Hướng về trái tim – Chương 3.3

Lúc ấy, điện thoại trên bàn đổ chuông, Lạc Thiên đưa tay day day huyệt thái dương đang đau nhức nhưng không nghe máy. Lúc nãy anh quát mắng quá dữ dội nên cổ họng càng đau, đầu cũng nặng hơn.

Tiếng chuông điện thoại reo không ngừng, Giang Văn Khê vẫn đứng như pho tượng, anh lại gầm lên với cô: “Còn đứng đó làm gì?! Nghe điện thoại!”.

Nước mắt cuối cùng không còn kìm được mà lăn xuống, Giang Văn Khê sụt sịt mũi, nghe điện thoại: “Xin chào, đây là văn phòng tổng giám đốc”.

Đầu bên kia, một giọng nặng khẩu âm miền núi nào đó cất lên: “Chào cô, tôi là Mã Lương Thành ở Minh Hoa, tôi tìm Tổng giám đốc Lạc”.

Giang Văn Khê dè dặt chớp hàng mi ướt, nhìn về phía Lạc Thiên, thấy anh bực bội khoát tay, cô liền nói: “Ồ, Tổng giám đốc Lạc đang bận họp, ông có chuyện gì cứ nói ạ, tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Lạc, tôi họ Giang”.

“Không có ở đây? Không sao, cô ghi lại địa chỉ email, nhờ anh ấy gửi mấy tấm hình đó vào email của tôi.”

“Vâng ạ, ông cứ nói”, Giang Văn Khê lấy giấy bút ra.

“Phiên âm của ba chữ Mã Lương Thành, sau đó là @ phía sau không có .com.”

“Gì… gì cơ ạ?! Phía sau không có .com?!” Không .com, thế thì .cn chăng?

Giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống, hàng lông mày của Giang Văn Khê hơi nhíu lại, chớp chớp mắt, tuyến lệ như một cái vòi nước, nước mắt trong tích tắc rút lại hết.

“Đúng, phía sau không có .com.”

Giang Văn Khê cắn môi, gương mặt nhăn nhó: “Thế, phía sau không có .com có phải là .cn không ạ?”

“Không phải .cn, mà là phía sau – không có – chấm com”, người tên Mã Lương Thành lặp lại từng chữ.

Vị Mã tiên sinh này rốt cuộc nói bằng thứ ngôn ngữ sao Hỏa nào mà khẩu âm địa phương lại nặng như vậy, khiến Giang Văn Khê chỉ muốn đập đầu vào bức tường bằng kính bên cạnh.

“Ồ, phía sau – không có – chấm com…”, Giang Văn Khê đành ghi lại địa chỉ email kỳ quặc theo giọng địa phương của ông ta.

Cúp máy, cầm tờ giấy note trong tay, cô tỏ ra vô tội ngước mắt nhìn Lạc Thiên đứng đối diện, chỉ thấy anh hơi nheo mắt, trong đôi mắt thoáng qua một tia sáng khó nắm bắt, đột nhiên, hàng lông mày rất đẹp của anh giãn ra, đôi môi mỏng nhướn lên thành một đường cong tuyệt đẹp.

Nếu cô không nhìn nhầm thì đó hẳn là cười, anh lại đang cười…

Tuy chỉ hơi nhếch môi như cười như không, nhưng cô chỉ cần nhìn thấy anh cười là da đầu lại tê dại, run lẩy bẩy đưa tờ giấy ghi chú cho anh.

Khi nhìn thấy nước mắt của Giang Văn Khê như những hạt trân châu đứt dây rơi xuống, trong lòng Lạc Thiên có một nỗi bực bội khó tả, anh ghét nhất là phụ nữ khóc, nhưng khi cô gái này khóc, trong đầu anh bất giác nhớ đến mười năm trước, Châu Mộng Kha cho dù bị anh mắng bao lần đuổi bao lần nhưng vẫn kiên trì theo sau, giọng anh chỉ cần hơi cao hơn một chút thì khi ấy, đôi mắt to trong veo dịu dàng của cô lúc nào cũng rưng rưng lệ, khiến người ta khó mà chống cự.

Nước mắt của phụ nữ là vũ khí mạnh nhất trên thế giới, câu nói này quả không sai chút nào.

Cú điện thoại của Mã Lương Thành có thể nói là một cơn mưa đúng lúc, nếu đổi lại là người khác thì có thể anh đã đập bàn đuổi thẳng rồi.

Nhìn mấy chữ “phía sau không có” xinh đẹp trên tờ giấy, anh nhớ đến bộ dạng nghe điện thoại lúc nãy của cô thật quá ngốc nghếch, bất giác lại nhếch môi cười.

Cái gì mà “phía sau không có chấm com”, phát âm tiếng Anh của Mã Lương Thành không chuẩn, ngốc đến mấy cũng có thể đoán ra đó là Hotmail[1], thế mà cũng không nghĩ ra, anh thật phục cô nàng ngốc nghếch này.

Cầm tờ giấy, anh viết một loạt những chữ cái tiếng Anh rồi đưa cả một chiếc USB cho Giang Văn Khê, khàn giọng nói: “Gửi những thứ trong này cho Giám đốc Mã”.

Giang Văn Khê đón lấy tờ giấy, sửng sốt, há hốc miệng: “Ho… Hotmail?! Phía sau không có…”.

Trời ạ, thì ra là Hotmail… Sao cô lại không nghĩ ra…

Trong tích tắc mặt cô đỏ bừng, cuối cùng cô đã hiểu vì sao lúc nãy anh lại cười như vậy, hóa ra là cười giễu, giễu cô ngu ngốc.

Đỏ bừng mặt, cô khẽ gật đầu, vừa quay người định đi thì giọng nói trầm khàn quyến rũ ấy lại vang lên: “Gửi email xong thì đi họp, họp xong quay về chỉnh sửa biên bản họp, sau đó tính lại bảng dự trù này, khi nào tính xong mới được về”.

Sắc đỏ trên mặt Giang Văn Khê nhanh chóng biến mất, cô run run cầm tập tài liệu màu đen đó, cung kính gật đầu rồi rời khỏi văn phòng.

Ngồi trên ghế, mở tập tài liệu ra, cô thở dài ảo não, Quỷ Tóc Bạc nhất định là cố ý dạy dỗ cô vì đã cho anh ta uống mực, chứ ai mà không biết hôm nay là đêm Bình An.

Mỗi lần họp thì ít nhất cũng phải một, hai tiếng đồng hồ, bây giờ đã ba giờ rưỡi, mà cuộc họp hôm nay kiểu gì cũng phải sắp tan sở mới kết thúc, lại thêm việc tính toán bảng biểu này, kế hoạch tối nay đi nhà thờ chơi bời chỉ có thể nằm mơ rồi.

Gửi email xong, cô lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Lý Nghiên, xin lỗi rằng tối nay phải tăng ca, không thể đến nhà thờ được.

Không tới ba phút, Lý Nghiên gọi đến, cô cẩn thận nghe máy, chỉ sợ Quỷ Tóc Bạc bên trong nghe được. Lý Nghiên chửi rủa Quỷ Tóc Bạc đến năm phút trong điện thoại, khiến Giang Văn Khê nghe mà hả hê cõi lòng.

Cuối cùng, Lý Nghiên nói dù muộn thế nào cũng sẽ đợi cô.

Giang Văn Khê gật đầu lia lịa rồi cúp máy.

Ai ngờ vừa ngước lên đã thấy Quỷ Tóc Bạc đứng trước bàn lạnh lùng nhìn cô.

Cô vội vàng đứng lên, cuống quýt: “Tôi đi họp ngay đây”.

Cô bước nhanh ra khỏi văn phòng, ra khỏi cửa liền sải chân chạy về phía phòng họp như thể phía sau có quỷ đang đuổi theo vậy.

Lạc Thiên dở cười dở mếu nhìn theo bóng dáng hoảng loạn bỏ chạy của cô, sở dĩ anh đưa cô vào văn phòng tổng giám đốc còn một nguyên nhân khác, vì cô đối diện với anh chưa bao giờ dám nhìn thẳng, mỗi lần thấy anh là như nhìn thấy quỷ vậy.

Trước Nghiêm Tố cũng từng có những trợ lý khác, nhưng những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp đó nghĩ rằng đã vào được văn phòng tổng giám đốc rồi thì cũng là lúc có thêm những suy nghĩ khác, người anh cần là một người chuyên tâm làm việc, chứ không phải là một cấp dưới chỉ muốn câu rùa vàng. Trợ lý nam lúc nào cũng yếu hơn trợ lý nữ khi cần phải xử lý những việc vặt vãnh, vì thế anh đành phải điều Nghiêm Tố – vốn là trợ lý của chú Thâm – đến đây.

Nhìn mấy quyển sách công cụ trên bàn, anh không nói được gì.

Cô nàng này tuy ngốc nghếch, khờ khạo, nhưng quả thực như bạn cô ta nói, bảo cô sang đông thì cô tuyệt đối không nhìn tây, bảo cô đứng thì tuyệt đối cô không dám ngồi, đủ ngoan ngoãn, cũng rất chuyên cần. Ban đầu đến đây, những việc cô làm đúng là khiến người ta phát điên lên, chỉ muốn đạp cô xuống lầu.

Ban đầu, Nghiêm Tố thường dùng ánh mắt bất lực, nghi ngờ mắt nhìn người của anh, dần dần, thỉnh thoảng anh đã nghe Nghiêm Tố khen ngợi cô ta.

Nếu đầu óc trái dưa của cô ta có thể linh hoạt hơn nữa thì càng hoàn hảo, mong rằng cô ta là một thỏi vàng, có thể phát ra ánh sáng cho dù là ánh sáng yếu ớt cũng được.

Lạc Thiên lại ho dữ dội, sờ trán đã hơi nóng, dường như sau khi uống thứ mực đó, đầu anh càng nặng hơn, lúc nãy khi dạy dỗ cô đúng là tốn rất nhiều sức lực, chỉ sợ ngày mai không nói được nữa.

Cái bệnh cảm chết tiệt này!

Đúng như Giang Văn Khê nghĩ, họp xong đã là năm giờ rưỡi, vừa đúng giờ tan sở. Bảng dự toán kia, có làm với tốc độ nhanh nhất, cũng phải đến chín giờ mới xong.

Dọn dẹp xong đồ đạc trên bàn họp, mắt cô liếc thấy ly “cà phê đen” kia, nhân lúc mọi người chưa phát hiện bên trong là mực, cô vội bưng lên, ra khỏi phòng họp.


[1] Do Mã Lương Thành phát âm tiếng Anh kém, tách từng cụm trong Hotmail ra nên Giang Văn Khê nghe nhầm thành “phía sau không có” do phát âm tương tự.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 3.3

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s