Hướng về trái tim – Chương 3.7

“Đúng rồi, tôi là đồ thần kinh! Chuyên đối phó với hạng chó chết không bằng súc vật như anh!” Giang Văn Khê siết mạnh tay gã đàn ông, tay kia ấn sau gáy hắn, lại đè hắn xuống gần cô gái đang ngồi, “Mau xin lỗi cô ấy!”.

Cô gái ngồi dưới đất lau nước mắt nhòe nhoẹt, nấc nghẹn nhìn gã đàn ông mặt mũi méo mó vì đau.

Tên kia vì không chịu nổi cơn đau do tay bị vặn ngược, kêu lên thảm thiết: “A… cô buông tay ra đã! Cô không buông thì làm sao tôi xin lỗi?!”.

Giang Văn Khê nghe thế thì buông ra, hai tay chống nạnh đứng sau lưng hắn: “Xin lỗi mau!”.

Gã đàn ông sờ phần gáy đau nhức, buông một câu với cô gái ngồi dưới đất: “Xin lỗi”.

“Mẹ anh không dạy anh cách nói xin lỗi à?”, Giang Văn Khê đá hắn một cú thật mạnh.

“A… đau quá…” Tên đó sờ phần chân vừa bị đá, dịu giọng nói lại với cô gái, “Xin lỗi…”.

“Đỡ cô ấy dậy!”, Giang Văn Khê ra lệnh.

Theo lời cô, cô gái trẻ được đỡ đứng lên, nhưng tên kia nhanh chóng buông tay, vội vàng vào thang máy vừa mở ra, quay đầu lại vẫn không quên hung tợn nói với bạn gái: “Đi nhanh lên! Chưa mất mặt hay sao?”.

Giang Văn Khê đuổi theo, đánh lên đầu hắn một cái thật mạnh: “Kẻ mất mặt là anh đấy! Bế cô ấy đi!”.

Tên đàn ông dưới sự chỉ trích của mọi người đành phải bế bạn gái lên, nhanh chóng lủi vào thang máy.

Giang Văn Khê đưa chân chặn cửa thang máy trong tích tắc khi nó sắp đóng lại.

Người trong thang máy không biết đã xảy ra chuyện gì, ai nấy đều tò mò nhìn Giang Văn Khê đứng bên ngoài.

“Cô còn muốn gì nữa?”, tên kia mặt mày đau khổ nói.

“Câm miệng! Bế cô ấy cho chắc!” Giang Văn Khê trừng mắt, nhìn cô gái trong lòng hắn, nói: “Tặng cô sáu chữ: Tự yêu, tự tôn, tự trọng. Nếu ra khỏi thang máy hắn còn dám làm thế với cô thì gọi điện báo cảnh sát ngay!”.

Hai hàng nước mắt lại rơi xuống gương mặt cô gái, cô ta nấc nghẹn cảm kích: “Cảm ơn…”.

Giang Văn Khê rút chân lại, thang máy đóng cửa. Quay lại, mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt khâm phục và tán thưởng, thậm chí có mấy bà thím còn kéo cô lại khen ngợi hết lời, cô mỉm cười gật đầu tỏ ra thân thiện. Cuối cùng dưới chỉ thị của y tá, tất cả đều giải tán.

Nếu không phải vì ngoại hình y hệt thì Lạc Thiên thậm chí còn nghi ngờ mình có phải đã nhận lầm người hay không.

Vẻ mặt ấy, thân thủ ấy, giọng điệu ấy, hoàn toàn khác hẳn với cô lúc bình thường. Hôm nay đôi mắt cô sáng rực khác thường. Nếu nói là đã từng quen, hoặc là nếu có thể đánh một dấu bằng với ba chữ “Giang Văn Khê”, thì chỉ có thể là giống với đêm mà anh cưỡng hôn cô. Vẻ mặt cô lúc tát anh một cú, anh không thể nào quên.

Khoảng cách với cô chỉ có hai bước, cuối cùng khi bà bác tóc hoa râm kia buông tay cô ra, anh mới chậm rãi bước đến.

“Tối qua cô đưa tôi vào bệnh viện à?”, giọng anh vẫn khàn khàn.

Cô lườm anh, ánh mắt kiểu “đương nhiên”, rồi rút một gói kẹo cao su trong túi ra nhét vào tay anh, cười giễu: “Đừng nói gì cả, miệng hôi như thế, dùng kẹo cao su tẩy bớt đi”, nói xong còn không quên xì một tiếng, bổ sung: “Mua cho anh đấy”.

Lạc Thiên nhìn nhãn hiệu kẹo trong tay, hai chữ “Lotte” đập vào mắt.

“Lotte”? Lần đầu tiên anh biết thì ra kẹo cao su còn có nhãn hiệu này. Chắc cô suốt ngày nghiến răng nghiến lợi với anh, nếu không cũng sẽ không chuyên mua kẹo cao su nhãn hiệu này.

Giang Văn Khê mặc kệ vẻ mặt như bị táo bón của ai kia, móc ra hóa đơn thanh toán của bệnh viện từ túi xách đeo chéo trên người, huơ huơ trước mặt anh, liếm ngón tay một cái rồi lật từng tờ đếm: “Phí gọi xe là hai mươi tư tệ, lấy số là bảy tệ, phí hóa nghiệm là hai mươi tám tệ, thuốc Tây, thuốc Bắc là bốn trăm lẻ tư tệ, phí giường nằm là ba mươi lăm tệ, truyền dịch là hai mươi tệ, một bữa cơm tối và một bữa ăn sáng là mười lăm tệ, phí tăng ca trong đêm Bình An là một trăm tệ, phí chăm sóc và chạy việc một đêm thì tính rẻ cho anh, hai trăm tệ là được. Ừ… còn kẹo cao su, hai tệ năm hào. Ưm…”. Giang Văn Khê nhẩm tính, mấy giây sau thì nói chính xác, “Tổng cộng là tám trăm ba mươi lăm tệ năm hào. Thế, hóa đơn toàn bộ đây, chỉ nhận tiền mặt, không nhận chi phiếu, càng không đợi hóa đơn! Mau trả tiền đây!”.

Cúi xuống nhìn xấp hóa đơn của bệnh viện trong tay Giang Văn Khê, gân xanh trên trán Lạc Thiên hằn lên, đôi mắt lóe lên hai đốm lửa. Co chặt nắm tay, anh bóp chặt gói kẹo, ngước lên nhìn vẻ mặt khinh khỉnh của cô.

Lúc này thang máy đến, anh nheo mắt lại, đưa tay kéo nhanh cô vào lòng, bước vào thang máy.

“Này, anh làm gì thế…”

Trong thang máy đầy người, Giang Văn Khê vốn đang nổi điên nhưng dưới ánh mắt kinh ngạc của nhiều người, cô đành im lặng. Cô bị Lạc Thiên ôm trong lòng, không thể nhúc nhích, đôi mắt vừa hay nhìn vào cổ áo sơ mi mở hé của anh. Trong phạm vi tầm nhìn, là đường cong phần cằm hoàn hảo và yết hầu đang lên xuống của anh.

Từng nghe có người nói, yết hầu là nơi quyến rũ nhất của đàn ông, cũng là biểu hiện cho sự mạnh mẽ, đồng thời cũng là minh chứng cho tội ác.

Quyến rũ, mạnh mẽ, tội ác, ba điều đó đã được chứng minh ở người đàn ông này.

Mắt hướng lên trên, dưới cái cằm quyến rũ lún phún những sợi râu nhưng lại càng tăng thêm phần gợi cảm. Trong không gian nhỏ hẹp, toàn thân anh tràn đầy nam tính cám dỗ, đâu đâu cũng có, không thiếu chỗ nào.

Trong tích tắc, Giang Văn Khê nghe thấy tiếng “thình thịch” không ra quy tắc gì, cô đưa tay ấn lên ngực mình, định đè nén nhịp tim đập loạn ấy.

Có khi nào cô đã quá mệt không, sao tim lại đập nhanh đến thế? Quay sang nhìn những người trong thang máy, cô nhủ thầm: Có lẽ do quá nhiều người trong thang máy, không khí loãng quá nên tim mới đập nhanh như vậy.

“Ding” một tiếng, thang máy xuống đến lầu một, người bên trong lục tục đi ra. Bất chấp sự phản kháng của Giang Văn Khê, Lạc Thiên choàng vai cô sải bước ra khỏi thang máy.

Ra khỏi bệnh viện, Giang Văn Khê vùng thoát ra, giận dữ: “Đừng mượn cớ lợi dụng người khác, mau đưa tiền đây”.

Lạc Thiên đưa tay lên nhìn đồng hồ, đằng hắng cổ họng vẫn còn hơi đau nhưng đã khá hơn hôm qua, nói với vẻ bình thản: “Bây giờ là tám giờ mười lăm phút, cho dù cô gọi taxi về cũng chắc chắn sẽ đi muộn. Theo quy định nhân sự công ty, trễ một lần trừ hai mươi tệ. Đêm Bình An, lễ Giáng Sinh không phải ngày lễ chính thức, cô tăng ca là vì công việc chưa làm xong. Ngược lại, tôi phải khấu trừ tiền điện và phí hao mòn thiết bị trong công ty. Phí chăm sóc và chạy việc một đêm, dựa vào tình hình làm công theo giờ cao nhất hiện nay trên thị trường, nhiều nhất cũng không vượt quá một trăm tệ. Còn cô, là người giúp việc theo giờ một đêm mà khi chủ nhân tỉnh dậy lại không có mặt bên cạnh, không thỏa mãn yêu cầu của người chủ thì đó là không làm tròn trách nhiệm”.

Nói nhiều nên cổ họng hơi đau, Lạc Thiên khựng lại, lấy giọng rồi nói tiếp: “Còn kẹo cao su, hai tệ rưỡi, cô đã ăn một viên, nếu cô mua cho tôi thì là vật sở hữu cá nhân, hành vi của cô chính là chiếm đoạt tài sản tư hữu phi pháp. Thế nên, tám trăm ba mươi lăm tệ năm hào này, khấu trừ hai mươi tệ đi muộn, một trăm tệ tiền tăng ca, hai trăm tệ chăm sóc chạy việc, hai tệ rưỡi kẹo cao su, tiền điện và khấu hao thiết bị công ty, và cả phí gọi xe lát nữa cùng về công ty, nhiều nhất tôi cũng chỉ trả cô bốn trăm”.

Giang Văn Khê trợn mắt, vung vẩy nắm đấm, tức đến nỗi không nói được một câu hoàn chỉnh: “Anh… anh… anh…”.

Đúng là không thể tin rằng có người lại tính toán đến thế, hợm hĩnh quá đi mất.

Nhìn chăm chú Giang Văn Khê hai má đỏ bừng bừng, anh cau mày ho mấy tiếng, bổ sung: “Đối với cấp dưới, tôi xưa nay không trả tiền mặt, nếu muốn đòi lại số tiền này thì về công ty tự làm hóa đơn đề nghị thanh toán”.

 Cổ họng lại hơi đau, ban nãy còn nói được mà, sao anh cứ phải phí lời với cô làm gì nhỉ.

Anh quay lưng bỏ đi, vừa hay có một chiếc taxi chạy đến, anh vẫy tay, đặt tay lên tay nắm cửa, quay lại nhìn Giang Văn Khê vẻ mặt giận dữ: “Có lên xe không? Không lên xe thì cô tự về công ty, nếu không về công ty thì hôm nay xem như cô trốn việc”.

Vừa dứt lời, Giang Văn Khê đã đứng ngay sát anh, tay cũng đặt lên tay nắm cửa, chỉ khựng lại một giây, cô đẩy anh ra, kéo cửa phía sau, nhanh nhẹn chui vào trong: “Nếu không vì anh thì tôi vốn không cần gọi xe. Muốn tôi trả tiền xe lần này à, đừng mơ!”.

Cô không tin lần này xui xẻo, hơn tám trăm tệ mà bị anh trả giá xuống còn bốn trăm, cho dù là boss lớn cũng không được.

Anh đứng bên ngoài bỗng cười phá lên, đôi môi mỏng gợi cảm cong lên thành một đường hoàn hảo, ánh mắt nhìn cô mỗi lúc một kỳ quặc, điều đó khiến cô rất khó chịu.

Đồ thần kinh!

Thấy anh chui vào trong xe, cô trừng mắt nhìn anh, xích về phía cửa sổ bên trái, quay mặt ra ngoài cửa sổ.

Đằng hắng mấy tiếng, Lạc Thiên khẽ nói: “Bác tài xế, phiền đến tòa nhà Giang Hàng đường XX”.

“Miệng hôi quá!”, Giang Văn Khê làu bàu.

Lạc Thiên mỉm cười không nói gì.

Chiếc xe từ từ khởi động, cơn buồn ngủ lại ập đến, Giang Văn Khê không nén được ngáp liền mấy cái.

Bên ngoài cửa sổ, người qua đường và những cửa hàng lướt qua vùn vụt, dần dần, ý thức của cô bắt đầu rời rạc, đấu tranh mấy lần rồi mí mắt nặng trĩu cuối cùng cũng khép lại.

Chiếc xe vòng qua ngã rẽ khiến Giang Văn Khê say ngủ ngã về phía Lạc Thiên.

Lạc Thiên quay sang nhìn cô gái đang dựa chếch vào vai mình, hai mắt khép chặt, dưới hàng mi dài có thể thấy rõ quầng thâm mắt, so với người giận dữ lúc nãy, tướng ngủ hiện giờ của cô cho thấy cô rất mệt mỏi.

Phía trước sửa đường, chiếc xe cứ nảy xóc, cơ thể Giang Văn Khê rung lắc dữ dội, đầu cô sau khi đụng vào cửa kính xe lại chạm vào vai Lạc Thiên. Hàng lông mày nhíu chặt, vì quá mệt mỏi nên cô vẫn không tỉnh dậy.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 3.7

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s