Hướng về trái tim – Chương 3.5

Thôi, bỏ đi, cô lại chịu thiệt thòi dìu anh vậy.

Cô đưa tay ra, một tay nhấc cánh tay anh đặt lên vai mình, tay kia đỡ lấy cơ thể anh, mong anh có chút phản ứng, nhưng người đàn ông ấy vẫn trong tình trạng cũ. Cô ngửa mặt lên, đôi môi mím chặt của anh rơi vào trong tầm mắt, đường cong đôi môi gợi cảm khiến mặt cô nóng lên, lắp bắp: “Anh… anh cũng phải nhúc nhích chứ, nặng thế này làm sao tôi đỡ anh được?”.

Lạc Thiên đang mê man thấp thoáng nghe thấy một giọng nói dễ thương dịu dàng bảo anh nhúc nhích, anh từ từ mở mắt, nhìn thấy ngay một đôi mắt to trong vắt sáng rỡ như đã từng gặp ở đâu đó. Anh không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cảm giác toàn thân nóng rực, cơ bắp đau nhức, tứ chi rã rời, đầu óc nặng nề không làm chủ được cơ thể.

“Anh nhúc nhích một chút đi mà.”

Trong đôi mắt to đen sáng rỡ ấy chứa đầy sự trách móc, như thể nếu anh không nhúc nhích thì nơi đó nhất định sẽ rơi ra những giọt nước mắt khiến người ta phải xót xa.

Anh không thích phụ nữ khóc, không thích.

“Á…”, Giang Văn Khê hét lên.

Chết thật! Tên này sao đến lúc sốt cũng biến thái thế, dám đưa tay sờ lên mắt và mặt cô.

Cô không hề nương tình, đưa tay gạt bàn tay hư hỏng của anh ra.

Cuối cùng, Lạc Thiên đứng dậy.

Đúng lúc Giang Văn Khê mừng rỡ thì chân anh đứng không vững, cả người mềm nhũn đổ ập lên người cô, hai người cùng ngã nhào xuống tấm thảm bằng lông cừu trắng tinh dưới đất, thể hiện rõ tư thế mờ ám “nam trên nữ dưới”.

A! Nặng quá! Nặng chết được!

Mặt anh áp vào hõm cổ cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô khiến cô vừa đau khổ vừa xấu hổ nhắm nghiền mắt lại.

Rõ ràng là anh ta cố ý, ngay cả lúc bệnh cũng không quên lợi dụng cô.

Bị đè phía dưới, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên trên, nghiến răng, vận hết toàn lực đẩy anh ra. Cô phẫn nộ đánh lên ngực anh mấy cái, giây sau đó mới nhận ra anh đã sốt đến mức mất đi tri giác rồi.

Tạo nghiệt! Nếu lúc nãy bỏ rơi anh thì không chừng bây giờ cô đã đến nhà thờ rồi.

Cô nhăn nhó, nhìn Lạc Thiên rồi cắn răng, nhanh chóng bò dậy, gọi số nội bộ, tìm một người bảo vệ vác Lạc Thiên cao to lên taxi.

Giang Văn Khê vốn còn lo rằng đến bệnh viện rồi, chỉ với sức một mình cô thì làm sao khiêng ai kia như một con ỉn chết rồi vào trong được.

Kết quả là, cô đã đánh giá thấp sức hấp dẫn của ai kia, ngay cả ai kia khi phát sốt như một con ỉn đã chết rồi, thì vẫn có thể phát ra sự cám dỗ tỏa ánh hào quang dài vạn trượng. Ngoài việc nhờ bác tài xế taxi giúp khiêng ai kia vào phòng cấp cứu ra, thì những việc khác hoàn toàn không cần đến Giang Văn Khê nhúng tay. Theo lời cô y tá trực ban là: “Cô chỉ cần chịu trách nhiệm trả tiền, còn những việc khác giao cho chúng tôi là được”.

Đến khi cô trả tiền rồi, lấy thuốc giao cho y tá, dưới sự chỉ dẫn của cô ta, thấy ai kia đã yên ổn nằm trên giường bệnh. Trong phòng tuy ba người một gian, nhưng lúc này chỉ có mình anh nằm trên giường chính giữa.

Bệnh viện lúc nào cũng đông đúc bất kể mọi lúc lại tiêu điều như thế này trong đêm Bình An.

Giang Văn Khê ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bên trái ngay cửa ra vào, một lúc sau thì thấy hai cô y tá trẻ trung đẩy xe thuốc đến truyền dịch.

Lòng cô khó tránh khỏi sự phẫn nộ bất bình.

Xem kìa, đó chính là nguyên lý “cùng cực đẩy nhau, trái cực hút nhau” vĩnh hẵng đấy. Nhớ lại lúc cô bệnh đến nỗi suýt không bò vào nổi bệnh viện, cũng chẳng thấy mấy cô y tá kia nhiệt tình với cô như vậy. Quỷ Tóc Bạc vừa vào đến sảnh cấp cứu đã nhận được đãi ngộ đặc biệt, ngay cả tiêm thuốc truyền dịch cũng có đến hai y tá hầu hạ.

Bĩu môi, cô lặng lẽ nhìn thuốc nước từ túi truyền dịch nhỏ xuống từng giọt, theo ống truyền đi vào cánh tay Lạc Thiên. Tuy nhiệt độ trong bệnh viện rất ấm áp nhưng hễ nhớ lại lúc trước khi truyền dịch, cánh tay đó lạnh băng cứng đơ là cô lại rùng mình.

Cô nhìn đồng hồ treo tường, đã mười giờ rưỡi, thế là gửi tin nhắn cho Lý Nghiên, bảo lát nữa cô sẽ tới.

Cất di động vào, cô nhìn Lạc Thiên nằm trên giường, rồi lại nhìn hai cô y tá trực ban ngoài kia, thầm nghĩ: Có hai người đó, lát nữa đổi thuốc chắc không còn lo ngại gì nữa, cô ở lại cũng chẳng giúp được gì.

Đứng lên, xách túi, quyết định đi về.

Vẫn chưa quay đi đã liếc thấy người trên giường động đậy, tay trái đang truyền dịch hất mạnh lên, khiến túi truyền và ống truyền rung lắc dữ dội.

Cô thấy thế vội vàng ném túi xuống, túm chặt lấy hai cánh tay không ngừng vùng vẫy của anh, cuống quýt: “Anh đang truyền dịch, không được nhúc nhích”. Cũng may cô giữ tay anh kịp thời, đầu kim không bị xê dịch.

Người trên giường vẫn chưa tỉnh, mắt nhắm nghiền, đôi lông mày nhíu chặt, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Tôi bị oan… Tôi không… Tôi bị oan… Thả tôi ra… Thả tôi ra… Tôi bị oan… Tôi bị oan… Thả tôi ra…”.

Anh đang gặp ác mộng?!

Những lời lẩm bẩm đó khiến Giang Văn Khê rất kinh ngạc, tiếng thét đó sao quen thuộc đến thế? Nhưng, chàng trai mười năm trước luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô và Quỷ Tóc Bạc lúc này, căn bản không thể là cùng một người.

Anh vẫn liên tục giãy giụa, sức rất mạnh, Giang Văn Khê đành nắm chặt lấy tay anh, nắm thật chặt, dịu giọng vỗ về: “Ừ, anh vô tội, anh bị oan, đừng nghĩ quá nhiều, ngủ một giấc thì bệnh sẽ khỏi. Phải ngoan, đừng động đậy làm kim bị bung ra, anh lại phải tiêm nữa sẽ càng đau hơn đấy”.

Trong tiếng an ủi dịu dàng của cô, đôi lông mày nhíu chặt của anh cuối cùng cũng giãn ra, cơ thể dần thả lỏng, hô hấp dần đều đặn hơn.

“Thì ra anh cũng gặp ác mộng cơ đấy”, Giang Văn Khê cười giễu.

Vừa khẽ khàng đặt tay anh lên giường, tay trái của cô đã bị giữ chặt. Tuy anh vẫn đang ngủ say nhưng lực tay vẫn quá mạnh, cô rút ra mấy lần cũng không được, cuối cùng đành từ bỏ, ngồi xuống chiếc ghế đầu giường, để mặc anh nắm lấy tay trái của mình.

Chăm chú nhìn anh đang say ngủ, cô bắt đầu quan sát thật kỹ gương mặt tuấn tú của anh.

Người đàn ông này bình thường gương mặt lúc nào cũng lạnh nhạt kiểu “cấm người đến gần”, nhưng lúc ngủ lại tỏ ra dịu dàng bất ngờ. Cô nhớ lại lần đầu nhìn thấy anh trong thang máy, sang trọng vô cùng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lùng kiêu ngạo ẩn giấu trong xương tủy. Ở anh có một khí chất khó tả, không ai có thể đến gần, nhưng những người phụ nữ hễ đã nhìn thấy anh thì gần như không ai không kìm được muốn ngắm anh thêm lần nữa.

Cô cũng không ngoại lệ.

Cô thừa nhận, tuy anh đối với cô chưa bao giờ dễ chịu, nhưng mỗi ngày ngồi bên ngoài, chỉ cách một bức tường, cô cũng sẽ không kìm được mà lén liếc nhìn anh.

Dù sao lòng yêu cái đẹp, con người ai cũng có, có cơ hội ngắm trai đẹp mà không mất phí, hà tất không tận hưởng.

Không biết trong giấc ngủ anh nằm mơ thấy gì, tại sao lại nói ra những lời đó trong mơ? Với thân phận và địa vị của anh, sao có thể bị oan bị nhốt chứ?

Đột nhiên, một hồi chuông di động đánh thức Giang Văn Khê đang suy nghĩ mông lung.

Là Lý Nghiên.

Nghe điện thoại, đầu dây bên kia Lý Nghiên nói vừa nhanh vừa cuống: “Chẳng phải cậu nói lát nữa tới sao, đi đâu rồi? Có phải là ngồi xe đi đến sao Hỏa rồi không?”.

Trong phòng bệnh, Giang Văn Khê nghe điện thoại không dám nói to, chỉ hạ thấp giọng thì thào: “Hiện giờ tớ đang ở bệnh viện…”.

Giang Văn Khê chưa nói hết, Lý Nghiên nghe thấy hai chữ “bệnh viện” đã hét lên: “Cái gì?! Bệnh viện?! Cậu bị đụng xe hả?! Chết thật, Khê Khê, cậu không sao chứ?! Bệnh viện nào đấy, tớ đến ngay…”.

Giơ xa điện thoại ra khỏi tai theo phản xạ, đến khi vẳng ra tiếng gọi của Lý Nghiên, Giang Văn Khê mới áp điện thoại vào tai, bất lực thở dài: “Tớ không bị xe đụng, là Quỷ Tóc Bạc…”.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 3.5

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s