Hướng về trái tim – Chương 2.7

Anh đang nói giọng gì vậy? Cứ như cô là đồ ngốc ấy. Tại sao cô phải cố ý đứng ở đây một tiếng như một con ngốc chứ?

Lạc Thiên nghiến răng kèn kẹt, rủa thầm trong lòng một tiếng, nếu không phải anh đã nhìn thấy bộ mặt thật của cô thì sẽ bị khả năng diễn xuất của cô lừa phỉnh nữa rồi.

Không biết lúc đầu anh bị quỷ nhập hay sao mà đi tin lời bạn cô nói, đồng ý cho cô một cơ hội, càng bị ma ám mới xem cô là bia đỡ đạn để cưỡng hôn cô, nếu không có nụ hôn đó thì anh sẽ không bao giờ đưa cô vào tổng bộ tập đoàn.

Điều khiến anh khó hiểu nhất là, với thân thủ khi bắt cướp của cô, nhanh nhẹn như vậy, trừ người yêu của Thẩm Tiên Phi ra, anh nghĩ, nếu đổi lại với bất kỳ người phụ nữ nào anh quen cũng đều không thể làm được. Còn đêm đó nữa, cô có thể dứt khoát, bất chấp hậu quả mà tát anh một cái chỉ để thỏa cơn giận, còn cô bây giờ, hoàn toàn là một người khác, từ khi anh “ném” cô cho Nghiêm Tố đến giờ, anh lúc nào cũng thấy cô giống một cô gái bé nhỏ yếu đuối.

Anh chưa hề thấy người nào có thể biến thành một người khác trong tích tắc như cô. Nếu nói rằng cô muốn dùng cách này để đổi lấy sự chú ý của anh thì cô đã thành công rồi.

Cô gái này hao tốn tâm sức để vào được Giang Hàng rốt cuộc là vì mục đích gì?

“Giang Văn Khê, cô không đi đóng phim thật đáng tiếc”, anh nói.

“Đóng phim?” Cô không hề mong muốn được làm ngôi sao, chỉ muốn làm cảnh sát, tiếc rằng tố chất cơ thể quá kém, hiện giờ chỉ có thể làm “trợ lý đặc biệt”, con cừu non đáng thương để người ta lột da.

Vẫn diễn kịch?

Lạc Thiên cười lạnh lẽo: “Giang Văn Khê, cô dựng nên màn diễn trong quán bar đóng với bạn thân của cô rốt cuộc là có mục đích gì?”.

“Trong quán bar?” Đêm đó cô uống say, những chuyện xảy ra sau đó đều do Lý Nghiên kể lại, “Tối đó tôi uống say mà”.

Nheo mắt lại, Lạc Thiên chậm rãi tiến đến gần cô.

Tốt, cô muốn chơi, phải không. Anh chơi cùng cô, chơi đến cùng, xem rốt cuộc cô giở trò gì.

Đối mặt với Quỷ Tóc Bạc – Lạc Thiên đang tiến dần đến từng bước, vẻ “không có ý tốt” trên gương mặt anh khiến Giang Văn Khê nổi da gà trong lòng, cơ thể bất giác lùi dần ra sau.

Một người dấn lên từng bước, một người lùi dần từng bước.

Đến khi chạm phải bức tường sau lưng, không còn đường lui, Giang Văn Khê căng thẳng chống hai tay vào tường, nhìn chằm chằm người đàn ông ngay cả lúc nghiêm khắc cũng vẫn đẹp trai ấy. Rốt cuộc anh muốn gì? Có gì thì từ từ nói, tại sao cứ phải ép cô đứng dựa tường thế này?

Cô lúng túng, run giọng nói: “Tổng… giám đốc Lạc, có phải anh hiểu lầm gì không? Có phải anh vẫn trách tôi đêm đó… vô… vô lễ với anh, nhưng sau này anh cũng đã… bù lại rồi mà?”. Mà đổi lại thì vẫn là cô chịu thiệt hơn.

“Bù lại à? Thế hả? Theo lời cô nói thì có phải tôi cũng nên tát cô một cái mới được xem là bù lại không?”, Lạc Thiên nhếch môi.

Giang Văn Khê mở to mắt, nhìn đôi mắt như ánh mặt trời rạng rỡ nhưng thực chất lại u ám vô cùng của anh, mấp máy môi vẻ thắc mắc: “Tôi đánh anh bao giờ?”.

Tên này đang bịa đặt! Lần trước còn nói cô không đi làm mà lo bắt cướp, chuyện không có, hoàn toàn là bịa đặt.

Trong tích tắc, nụ cười nhạt trên môi Lạc Thiên nhanh chóng biến mất, thay vào đó là hàng lông mày nhướng lên, khó có thể kiểm soát được cơn giận: “Chẳng lẽ cái tát đó là tự tôi đánh tôi à?!”.

Gáy Giang Văn Khê tựa vào tường, đôi mắt đen sáng nhìn anh đưa tay phải lên, đầu óc sôi lên ùng ục. Thấy tay anh sắp giáng xuống, cơ thể cô co rúm lại theo bản năng, giọng mềm nhũn: “Tôi thật sự không biết anh đang nói gì…”.

Nhìn bộ dạng luống cuống của Giang Văn Khê, Lạc Thiên lặng lẽ nhìn cô, cánh tay phải giơ cao dần dần hạ xuống gò má như vuốt ve gương mặt cô.

Giang Văn Khê nghi ngại đưa mắt nhìn, trong tích tắc cô chớp mắt, anh đã đặt tay lên bức tường sau tai phải của cô, còn cô bị giam giữa bức tường và anh.

“Còn giả vờ giả vịt à? Vậy tôi sẽ giúp cô nhớ lại!”

Giúp cô nhớ lại? Chắc anh không định lợi dụng cô nữa chứ? Nhưng ở đây không có tình địch và tình nhân của anh, hơn nữa cô cũng không xinh đẹp gì cho cam, đâu có sức cám dỗ khiến anh mù quáng lặp lại hành động? Lần trước là do không đề phòng mới bị anh lợi dụng, nhưng lần này thì tuyệt đối không thể.

Cắn chặt răng, Giang Văn Khê đưa hai tay lên phía trước, định đẩy gã đàn ông biến thái đó ra, ai ngờ hai tay chưa kịp chạm vào ngực anh đã bị tóm lấy. Lần này, cửa văn phòng bị ai đó đẩy ra đột ngột.

“A Thiên, về việc tu sửa nhà ăn…”, Giang Hoài Thâm nhìn đôi nam nữ đang trong tư thế mờ ám, sững ra mấy giây.

Nghe tiếng Giang Hoài Thâm, Lạc Thiên vội vàng buông tay Giang Văn Khê ra, quay lại, ngạc nhiên hỏi: “Chủ tịch Giang, chú về từ bao giờ thế?”.

Giang Hoài Thâm đằng hắng, vẻ mặt nghiêm túc: “Vừa về. Chuyện đó… cho hai người một phút giải quyết, lần sau nhớ khóa cửa”. Vừa nói, ông vừa bỏ ra ngoài, thuận tiện “tốt bụng” đóng cửa lại.

Giang Văn Khê từ lúc vào Giang Hàng đến giờ chưa được gặp sếp lớn, nghe Quỷ Tóc Bạc gọi “Chủ tịch Giang” thì đờ cả người, giống như đứng trong băng tuyết lạnh lẽo còn bị người ta tạt một chậu nước lạnh, từ đầu đến chân đều lạnh cóng. Thì ra sếp lớn có dáng vẻ như thế, một gương mặt còn lạnh lẽo hơn cả đại ca xã hội đen trong phim, cô thầm kêu thảm trong lòng: Tiêu rồi, bị sếp lớn gặp phải cảnh này, bát cơm của cô chắc chắn không giữ được rồi.

Lạc Thiên quay đầu lại, nhìn gương mặt đờ đẫn của Giang Văn Khê, nhướng mày hỏi: “Còn đứng đây làm gì? Định trồng cột điện thêm một tiếng đồng hồ nữa à?”.

Như được giải thoát, Giang Văn Khê cúi đầu, nghiêng người, từ từ nhích ra khỏi khe hẹp của cơ thể Lạc Thiên và bức tường, tay vừa đặt lên nắm đấm cửa thì lại nghe giọng nói đáng ghét của Lạc Thiên: “Trước khi tan sở, tôi không cần biết cô dùng cách gì, phải nộp một bản ghi chép cuộc họp đặt lên bàn làm việc cho tôi”.

Giang Văn Khê bĩu môi, xoay nắm đấm cửa rồi chui ra khỏi văn phòng như chạy trốn.

Vừa ra khỏi đó cô đã nhìn thấy Giang Hoài Thâm đứng ngoài cửa, nhớ đến câu “lần sau nhớ khóa cửa” của ông, khóe môi bất giác giật giật, cung kính chào ông, “Chủ tịch Giang”.

“Ừ”, Giang Hoài Thâm chăm chú quan sát cô rồi đáp gọn một tiếng, sau đó đẩy cửa văn phòng đi vào.

Giang Văn Khê thở ra một hơi dài thườn thượt, chân rã rời đi về bàn làm việc.

Nghiêm Tố khoanh hai tay ngồi trên ghế, nhìn cô với vẻ thú vị.

Đấu tranh tư tưởng ba giây xong, Giang Văn Khê tiến đến chỗ Nghiêm Tố, khẽ gọi: “Chị Nghiêm…”.

“Biên bản cuộc họp đặt trên bàn em rồi, không hiểu thì đến hỏi chị”, Nghiêm Tố cười nhẹ.

“A?” Giang Văn Khê quay lại nhìn tập tài liệu trên bàn mình, cười ngượng ngùng, “Cảm ơn chị”.

Giang Văn Khê vừa ngồi xuống thì nghe Nghiêm Tố nói: “Nếu lần sau vào văn phòng sếp Lạc lâu thì nhất định phải nhớ khóa cửa lại, mà phải khóa chặt vào”. Cẩn thận tai vách mạch rừng.

Giang Văn Khê đỏ bừng mặt, cuống lên: “Chị Nghiêm, chị và Chủ tịch Giang hiểu lầm thật rồi, thực ra…”.

“Nhóc con, thực ra chị chỉ định nói, em và sếp Lạc cãi nhau to tiếng quá, làm người ta không yên tâm làm việc được.”

“Hả?!”

Giang Hoài Thâm chậm rãi ngồi xuống sofa, tiện tay châm điếu thuốc, nghĩ ngợi rồi nói: “Dạo này con vất vả quá”.

Lạc Thiên cũng ngồi xuống sofa, châm một điếu thuốc, tỏ ra trầm ngâm: “Vâng, K.O mở được mấy tháng làm ăn rất khá, hiện giờ con thấy chỗ đó quá nhỏ, nể tình con đã vất vả, chú có suy nghĩ đến việc mua hết mấy chỗ bên cạnh để tặng con không?”.

Giang Hoài Thâm cười to: “Thằng nhóc hư hỏng này càng lúc càng xấu xa”.

K.O tuy nằm trong khu vực quán bar đường Trung Sơn, nhưng vị trí địa lý lại đặc biệt nhất, cả một tòa nhà độc chiếm góc đông nam, “mấy chỗ bên cạnh” mà anh nói chính là phố đi bộ ba mặt, một mặt là quảng trường, những nơi đó đều thuộc quy hoạch thống nhất của Ủy ban thành phố.

Lạc Thiên rít một hơi thuốc, cười nói: “Chú cũng vậy mà? Vừa mở miệng đã khiến người khác sởn cả da gà”.

“Được rồi, nói nghiêm túc đây, chú nghe nói việc tu sửa có chút vấn đề, phát hiện lượng khí thải formaldehyde của một lô hàng không tuân thủ tiêu chuẩn giới hạn?”.

“Vâng, đã trả lại cho bên cung cấp rồi, vật liệu mới ngày mai sẽ có, không ảnh hưởng đến tiến độ. Nhưng vì dự tính sao cho vốn bỏ ra thấp nhất, con không định khởi công sớm. Vấn đề bảo vệ môi trường là điều mà chúng ta xem trọng nhất, tạo nên ‘nhà ăn xanh’ sẽ là mục tiêu quan trọng nhất trong lĩnh vực ẩm thực của Giang Hàng.” Lạc Thiên báo cáo toàn bộ quá trình tu sửa cho Giang Hoài Thâm, đồng thời nói vắn tắt quan điểm của mình rằng thà chậm vài ngày cũng quyết không vì gấp gáp thi công mà khiến khách phải ngồi trong một không gian ô nhiễm để dùng bữa, đó cũng là nguyên nhân mà anh kiên quyết không cho tất cả những vật liệu không đạt tiêu chuẩn được xuất ra thị trường.

Giang Hoài Thâm không hề nghi ngờ năng lực của Lạc Thiên, bàn xong công việc, ông nhìn Lạc Thiên vẻ suy nghĩ, một lúc sau mới hỏi: “A Thiên, năm sau là con ba mươi rồi nhỉ?”.

Nhướng mày, Lạc Thiên khẽ ho mấy tiếng, đáp: “Chú Thâm, chú đâu cần nhắc nhở con mãi về chuyện tuổi tác?”.

Giang Hoài Thâm cười: “Cô gái lúc nãy chính là cô gái dám đập chai rượu để ‘mưu sát’ con trước mặt mọi người trong K.O hả?”.

“Vâng”, Lạc Thiên lại ho một tiếng.

“Tuy là thỏ không ăn cỏ gần hang, nhưng, có cỏ rồi hà tất phải chạy quanh nữa? Nếu có ý thì tặng con một câu, phù sa không chảy ruộng ngoài.”

Lạc Thiên khẽ búng tàn thuốc trong tay, tàn thuốc qua kẽ ngón tay, lặng lẽ rơi vào gạt tàn bằng pha lê.

“A Thiên, đã đến lúc con nên tìm một cô gái để kết hôn rồi đấy.”

Chú Thâm đi lâu rồi mà câu nói đó vẫn vang vọng mãi trong đầu Lạc Thiên.

Bao năm nay, không phải anh chưa từng có ai, nhưng trái tim anh không còn rung động nữa. Từ khi bị nhốt vào đó, anh dần dần khoét từng chút một hình ảnh cô gái khiến anh ngày đêm chờ đợi ra khỏi trái tim, rồi không còn rung động vì ai được nữa. Không, nói chính xác là tình cảm của anh đã dùng cạn vào lúc đó, tim cũng chết theo rồi. Anh đã quen với cô độc, dần dần tĩnh lặng trong sự ồn ào cô độc, cứ tĩnh lặng đến mức mọi thứ đều trở nên câm nín…

Một người mà trái tim đã chết thì làm sao còn sống lại được nữa…

Tìm một cô gái để kết hôn, sống qua ngày?

Hiện nay với thân phận, tiền bạc, địa vị của anh, không thiếu thứ gì, thứ duy nhất thiếu là một người phụ nữ, một người phụ nữ anh có thể chung sống.

Anh cười giễu, lặng lẽ nhìn vòng khói nhạt lan tỏa quanh đầu ngón tay, từ từ bay đi, thoảng qua mái tóc, lan xa trong không trung. Hít một hơi thật sâu, như nuốt xuống mọi cay đắng, không để cho sợi khói nào bay ra, toàn bộ đều tan biến hết trong lòng.

Sống qua ngày, chẳng qua là từng ngày trôi đi.

Giang Văn Khê gõ nhẹ lên cánh cửa, người bên trong không phản ứng, cô nhẹ nhàng mở cửa, thò đầu vào, nhìn thấy người đàn ông ấy đang nhắm mắt, ngồi dựa nghiêng trên sofa một mình, lặng lẽ hút thuốc, thẫn thờ.

“Tổng giám đốc Lạc, biên bản họp tôi đã làm xong.” Cô gồng mình thốt ra một câu, nhanh chóng đặt hai tờ giấy lên bàn làm việc, không đợi ai kia mở mắt nói gì liền ra khỏi văn phòng như chạy trốn.

Kỳ thực, trong tích tắc Giang Văn Khê bước vào, Lạc Thiên đã nheo mắt nhìn theo cô.

Cô gái này không có nhan sắc tuyệt mỹ, nhiều nhất cũng chỉ có đôi mắt to đen nhánh có khả năng rung động lòng người, làn da mịn màng cùng mái tóc dài mềm mượt sáng bóng; không có khí chất sang trọng, nhiều nhất cũng chỉ có những cử chỉ thục nữ, nhưng lại hơi quá đà, nói cách khác là ngốc nghếch giống hệt một con ỉn.

Con thỏ chuyển qua ăn cỏ gần hang thì cũng phải là cỏ chất lượng tốt, huống hồ anh đâu phải một con thỏ biến thái ăn tạp!

Đã hẹn với Lý Nghiên từ lâu, tan sở rồi, Giang Văn Khê đi thẳng đến đó.

Lý Nghiên đi công tác một tuần, Giang Văn Khê buồn rầu một tuần, lại thêm buổi chiều bị Quỷ Tóc Bạc hành hạ lâu như vậy, nhìn thấy Lý Nghiên như nhìn thấy người thân, vội vội vàng vàng dốc hết nỗi lòng.

Giang Văn Khê càng nghĩ càng thấy anh biến thái, qua những lời đồn đại cô vô tình nghe được trong nhà vệ sinh, thì nghe đồn cô là trợ lý nữ “trẻ trung” duy nhất có thời gian ở cạnh anh lâu nhất tính đến thời điểm hiện tại. Còn vì sao lại nhấn mạnh hai chữ “trẻ trung” thì là do chưa có cô gái nào có độ tuổi như hoa như ngọc giống cô lại ở văn phòng tổng bộ được quá một tháng.

Với tướng mạo, thân phận, địa vị của anh, theo định luật của tiểu thuyết ngôn tình thì bên cạnh phải có rất nhiều hoa thơm bướm lượn, nhưng ngoài một người phụ nữ xinh đẹp đã kết hôn ra, thì hình như chưa từng thấy một cô gái nào có thân phận không rõ ràng bước chân qua cửa văn phòng anh, thỉnh thoảng cũng có vài người gọi điện, nhưng hiếm khi cô nghe thấy một giọng nói đến hai lần.

Cuối cùng, cô thà đúc kết lại là anh biến thái, cũng không muốn thừa nhận anh thay phụ nữ như thay áo.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 2.7

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s