Hướng về trái tim – Chương 3.1

Chương 3:  Hãm hại sếp sẽ bị trách mắng

Từng nghe có người nói, yết hầu là nơi quyến rũ nhất của đàn ông, cũng là biểu hiện mạnh mẽ nhất của họ, đồng thời cũng là tượng trưng cho tội ác.

Quyến rũ, mạnh mẽ, tội ác, mọi thứ đều được chứng minh tốt nhất ở người đàn ông trước mặt.

 Trung Quốc không phải là quốc gia theo đạo Thiên Chúa, nhưng cùng với sự du nhập của văn hóa phương Tây, thanh niên cũng bắt đầu thích thú với các lễ hội của nước ngoài, lễ Giáng Sinh – Tết của các quốc gia phương Tây – khi đến Trung Quốc đã trở thành một trong những ngày lễ Tình nhân.

Đêm Bình An, trong công ty dù cho kẻ đã kết hôn hay chưa, đã có chủ hay vẫn độc thân, đều bàn luận đến việc tiệc tùng chơi bời. Trên bàn các cô gái là quà cáp các loại hay những bó hoa tươi rực rỡ, còn các chàng trai trẻ lại mang những chiếc khăn tay hay khăn quàng ấm áp do vợ hay người yêu tặng ra để khoe khoang.

Người thảm nhất chính là Giang Văn Khê thuộc văn phòng tổng giám đốc, không chỉ không nhận được quà mà ngay cả người để bàn luận chuyện này cũng chẳng có, chị Nghiêm là người duy nhất có thể tâm sự dường như lại không hề có hứng thú với những ngày lễ như vậy. Tuy chị Nghiêm cũng nhận được hoa nhưng gương mặt chị không có chút cảm xúc nào.

Cuối cùng Giang Văn Khê đã ý thức được sức hút của Quỷ Tóc Bạc trong ngày hôm đó. Gần như mỗi giờ đều có nhân viên của cửa hàng mang hoa đến, chỉ một buổi chiều, văn phòng tổng giám đốc đã có thể mở cửa hàng hoa rồi.

Hôm ấy cũng là ngày bận rộn nghe điện thoại nhất từ khi Giang Văn Khê đến đây, nhưng khi cô chuyển ba cuộc điện thoại với giọng nữ ngọt ngào sang thì Quỷ Tóc Bạc ra lệnh cho cô nối đường dây điện thoại qua máy fax.

Nhìn màn hình vi tính, Giang Văn Khê cảm thấy buồn buồn, từ khi cha mẹ và cậu lần lượt qua đời, điều cô ghét nhất là các ngày lễ, từ Thanh Minh đến Đoan Ngọ, Trung Thu, Nguyên Đán, Nguyên Tiêu, giờ đây cô còn ghét cả lễ Giáng Sinh nữa.

Hôm qua Lý Nghiên hẹn cô tối nay cùng đến nhà thờ. Trước đó cô đã hỏi Lý Nghiên đêm Bình An định làm gì, Lý Nghiên nói sẽ trải qua một đêm Bình An lãng mạn với Hùng Diệc Vĩ. Nhưng không hiểu sao Lý Nghiên lại thay đổi ý định, bảo mọi người cùng đi chơi với nhau. Mấy năm trước cô và Lý Nghiên đều đi mua sắm thả giàn, năm nay nhất định là do Lý Nghiên sợ cô quá cô đơn nên mới quyết định như thế, Hùng Diệc Vĩ chắc hận con kỳ đà là cô lắm đây.

Nhưng Giang Văn Khê không biết rằng đến nhà thờ vào đêm Bình An là đề nghị của Cố Đình Hòa, anh nhờ Lý Nghiên và Hùng Diệc Vĩ giúp anh hẹn Giang Văn Khê cùng đi.

Lúc Giang Văn Khê đang nghĩ xem nên tặng quà gì cho Lý Nghiên thì cô nàng đã gọi điện: “Tan sở xong đến sớm đấy nhé”.

“Ừ, biết rồi.” Giang Văn Khê vừa cúp máy thì đã thấy Nghiêm Tố vội vã đi vào, thông báo hai giờ họp.

“Tiểu Giang, lát nữa đem những tài liệu hôm qua chuẩn bị sẵn vào phòng họp. Còn nữa, chị vừa pha cà phê giúp sếp Lạc, em vào phòng uống trà mang vào phòng họp nhé, chị phải đến đó chuẩn bị trước. Ôi trời, hôm nay bận rối tinh lên được.”

Hiếm khi thấy Nghiêm Tố luống cuống như vậy, Giang Văn Khê cảm thấy hơi nghi ngờ, chị Nghiêm là người mạnh mẽ, cho dù trời có sập thì sắc mặt cũng không đổi, tim cũng chẳng đập nhanh, hôm nay sao vậy nhỉ.

Giang Văn Khê gật đầu lia lịa, Nghiêm Tố đến cửa bỗng sực nhớ ra điều gì, quay lại nói: “Là cà phê đen, ly cà phê trắng có đĩa, miệng ly có hoa văn vàng cổ điển”.

Giang Văn Khê gật đầu, chưa kịp vào phòng trà đã ngửi thấy hương cà phê thơm nồng. Giang Văn Khê nhỏ giọng lầm bầm: “Tội lỗi! Người có tiền đúng là biết cách hưởng thụ, ngay cả đi họp cũng đòi uống cà phê”.

Nhìn thấy ly cà phê màu trắng có hoa văn vàng cổ điển đặt cạnh máy nước, cô cẩn thận nhấc lên. Khi thấy cà phê trong ly đen thẫm một màu, cô thấy rất kỳ quặc: Màu cà phê này sao lạ thế nhỉ? Đen hơn trước rất nhiều, mà đúng là đen như mực ấy, quái thật, mà cũng có mùi mực nữa, ngay cả cái ly cũng lạnh ngắt, chẳng lẽ chị Nghiêm cố ý pha cà phê đá? Người đàn ông này có nhiều tật quái dị thật.

Cô dè dặt cầm ly cà phê bằng một tay, tay kia cầm tài liệu, chậm rãi đến phòng họp, đặt cà phê lên bàn chỗ Lạc Thiên hay ngồi, sau đó chậm rãi ngồi xuống cách một ghế.

Từ lần nọ bị Quỷ Tóc Bạc bắt đứng phạt một tiếng đồng hồ, Nghiêm Tố đã dạy rất nhiều kỹ năng tốc ký cho người mới là cô. Lần họp thứ hai kết quả rất khả quan, cô có thể ghi được một nửa. Sau đó ngày nào cũng có những cuộc họp lớn nhỏ, cứ mấy hôm như vậy, biên bản họp cô tự hoàn thành đã có thể xem là hoàn chỉnh, chí ít Nghiêm Tố cũng không phải mất sức quá nhiều cho phần đó nữa.

Nghiêm Tố điều chỉnh máy chiếu xong thì các phòng cũng lục tục kéo đến, khoảng hai, ba phút sau thì Lạc Thiên và Giang Hoài Thâm cũng vào phòng họp.

Lạc Thiên để ý thấy Giang Văn Khê cố ý ngồi cách một ghế thì hơi nhướng mày, không nói gì mà ngồi xuống.

Vị trí giữa hai người đương nhiên chẳng ai dám ngồi.

Cuối cùng sắp bắt đầu cuộc họp khô khan và vô vị kéo dài mấy tiếng đồng hồ.

Lạc Thiên nhìn mọi người một lượt, giọng hơi khàn, nói vắn tắt chủ đề cuộc họp hôm nay rồi giao lại cho Nghiêm Tố.

Giang Văn Khê ngồi cạnh anh, liếc nhìn thấy anh đưa tay che miệng, tiếng ho nặng nề, cảm nhận rõ rằng anh đang cố kiềm cơn ho. Giang Văn Khê nghi ngại, hình như hôm cô bị phạt đứng, anh đã có vẻ không khỏe, sao sắp hết một tuần rồi mà bệnh tình càng nặng hơn.

Đột nhiên, đèn phòng họp đều tắt hết, gian phòng rộng lớn tối đen như mực, chỉ còn lại luồng sáng mạnh từ máy chiếu rọi lên phông, trên đó là một ngôi biệt thự được thiết kế rất đẹp.

Ngành nghề mà Giang Hàng lấn sân rất nhiều, nhưng chủ yếu là địa ốc, vật liệu kiến trúc và những ngành liên quan đến ẩm thực, vui chơi. Trên phông chiếu hiện giờ chính là ảnh thực của những ngôi biệt thự vô cùng kinh điển ở châu Âu do Chủ tịch Giang tự tay chụp.

 Giang Văn Khê nhìn những tòa biệt thự hào hoa ấy, không rời được mắt, đôi mắt sáng rỡ, nếu kiếp này cô có được một tòa biệt thự như thế thì đúng là có chết cũng không tiếc nuối.

Bỗng, ai đó ngồi cách một ghế bất chợt phun ra một thứ dịch thể lạ lùng, đứng phắt dậy khỏi bàn họp khiến ly cà phê phát ra những âm thanh rõ ràng trên đĩa.

Đồng nghiệp ngồi bên kia tưởng Tổng giám đốc Lạc xảy ra chuyện gì nên vội vàng bật đèn. Mọi người sau khi nhìn thấy dáng vẻ Lạc Thiên thì ai nấy đều tỏ ra sửng sốt không nói nên lời.

Giang Văn Khê nhìn anh bàng hoàng, môi anh… sao mà đen thế, hơn nữa thứ nước màu đen đang rỉ ra từ khóe môi anh tuyệt đối không phải là giọt cà phê. Dưới ánh đèn là gương mặt nhợt nhạt tái mét của anh, trông rất kinh dị.

Nghiêm Tố vội vàng đưa khăn giấy sang, Lạc Thiên đón lấy, gương mặt căng cứng, nhìn Nghiêm Tố như suy nghĩ gì đó, giọng khàn khàn nói với mọi người: “Mọi người tiếp tục”, rồi quay người ra khỏi phòng họp.

Giang Văn Khê đờ đẫn nhìn cảnh tượng kỳ lạ đó đến đần cả người.

Quỷ Tóc Bạc lại nôn ra máu đen trước mặt mọi người? Mấy hôm nay sắc mặt anh ta trắng bệch, ho mãi, chẳng lẽ đã mắc bệnh gì không chữa được? Anh ta còn trẻ quá mà…

“Tiểu Giang?” Nghiêm Tố đưa mắt ra hiệu cho Giang Văn Khê.

“… Vâng.” Giang Văn Khê vội vàng đứng dậy ra khỏi phòng họp.

Giang Hoài Thâm nhìn ly cà phê đó, đằng hắng một tiếng: “Chúng ta tiếp tục”.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 3.1

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s