Hãy nói yêu em – Chương 3.1

Chương 3

 Tôi  vẫn  không  hiểu  chúng  ta  đang  làm  gì  ở  đây?”

Quý  ngài  Percival  Alden  lẩm  bẩm.  “Chỗ  của  Angela cũng  tốt  rồi,  lại  còn  gần  với  bữa  tối  ở  White,  và  các  cô  gái của  bà  ta  đã  quen  với  sự  hư  hỏng  thông  thường”.

Derek  Malory  cười  khùng  khục  và  nháy  mắt  với  em  họ anh  ‐  Jeremy,  khi  họ  theo  bạn  mình  vào  phòng  giải  trí.

“Có  điều  gì  giống  với  sự  hư  hỏng  thông  thường  hả? Nghe  cứ  như  sự  mâu  thuẫn  về  ngôn  từ  vậy,  đúng  chứ?”

Percy  có  thể  nói  những  điều  bất  thường  nhất  hàng  trăm  lần,  nhưng  cùng  với  Nicholas  Eden,  anh  ta  là  một  trong  những  người  bạn  thân  nhất  của  Derek  từ  những  ngày  còn  ở  trường  học,  do  đó  anh  ta  có  thể  được  tha  thứ  cho  những  sai  sót  ngớ  ngẩn  thông  thường.  Nick  lúc  này,  hiếm  khi  còn  cặp  kè  với  họ  nữa,  và  chắc  chắn  là  không  tới  những  chỗ  như  thế  này, kể  từ  khi  anh  ta  tự  cùm  chân  mình  lại  với  em  họ  Derek  ‐  Regina. Không  phải  Derek  không  vui  sướng  vì  có  Nick  gia  nhập  vào gia  đình,  ngược  lại  là  đằng  khác,  nhưng  anh  vẫn  giữ  nguyên  ý kiến  rằng  hôn  nhân  có  thể  đợi  đến  sau  tuổi  ba  mươi  và  anh  thì vẫn  còn  năm  năm  dài  phía  trước.

Hai  người  chú  trẻ  hơn  của  anh,  Tony  và  James,  là  hai hình  mẫu  lý  tưởng  về  sự  thông  thái  của  nhận  định  đó.  Họ từng  là  hai  kẻ  phóng  đãng  nổi  danh  nhất  London  vào  thời của  họ,  đã  chơi  bời  trác  táng  rất  nhiều  và  rất  lâu,  không  thể ổn  định  để  tạo  lập  gia  đình  cho  tới  khi  sắp  bước  vào  tuổi  ba mươi.  Chỉ  có  Jeremy,  đứa  con  mười  tám  tuổi  ngoài  giá  thú của  James,  là  không  cân  nhắc  tới  chuyện  lập  gia  đình  sớm,  vì cậu  bé  đã  được  sinh  ra  mà  không  có  sự  thiêng  liêng  của  hôn nhân  ‐  giống  như  trường  hợp  của  Derek.  Ngoài  ra,  trong trường  hợp  của  Jeremy,  chú  James  đã  không  biết  về  sự  tồn tại  của  cậu  ta  cho  tới  một  vài  năm  trước.

“Ồ,  em  không  biết”,  Jeremy  nhận  xét  về  chủ  đề  đó  với tất  cả  sự  nghiêm  túc,  “Em  có  thể  hư  hỏng  như  bất  cứ  người nào  khác,  và  em  thông  thường  đều  làm  thế”.

“Hai  người  hiểu  ý  tôi  muốn  nói  gì  mà”,  Percy  đáp  trả, thận  trọng  liếc  về  phía  phòng  giải  trí  và  hướng  lên  trên  gác, như  thể  anh  trông  mong  quỷ  dữ  tự  hiện  thân,  “Nghe  nói  một số  thằng  cha  đồng  tính  quá  mức  thường  xuyên  lui  tới  chỗ  này”.

Derek  nhướn  một  bên  mày  màu  vàng,  chế  giễu:

“Tôi  đã  tới  đây  vài  lần  rồi,  Percy,  để  đánh  cược  và  sử dụng  một  trong  những  căn  phòng  trên  gác  ‐  và  nó  có  người sử  dụng.  Chẳng  thấy  có  gì  khác  thường  cả.  Tôi  cũng  nhận  ra nhiều  thằng  cha  ở  đây  lắm.”

“Tôi  không  nói  tất  cả  những  ai  tới  đây  đều  khác thường,  ông  già.  Trời,  không  hề.  Chúng  ta  cũng  đang  ở  đây thôi,  đúng  không?”

Jeremy  không  thể  nín  được:  “Anh  nói  chúng  ta  không khác  thường?  Quỷ  tha  ma  bắt,  em  không  thể  nào  thề…”.

“Yên  lặng  nào,  thằng  quỷ”,  Derek  cắt  ngang,  và  thành công,  chỉ  vừa  lúc  kìm  lại  tiếng  cười  phá  lên  của  mình. “Người  bạn  của  chúng  ta  đây  khá  là  nghiêm  túc.”

Percy  gật  đầu  một  cách  dứt  khoát:

“Thực  sự  là  tôi  như  thế.  Họ  nói  bất  kỳ  điều  gì  mê  tín hay  viễn  tưởng  đều  có  thể  được  tìm  thấy  ở  đây,  cho  dù  là  sở thích  đặc  biệt  của  ai  đó  có  thể  kỳ  quái  tới  đâu.  Giờ  thì  tôi  tin điều  đó,  sau  khi  thấy  gã  đánh  xe  của  ngài  Ashford  bên  ngoài. E  sợ  là  một  cô  gái  nào  đó  sẽ  đưa  cho  tôi  mấy  sợi  xích  ngay khi  bước  vào  phòng  cô  ta”,  nói  xong  anh  ta  rùng  mình.

Cái  tên  Ashford  khiến  cho  sự  hài  hước  của  Derek  kết thúc  đột  ngột,  cũng  như  của  Jeremy.  Cả  ba  bọn  họ  đều  đã  có một  cuộc  chạm  trán  với  thằng  cha  đó  vài  tháng  trước  trong một  quán  rượu  bên  cạnh  bờ  sông,  và  đã  bị  thu  hút  bởi  tiếng la  thét  kinh  hoàng  của  một  người  phụ  nữ  từ  một  trong những  căn  phòng  ngủ  trên  gác.

“Không  phải  hắn  là  thằng  cha  tôi  đã  đánh  bất  tỉnh không  lâu  trước  đó,  đúng  không”,  Jeremy  hỏi.

“Có  khác  biệt  đó,  cậu  bé”,  Percy  trả  lời,  “Chính  Derek là  người  đánh  bất  tỉnh  tên  thô  lỗ  đó.  Tức  giận  như  anh  ấy  thì có  cho  chúng  ta  được  cơ  hội  nào  để  làm  thế  cơ  chứ.  Cho  dù theo  trí  nhớ  của  tôi  thì  cậu  có  đá  cho  hắn  một  hay  hai  cái  gì đấy  sau  khi  hắn  không  đếm  được  nữa.  Nếu  nghĩ  như  vậy  thì tôi  cũng  cũng  đã  tham  gia  đấy”.

“Thật  vui  khi  nghe  điều  đó”,  Jeremy  gật  đầu.  “Chắc hẳn  em  say  nên  không  nhớ  được  gì.”

“Đúng  là  cậu  say.  Tất  cả  chúng  ta  đều  say.  Đó  cũng  là chuyện  tốt,  không  thì  chúng  ta  có  thể  đã  giết  chết  tên  khốn kiếp  đó  rồi.” “Không  hơn  cái  hắn  đáng  được  nhận  đâu”,  Derek  càu nhàu.  “Hắn  ta  hoàn  toàn  điên  rồi.  Không  gì  có  thể  bào  chữa được  cho  sự  độc  ác  đến  thế.”

“Ồ,   tôi   đồng   ý,   thực   sự   là   thế”,   Percy   nói,   rồi chuyển  thành  một  lời  thì  thào,  “Tôi  đã  nghe  được  chuyện là  không  có  đổ  máu  thì  hắn  không  thể  nào,  ừ  thì,  anh  biết rồi  đấy…”.

Tin  rằng  Percy  muốn  tâm  trạng  mọi  người  tươi  tỉnh, Derek  thực  sự  phá  lên  cười:  “Chúa  lòng  lành,  anh  bạn, chúng  ta  đang  ở  trong  nhà  chứa  nổi  tiếng  nhất  thành  phố. Không  cần  phải  chơi  chữ  ở  đây”.

Percy  thực  sự  đỏ  mặt  khi  anh  lầm  bầm:

“Được  rồi,  tôi  vẫn  muốn  biết  chúng  ta  đang  làm  gì  ở đây.  Mọi  thứ  họ  cung  cấp  ở  ngôi  nhà  này  đơn  giản  không phải  thị  hiếu  của  tôi.” “Cũng  không  phải  của  tôi”,  Derek  tán  đồng,  “Như  tôi  nói  lúc  trước,  đó  không  phải  là  tất  cả  mọi  điều  diễn  ra  ở  đây.  Họ  có  thể  cung  cấp  dịch  vụ  cho  những  kẻ  trụy  lạc,  nhưng  những  cô gái  ở  đây  có  thể  vẫn  xinh  đẹp,  lộn  xộn  như  bình  thường  khi  mà  đó  là  tất  cả  những  gì  được  yêu  cầu  ở  bọn  họ.  Hơn  nữa,  chúng ta  tới  đây  vì  Jeremy  đã  phát  hiện  ra  cô  nàng  Florence  tóc  vàng bé  bỏng  của  cậu  ta  từ  chỗ  bà  Angela  đã  chuyển  tới  đây,  và  tôi hứa  để  cậu  ta  một  giờ  hay  đại  loại  thế  với  cô  ta  trước  khi  chúng ta  xuất  hiện  tại  vũ  hội  mà  chúng  ta  có  trách  nhiệm  phải  có  mặt  sau  đó.  Thề  là  tôi  đã  nói  với  cậu  chuyện  đó  rồi,  Percy”. “Không  nhớ”,  Percy  nói.  “Ý  tôi  là  không  phải  cậu  chưa nói,  chỉ  là  tôi  không  nhớ  thôi.” Nhưng  Jeremy  lúc  này  đang  cau  mày: “Nếu  chỗ  này  tệ  như  anh  nói,  em  không  nghĩ  là  mình lại  muốn  Florence  làm  việc  ở  đây.”

“Vậy  đưa  cô  ta  trở  lại  chỗ  Angela”,  Derek  gợi  ý  một cách  hợp  lý.  “Con  bé  có  thể  sẽ  cảm  ơn  cậu  vì  điều  đó.  Cô  ta có  thể  chẳng  biết  mình  đang  vướng  vào  chuyện  gì,  thậm  chí cô  ta  được  hứa  hẹn  là  sẽ  kiếm  được  nhiều  hơn  ở  đây.”

Advertisements

One thought on “Hãy nói yêu em – Chương 3.1

  1. Pingback: Hãy nói yêu em – Johanna Lindsey | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s