Hãy nói yêu em – Chương 3.2

Percy  gật  đầu  một  cái,  tỏ  ý  tán  thành: “Nhanh  chóng  làm  chuyện  đó  đi,  cậu  bé.  Tôi  thậm  chí

còn  không  thể  nói  mình  quan  tâm  tới  chuyện  chơi  vài  ván  ở đây  trong  khi  cậu  tìm  cô  ả.  Khi  mà  ở  với  Ashford  trong  cùng một  căn  phòng  chết  giẫm.”

Rồi  anh  bước  qua,  liếc  nhìn  vào  căn  phòng  đấu  giá  khi đang  nói.

“Ồ,  tôi  nói  này,  giờ  thì  có  một  con  chim  nhỏ  mà  tôi không  ngại  tiêu  tốn  một  giờ  hay  hơn  thế,  kể  cả  ở  đây. Nhưng  đáng  tiếc  trông  cô  bé  có  vẻ  như  không  sẵn  sàng, hay  có  thể  cô  ta  giả  bộ  như  vậy.  Không,  cô  ta  không  thế. Quá  đắt  đỏ  cho  sở  thích  của  tôi.”

“Percy,  anh  đang  lảm  nhảm  cái  gì  thế?”

Percy  liếc  qua  vai  để  nói:

“Một  cuộc  đấu  giá  đang  diễn  ra,  theo  như  tiếng  ồn  của nó.  Tuổi  tôi  không  cần  có  một  tình  nhân,  khi  mà  quăng  ra vài  đồng  bạc  khắp  nơi  đủ  làm  tôi  thấy  hài  lòng.” Derek  thở  dài.  Họ  rõ  ràng  sẽ  không  có  được  câu  trả  lời nào  rõ  ràng  từ  Percy,  nhưng  điều  đó  chả  có  gì  mới.  Một  nửa những  bình  luận  của  Percy  chủ  yếu  là  mơ  hồ.  Nhưng  Derek không  muốn  làm  sáng  tỏ  chúng  lúc  này,  khi  mà  chỉ  cần  vài bước  anh  đã  nhìn  thấy  được  cái  gì  khiến  cho  Percy  cảm  thấy thích  thú  lúc  này.

Vậy  nên  anh  đi  tới  đứng  cạnh  bạn  mình  trong  cánh cửa  đang  mở,  Jeremy  cũng  làm  vậy.  Cả  hai  đều  nhìn  ngay thấy  nàng,  không  thể  làm  gì  ngoài  việc  nhìn  nàng,  đang đứng  trên  chiếc  bàn.  Một  sắc  đẹp  trẻ  trung,  hay  ít  nhất  nàng đang  cố  tỏ  ra  như  vậy.  Hầu  như  không  thể  chỉ  ra  những  vết đỏ  bừng  vì  ngượng  ngùng  nàng  hiện  thời  đang  mang.  Cho dù  vậy,  thân  hình  nàng  tuyệt  đẹp.  Rất  đẹp. Lúc  này,  họ  hiểu  ngay  lời  nhận  xét  của  Percy.  Họ  nghe người  chủ  nói:  “Một  lần  nữa,  các  quý  ông,  viên  ngọc  nhỏ  bé này  sẽ  là  một  tình  nhân  tuyệt  vời.  Và  rất  dễ  dàng  được  tập luyện  cho  phù  hợp  với  sở  thích  của  chính  các  ngài,  vì  cô  ấy còn  nguyên  vẹn  chưa  ai  động  tới.  Có  phải  tôi  nghe  được  hai mươi  hai  nghìn?”.

Derek  khẽ  khịt  mũi.  Còn  nguyên  vẹn  hả?  Xuất  thân  từ một  nơi  thế  này  ư?  Dường  như  còn  lâu  mới  vậy.  Nhưng  rồi, những  tên  ngốc  chìm  ngập  trong  cốc  rượu  của  mình  có  thể  bị thuyết  phục  tin  vào  bất  cứ  điều  gì.  Tuy  nhiên,  cuộc  đấu  giá rõ  ràng  đã  vượt  ra  ngoài  tầm  kiểm  soát,  cái  giá  đưa  ra  hiện nay  đúng  là  nực  cười.

“Dường  như  chúng  ta  không  thể  tìm  thấy  một  ván  bài thân  thiện  nào  ở  đây,  Percy,  với  chuyện  ngu  ngốc  này  đang diễn  ra”,  Derek  nói.  “Nhìn  xem,  chẳng  còn  ai  chú  ý  tới chuyện  cá  cược  nữa.”

“Không  thể  trách  họ  hoàn  toàn”,  Percy  nhăn  nhở.  “Tôi cũng  thà  ngắm  con  bé  đó  còn  hơn.”

Derek  thở  dài.  “Jeremy,  liệu  cậu  có  phiền  nếu  nhanh chóng  làm  chuyện  của  mình  ở  đây  đi  không,  anh  muốn  tới vũ  hội  ấy  sớm  hơn.  Tìm  con  bé  và  chúng  ta  sẽ  mang  cô  ta  trở lại  chỗ  của  Angela  trên  đường  chúng  ta  đi.”

“Em  muốn  con  bé  này.”

Vì  mắt  Jeremy  vẫn  còn  dính  vào  cô  gái  trên  bàn,  Derek chẳng  cần  phải  hỏi  ai.  Anh  chỉ  nói:  “Em  không  thể  mua  được cô  ta”.

“Em  có  thể  nếu  anh  cho  em  mượn  tiền.” Percy  bắt  đầu  cười  thầm  lúc  đó.  Derek  thì  sửng  sốt  một chút  và  thực  sự  đang  cau  mày.  Và  tiếng  “Không”  của  anh được  nói  ra  với  tông  giọng  không  thể  nào  cho  phép.  Nhưng Jeremy,  thằng  quỷ  đó,  không  dễ  gì  bị  dọa  nạt.

“Thôi  nào,  Derek”,  cậu  phỉnh  phờ.  “Anh  có  thể  che  giấu món  nợ  lớn  như  vậy  dễ  dàng  mà.  Em  vừa  nghe  về  khoản  tiền lớn  mà  bác  Jason  cho  anh  khi  anh  rời  trường  học.  Nó  bao  gồm cả  một  vài  tài  sản  có  thể  tạo  ra  lợi  tức  nữa.  Với  một  khoản khổng  lồ  mà  bác  Edward  đang  đầu  tư  vào  đó  cho  anh,  chết  tiệt, nó  dường  như  sẽ  phình  ra  gấp  ba  hiện  thời…”

“Phình  gấp  sáu  thì  đúng  hơn,  nhưng  không  có  nghĩa  là anh  sẽ  ném  nó  đi  bằng  những  cơn  bốc  đồng  của  dục  vọng,  đặc biệt  khi  chúng  lại  không  phải  là  cơn  bốc  đồng  của  anh.  Anh  sẽ không  cho  em  mượn  nhiều  thế  đâu.  Hơn  nữa,  một  người  phụ nữ  xinh  đẹp  như  cô  ta,  sẽ  phải  có  phong  cách  cao  cấp.  Em  họ, em  không  thể  nào  chi  trả  nổi  cho  chuyện  đó  đâu.”

Jeremy  cười  nhăn  nhở,  không  nao  núng:

“A,  nhưng  em  sẽ  khiến  cô  ấy  hạnh  phúc.”

“Một  tình  nhân  quan  tâm  đến  những  gì  trong  túi  em nhiều  hơn  là  những  gì  xảy  ra  giữa  hai  người.”  Percy  thêm  vào một  cách  hữu  ích,  rồi  ngay  lập  tức  đỏ  mặt  vì  đã  nói  ra  điều  đó.

“Họ  không  hám  lợi  đến  thế  đâu”,  Jeremy  phản  đối.

“Có  khác  biệt…”

“Làm  sao  anh  biết  được?  Anh  chưa  bao  giờ  có  mà.”

Derek  đảo  mắt,  cắt  ngang:  “Không  cần  tranh  cãi  ở  đây. Câu  trả  lời  sẽ  vẫn  là  không,  vậy  nên  bỏ  cuộc  đi,  Jeremy.  Cha em  sẽ  chặt  đầu  anh  nếu  đưa  em  lún  sâu  vào  nợ  nần”.

“Cha  em,  tốt  hơn  cha  anh,  sẽ  hiểu  chuyện  đó.” Jeremy  đã  chỉ  ra  đúng  điểm.  Khi  nghe  kể  chuyện, James  Malory  đã  làm  những  chuyện  kỳ  dị  vào  lúc  ông  còn  trẻ,  lúc  mà  cha  Derek,  Hầu  tước  Haverston  và  là  người  anh trai  lớn  nhất  trong  bốn  anh  em  nhà  Malory,  đã  phải  nhận  lấy trách  nhiệm  ở  độ  tuổi  còn  rất  trẻ.  Nhưng  điều  đó  không  có nghĩa  là  mái  nhà  sẽ  không  sập  xuống  toàn  bộ  đầu  họ  nếu 

Derek  chiều  theo  yêu  cầu  của  người  em  họ.  Nên  anh  nói: “Có  thể  chú  ấy  sẽ  hiểu,  cho  dù  em  sẽ  phải  công  nhận, chú  James  lúc  này  đã  trở  nên  bảo  thủ  hơn  sau  khi  kết  hôn. Hơn  nữa,  anh  mới  là  người  phải  trả  lời  các  chất  vấn  của  cha anh.  Thêm  vào  đó,  em  sẽ  chu  cấp  được  cho  một  cô  tình  nhân  ở  đâu  cơ  chứ,  trong  khi  em  còn  đi  học  và  vẫn  sống  với  cha khi  ở  nhà?”

Jeremy  cuối  cùng  cũng  đưa  ra  một  cái  nhìn  ghê  tởm, hướng  tới  bản  thân  mình.

“Thật  chết  tiệt,  em  đã  không  tính  tới  chuyện  đó.”

“Cùng  với  đó,  một  tình  nhân  có  thể  cũng  như  một  người  vợ”,  Derek  chỉ  ra.  “Anh  đã  thử  một  lần  rồi,  và  không quan  tâm  tới  chuyện  đó  chút  nào  nữa.  Em  có  muốn  bị  trói chặt  ở  cái  tuổi  của  em  không?”

Giờ  thì  Jeremy  trông  thất  kinh.  “Quỷ  thật,  không!” “Vậy  hãy  vui  sướng  vì  anh  sẽ  không  để  em  tiêu  phí 

tiền  của  anh  vào  một  ý  thích  ngu  ngốc  bất  chợt.” “Ồ,  thực  sự  em  thấy  thế.  Không  thể  nào  cảm  ơn  anh hết,  anh  họ.  Không  tưởng  được  em  đang  nghĩ  gì  đâu.” 

“Hai  mươi  ba  nghìn”,  cái  giá  được  xướng  lên,  thu  hút sự  chú  ý  của  họ  về  lại  phòng  đấu  giá.

“Giờ  thì  có  thêm  một  lý  do  nữa  để  mừng  là  em  đã  tỉnh ra,  Jeremy”,  Percy  nói  với  một  nụ  cười.  “Nghe  có  vẻ  như cuộc  đấu  giá  sẽ  không  bao  giờ  dừng  lại.”

Thực  tế,  Derek  không  hề  thích  thú,  anh  sững  người  lại khi  nghe  lời  trả  giá  đó,  không  phải  vì  cái  giá  kỳ  lạ  vẫn  đang leo  thang.  Quỷ  tha  ma  bắt,  anh  thực  sự  ước  rằng  mình  không nhận  ra  giọng  nói  đằng  sau  lời  trả  giá  đó.
 

Advertisements

One thought on “Hãy nói yêu em – Chương 3.2

  1. Pingback: Hãy nói yêu em – Johanna Lindsey | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s