giang Văn Khê, rối rít “cảm ơn”.

Xung quanh rất ồn khiến Giang Văn Khê cảm thấy đầu óc choáng váng, cô bịt tai lại, ngẩng lên nhìn bầu trời, ánh nắng chói mắt của mặt trời khiến cô phải nheo mắt lại. Trong tích tắc, cô tỉnh lại khỏi cơn hỗn độn ấy, cô đang đợi chiếc xe màu đen có biểu tượng bốn cái vòng, giao quyển catalog cho Quỷ Tóc Bạc. Nhìn thấy hai tay trống trơn của mình, trong khoảnh khắc, cô như rơi xuống biển sâu lạnh giá.

Catalog đâu? Sao không thấy nữa? Bao nhiêu người vây quanh đây làm gì thế? Làm ùn tắc giao thông là vô đạo đức lắm đấy. Hình như cô phải đưa tài liệu cho Quỷ Tóc Bạc, sao lại chạy đến đây xem người ta bắt cướp? Mấy người này sao lại nhìn cô, chuyện bắt cướp không liên quan đến cô, đừng kéo tay cô, mau buông ra đi!

Giằng tay ra, Giang Văn Khê cuống cuồng đẩy đám người sang bên, tìm kiếm quanh quất quyển catalog dày cộp đó. Cúi người, mắt dò tìm từng tấc trên mặt đường, nhưng vẫn không thấy nó đâu.

Làm sao đây? Làm sao đây?

Giang Văn Khê cuống quýt giật giật tóc, rõ ràng cô đang cầm trên tay, sao tự dưng lại biến mất?

“Cô à, có phải cô đang tìm một tập tài liệu?”

Nghe người qua đường hỏi, cô xúc động gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, “Đúng đúng đúng”.

“Ồ, ở bên kia kìa, bị hai người đàn ông nhặt rồi.”

Bị hai người đàn ông nhặt rồi? Thu mua phế liệu mà cũng xuất hiện đối thủ cạnh tranh?

Giang Văn Khê quay phắt lại, nhìn về làn đường cho xe hai bánh, khi nhìn thấy chiếc xe màu đen có biểu tượng bốn cái vòng và người đàn ông đứng cạnh xe đang sắp xếp lại một thứ rất quen mắt, cô vuốt trán, thầm gọi Thượng đế trong lòng.

Đi như chạy đến đó, cô run run gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Lạc…”.

Sắc mặt sa sầm, những khớp ngón tay của Lạc Thiên do nắm quá chặt trở nên tái nhợt, anh ngước lên lạnh lùng nhìn Giang Văn Khê, sau đó quay sang nhìn Thẩm Tiên Phi: “Có vấn đề gì không?”.

“Không vấn đề gì, chỉ là gáy sách bị lỏng.” Thẩm Tiên Phi gấp tài liệu lại, nhìn cô gái đang run lập cập bên cạnh, sau đó vỗ vai Lạc Thiên, “Cậu cứ nghỉ ngơi đi, tự tôi gọi xe về, có vấn đề gì sẽ gọi điện cho cậu”.

“Ừ”, Lạc Thiên đáp lại.

Thẩm Tiên Phi đi rồi, Lạc Thiên chau mày, quay sang nhìn thẳng vào Giang Văn Khê, không nói gì.

Giang Văn Khê cúi gằm đầu, gương mặt đỏ bừng, nghĩ lại thì cô thấy vẫn nên giải thích, cô thật sự không có ý làm mất quyển catalog đó. Cô ngẩng lên, đang định mở lời thì bị giọng nói lạnh lùng của anh dọa chết khiếp: “Ai bảo cô xuống đưa quyển catalog này?”.

Giang Văn Khê vốn định nói là Lữ Phi, nhưng nghĩ khác đi thì cảm thấy lúc này không nên làm tiểu nhân đâm sau lưng kẻ khác, thế là cô chọn cách im lặng, nhìn Quỷ Tóc Bạc với vẻ khó xử.

Giây sau, đôi môi mỏng của anh thốt ra câu mà cô không muốn nghe nhất: “Lên lầu! Dọn dẹp đồ đạc!”.

Dọn dẹp đồ đạc? Bảo cô cuốn gói đi sao?!

Cô mở to mắt, cuống quýt nhìn anh.

Công việc đó, cô mới làm được hơn một tháng, hơn nữa cứ bị anh nói là còn nợ mấy ngàn tệ, nếu ngay cả công việc mỗi tháng để mặc người ta bóc lột này cũng mất rồi, cô lấy gì mà trả tiền?! Cho dù không nghĩ bằng đầu, cô cũng có thể dự đoán những tháng ngày sau này thê thảm biết nhường nào. Lần trước ở khách sạn bị anh cưỡng hôn, cô còn không có gan xin thôi việc, vì cô không thể giữ lòng tự trọng và không muốn sau này ngày nào cũng húp cháo trắng ăn bánh bao sống qua ngày.

Cô túm tóc, môi run run, cuống lên: “Tổng… giám đốc Lạc, anh hãy nghe tôi giải thích…”.

Lạc Thiên sắc mặt lạnh tanh, trầm giọng quát: “Giải thích cái gì? Giải thích đang trong thời gian làm việc mà cô không làm việc chính, đi bắt cướp giúp người ta à?!”.

“Bắt cướp giúp người ta?!” Giang Văn Khê nhìn anh vẻ không hiểu. Bình thường ngay cả một con chuột mà cô còn không dám bắt, sao có thể bắt cướp giúp người khác được? Tuy cô là một thanh niên nhiệt huyết thời đại mới, hơn nữa rất muốn giúp người ta bắt cướp, nhưng với tốc độ rùa bò một trăm mét mất hai mươi mấy giây hồi học đại học, lại thêm tính cách yếu đuối vô dụng, chuyện dũng cảm chính nghĩa giúp người bắt cướp tuyệt đối không phải chuyện cô có thể làm, như thế thì đánh giá cô cao quá, “Tổng… giám đốc Lạc, tôi nghĩ anh nhất định đã hiểu lầm rồi, tôi nhiều nhất chỉ đi xem người ta bắt cướp thôi…”.

Lời giải thích của Giang Văn Khê khiến Lạc Thiên bất giác nheo mắt lại quan sát cô, trên gương mặt cô, anh chỉ nhìn thấy vẻ hoảng hốt, nghi ngờ, hoang mang. Cô nói với anh là mình đang xem người ta bắt cướp? Là anh mù? Hay là cô nói dối không chớp mắt? Chắc do nghĩ anh gần đây stress quá nên kể chuyện cười cho anh nghe? Nếu không phải chính mắt anh nhìn thấy toàn bộ quá trình cô tóm tên cướp kia, anh thật sự tưởng rằng mình có mắt như mù. Sự thực bày ra trước mặt, cô có thể nói dối đến mức mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh.

“Tôi biết lúc đi làm mà xem người ta bắt cướp là không đúng…” Giang Văn Khê chú ý thấy nụ cười mỉa mai thoáng ẩn hiện bên khóe môi Lạc Thiên, dù thế nào đi nữa cũng phải dày mặt van xin, “Tổng giám đốc Lạc, tiền bộ quần áo đó tôi trả anh, anh cho tôi cơ hội nữa nhé…”.

Quần áo? Lần trước anh đã cho cô cơ hội rất tốt là không cần trừ tiền lương, cô cao ngạo tát cho anh một cái và từ chối bồi thường, bây giờ, cũng là vì tiền, cô lại mở miệng đòi trả tiền cho anh, chỉ để anh cho cô thêm một cơ hội nữa.

Cô gái này rốt cuộc đang tính toán cái gì?

Anh cười châm biếm nhìn Giang Văn Khê đang tỏ ra luống cuống, dần dần, nụ cười bên khóe môi biến mất trên gương mặt lạnh băng của anh. Anh chưa bao giờ giận dữ như bây giờ, trừ cái đêm cô nôn hết lên người anh ở quán bar. Trong đôi mắt bỗng lóe lên tia ranh mãnh, anh nói bằng giọng lạnh băng không chút nể tình: “Lên lầu! Dọn dẹp đồ đạc! Tôi không muốn nói lần thứ ba”.

Giang Văn Khê lặng lẽ đứng trước xe, nỗi đau khổ ấm ức nghẹn trong lồng ngực, sự chua xót cứ dâng trào, cô cắn răng rồi đi nhanh về phía cổng công ty.

Ra khỏi thang máy, Giang Văn Khê nhìn thấy Lữ Phi đứng trước quầy tiếp tân như đang đợi cô.

Lữ Phi vừa thấy Giang Văn Khê đã hỏi dồn dập: “Giang Văn Khê, bảo cô mang quyển catalog thôi mà cũng gây chuyện là thế nào?”.

Đối mặt với Lữ Phi hung hăng, Giang Văn Khê uể oải ngẩng lên nhìn, lần đầu tiên trong đời, cô không muốn quan tâm đến ai cả. Theo ý của Quỷ Tóc Bạc, cô phải dọn dẹp đồ đạc, cuốn gói!

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 2.5

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s