Hướng về trái tim – Chương 4.4

Vì cha mẹ qua đời, cô mãi chưa tìm ra cái gì để giải tỏa, khoảnh khắc ấy, cô đang cố giải tỏa nỗi đau thương trong lòng mình nên trong tiềm thức mới mô phỏng theo cậu…

Đến cổng bệnh viện, cậu thấy cô khóc đến không thở nổi, cuối cùng không nỡ, lại đưa cô về nhà.

Cô khóc, thề thốt đảm bảo với cậu rằng cô nhất định sẽ học cách kiểm soát bản thân, không bao giờ ra tay đánh ai nữa. Lúc này, cậu mới miễn cưỡng đồng ý không đưa cô đến bệnh viện.

Sau việc đó, để khống chế bản thân, phần lớn thời gian là cô chơi một mình, cô gắng cách xa các bạn, vì cô sợ nghe thấy âm thanh gì đó kích thích, lại có hành vi không tốt. Người bạn duy nhất chính là Nghiên Nghiên. Nhưng vì cô bị bệnh về tai phải nghỉ học một năm, Nghiên Nghiên đã học hơn cô một khóa. Về sau lên đại học, cũng chỉ có lúc nghỉ đông, hai người mới có cơ hội gặp nhau.

Dần dà, cô hiếm khi tái phát bệnh cũ, khi cậu qua đời trong lúc thi hành nhiệm vụ, cô ngồi trước bia mộ khóc rất lâu, cũng không thấy bất thường nhiều như quãng thời gian gần đây.

Rốt cuộc là cô bị sao vậy?

Chẳng lẽ do áp lực cuộc sống khiến cô không thể nào chịu đựng, mới lại xuất hiện tình huống này.

Nghe Giang Văn Khê kể xong, Lạc Thiên trầm tư. Bỗng có một nỗi buồn khó nói, tim anh đột nhiên thắt lại.

“Trước kia cô thất nghiệp bao nhiêu lần có phải do nguyên nhân này?” Lạc Thiên bỗng nhớ lại bạn cô khi nhiệt liệt đề cử cô, căn cứ vào tình hình lúc này thì thất nghiệp bao nhiêu lần cũng không phải là không có khả năng.

“Tôi không biết, có lẽ phải có lẽ không phải…” Đột nhiên cô căng thẳng ngẩng đầu lên, bất chấp tất cả, hai tay nắm chặt ngực áo anh không buông, run rẩy cuống quýt, “Tổng giám đốc Lạc, xin anh tin tôi, lúc tôi làm những việc đó thì thật sự là không có ý thức. Xin anh đừng đuổi tôi, tôi biết tôi ngốc, tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc. Lúc nãy phí thuốc men và bồi thường ông Lý kia, anh cứ trừ vào lương của tôi. Xin anh đừng đuổi tôi, cũng đừng nói cho người khác biết, tôi thật sự không muốn mất công việc này. Tôi cầu xin anh…”.

Giọng nói gần như van nài của cô cứ gõ vào tim Lạc Thiên, trong lòng anh, một cảm xúc khó tả dần dâng lên.

Chăm chú nhìn dáng vẻ đáng thương đó của cô, anh mím chặt môi, rút ra mấy tờ khăn giấy, khẽ giúp cô lau nước mắt, thở dài rồi dịu giọng: “Được, tôi nhận lời, nhưng cô có thể buông áo tôi ra không, ở đây không phải K.O, nếu cô làm hỏng nó thì tôi biết tìm áo ở đâu để thay đây?”.

Cô nhìn ngực áo anh, ở đó đã bị nước mắt của cô làm ướt một khoảng lớn, cô xấu hổ buông vội tay ra, xin lỗi rối rít: “Ôi, xin lỗi, xin lỗi…”.

“Đừng nói xin lỗi, lần sau cô uống ít nước đi là được.” Anh cúi xuống nhìn khoảng áo ướt đẫm, chau mày, cô nàng này nhiều nước mắt thật, cứ chảy mãi, cái áo này bị hủy hoại cũng kha khá rồi.

“A? Uống ít nước?”

“Cô mà uống nhiều hơn thì áo trên người tôi cũng quá bằng nhúng nước.”

Cô tưởng anh tức giận nên cuống lên: “Tổng giám đốc Lạc, xin lỗi, tôi không cố ý làm bẩn áo anh, nhưng lần này tôi có thể giúp anh giặt sạch, anh đừng bắt tôi đền nữa”.

Nếu cái áo này cũng mấy ngàn tệ thì đúng là giết chết cô đi. Nghĩ thế, cô nhanh chóng chụp lấy áo anh, chỉ muốn lột ngay nó ra, gói lại mang về, đưa đến tiệm giặt ủi.

Anh vội vàng tóm chặt đôi tay “có ý đồ” của cô, vẻ mặt hoảng sợ: “Cô muốn làm gì?”.

“Tôi… tôi…” Cô ngượng ngập rút tay lại, ngước lên nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm đang tỏ ra bất lực, gần như là mắt đối mắt, mũi đối mũi. Cô bỗng nhận ra mình đã quá gần anh, cơ thể gần như đeo trên người anh, rất ư là mờ ám.

Bỗng ngượng đến độ gò má cô đỏ ửng lên.

Cô cắn môi, đang định đứng lên thì lúc này, “rầm” một tiếng, cửa phòng bị đẩy bật ra, một giọng nữ cao vút vang lên: “Khê Khê, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

“Nghiên Nghiên!”, cô hoảng hốt quay lại, thấy cô bạn thân Lý Nghiên.

“Hai người… hai người…”, Lý Nghiên bất ngờ bắt gặp gian tình của bạn thân và cấp trên, thầm hú hét trong lòng, “Oh my God!!!”.

Cô vừa về đến nhà, tắm xong trở ra thì nghe di động réo mãi. Sau đó thấy Giang Văn Khê gọi, cô gọi lại mới biết cô nàng xảy ra chuyện, vội vàng chạy đến đây. Sợ Văn Khê thiệt thòi, cô còn kéo thêm bạn trai Hùng Diệc Vĩ và Cố Đình Hòa đến cùng, ai ngờ lại thấy cảnh khiến người ta đau mắt như vậy. Tạo nghiệt!

Giang Văn Khê vẻ mặt kinh ngạc nhìn Cố Đình Hòa sắc mặt có phần tái nhợt đứng sau lưng Lý Nghiên, vội vàng đứng dậy, cách Lạc Thiên hơn một mét, giả vờ vuốt lại phần tóc rối hai bên má.

Cô bỗng hoảng loạn, có cảm giác bị bạn trai bắt quả tang.

Sau cuộc trò chuyện cả tối với Lý Nghiên, cô quyết định đón nhận tấm lòng của Cố Đình Hòa, nhưng chỉ trong vài tiếng đồng hồ mà đã gặp phải chuyện hiểu lầm này, đúng là đau đầu.

Giang Văn Khê đứng dậy khiến Lạc Thiên bỗng thấy trong lòng trống vắng, như thiếu đi thứ gì đó, có một tích tắc lạc thần. Anh ngước lên nhìn Giang Văn Khê đang đỏ ửng mặt, lại nhìn ba người đứng ngoài cửa, bỗng thấy không vui.

“Nếu bạn cô đã đến thì về sớm đi.” Anh đứng dậy đi ra cửa, nhìn Cố Đình Hòa một cái, đôi mày nhíu lại, quay người nói với Giang Văn Khê bằng giọng nói rất lạnh nhạt: “Về khoản thuốc men và bồi thường cho Lý Đại Hải thì công ty ứng trước, mỗi tháng trừ vào tiền lương của cô”.

Nói xong anh đi ra ngoài, biến mất ở đầu hành lang.

Sự lạnh nhạt bất ngờ của Lạc Thiên khiến Giang Văn Khê rất hoang mang khó hiểu.

Rõ ràng lúc nãy anh không như thế, sao trong chớp mắt đã như biến thành người khác, chẳng lẽ anh cũng giống cô? Nhân cách phân liệt…

Lý Nghiên chồm đến trước, kéo Giang Văn Khê đang đứng đờ người: “Đại tiểu thư ơi, chẳng phải cậu về nhà rồi sao? Sao lại chạy đến nhà hàng đánh người?”.

“Tại cậu chứ ai, lần nào đi với cậu, cậu đi vệ sinh toàn chọn nhà hàng cao cấp, tớ đang đi ngang nên quen, thế là vào thôi.”

Lý Nghiên vò đầu, tỏ ra suy sụp: “Tại tớ? Bao năm nay, tớ đi vệ sinh có ra tay đánh ai không?”.

“Làm sao tớ biết lại gặp phải tên háo sắc giở trò với cô phục vụ, còn làm vỡ hai bộ ly cà phê hôm nay mới mua nữa.” Cô kể lại chuyện gặp Lạc Thiên ra rồi xử lý chuyện này thế nào cho bạn nghe.

Lý Nghiên nghe xong tỏ ra đau lòng như cắt: “Chính vì hai bộ ly cà phê mà cậu ra tay đánh người ta hả?”.

“… Ừ”, cô xấu hổ gật đầu.

Lý Nghiên kéo cô lại, thì thầm: “Anh đẹp trai tóc bạc sao lại ở đây, hai người cậu còn ‘abc’ thế kia?”.

Bỗng nhiên mặt cô đỏ bừng, hạ giọng nói: “Cái gì mà ‘abc’, anh ấy cũng đang ăn cơm ở đây, giúp tớ giải vây. Tớ và anh ấy không như cậu nghĩ đâu”.

“Ồ…” Lý Nghiên dài giọng, cô nghĩ rằng nếu lời nói cuối cùng trước khi đi của anh đẹp trai tóc bạc là ghen tuông, thì mọi chuyện đều dễ giải thích. Cô liếc nhìn người bạn thiếu EQ[1] của mình, cười mờ ám: “Được, đều là lỗi của tớ”.

Giang Văn Khê thấy Lý Nghiên cười rất kỳ dị thì da đầu cứ tê rần rần, vùng thoát ra khỏi cánh tay cô nàng, đẩy bạn một cái rồi đi về hướng Cố Đình Hòa và Hùng Diệc Vĩ ngoài cửa, vẻ mặt hổ thẹn: “Xin lỗi, muộn thế này rồi còn gây phiền phức cho các anh”.

Hùng Diệc Vĩ cười nói: “Chuyện của em là chuyện của Nghiên Nghiên, chuyện của Nghiên Nghiên chính là chuyện của anh, khách sáo cái gì?”.

“Chỉ cần em không sao là được.” Cố Đình Hòa cười nhẹ, đưa tay nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ, anh lại nói, “Khuya quá rồi, anh đưa em về”.

“Không cần đâu, tự em có thể về được”, Giang Văn Khê khoát tay.

Lý Nghiên kêu lên: “Đại tiểu thư ơi, cậu để bọn này yên lòng cái đi, cho Tiểu Cố đưa cậu về, tớ không muốn lát nữa cậu lại gây chuyện nữa đâu”.

Chẳng nói chẳng rằng, Lý Nghiên cầm túi xách trên sofa nhét vào lòng cô, rồi lôi xềnh xệch cô ra ngoài.

Cô im miệng, ngoan ngoãn ra khỏi nhà hàng, lên xe của Cố Đình Hòa.

Trên đường, Cố Đình Hòa mím chặt môi, không nói câu nào, chăm chú lái xe.

Đêm khuya, không khí bỗng bức bối khó tả.

Giang Văn Khê đan hai bàn tay vào nhau, không ngừng cắn môi dưới.

Dường như cảm thấy sự bất an của cô, Cố Đình Hòa cười, lên tiếng: “Muốn nghe nhạc gì?”.

“Ơ, tùy ạ.”

Anh khẽ nhếch môi cười, mở CD, âm nhạc lập tức vang lên những giai điệu nhẹ nhàng êm ái, đó là bài Hoa rơi nước chảy:

Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người

Biển người mênh mông chẳng biết mình đang ở chốn nào, cứ cảm thấy thiếu vắng một tình yêu

Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người

Biển người mênh mông tìm kiếm một tình yêu, cứ cảm thấy thật khó dò đoán

Em đã lang thang từ sớm, buổi tối cũng lang thang, lang thang trong biển người mênh mông

Em đã trải qua sương gió, chịu đựng cái lạnh cắt da, người em yêu ở nơi nào

Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người

Nghe bài hát này, Giang Văn Khê bất giác giật mình. Hoa rơi nước chảy? Tức là ám chỉ hoa rơi có ý, nước chảy vô tình chăng?

“Hay đừng nghe nhạc nữa, anh cứ lái xe đi”, cô hơi hoảng loạn, đưa tay tắt nhạc.

Cố Đình Hòa không kìm được cười thành tiếng, quay sang nhìn cô ngồi cạnh, nói: “Lý Nghiên nói với anh hai bộ ly cà phê em mua, trong đó có một là tặng cho anh?”.

Má cô hơi nóng lên, trong lòng thầm mắng đồ nhiều chuyện Lý Nghiên.

“Vâng, nhưng tiếc là đã làm vỡ rồi…”, cô mím môi.

“Vì vỡ nên mới đánh người kia à?”, Cố Đình Hòa nhìn thẳng phía trước.

Thực ra cô muốn nói bản thân mình cũng không biết mình khi đó thực sự đã nghĩ gì, nghĩ ngợi rồi vẫn gật đầu: “Vâng”.

Cô quay sang, vừa hay nhìn thấy khóe môi Cố Đình Hòa hơi nhướn lên, dường như tâm trạng anh rất tốt.

“Tối cuối tuần có rảnh không?”, Cố Đình Hòa lại hỏi.

“Ưm?”, cô không hiểu.

“Nghe nói dạo gần đây chiếu rất nhiều phim hay.”

“…” Cho dù ngốc cách mấy, cô cũng hiểu ý của anh, hơi xấu hổ, cô ấp úng đáp, “Vậy em mời anh ăn cơm nhé”.

“Ừ”, Cố Đình Hòa mỉm cười dịu dàng.

Một lúc sau, xe đến dưới khu nhà cô ở.

Cô chào tạm biệt anh, đến khi không nhìn thấy xe của anh nữa mới quay người lên lầu.


[1] EQ: chỉ số tình cảm.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 4.4

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s