Hướng về trái tim – Chương 5.2

Giang Văn Khê nhìn thông báo cuộc thi trên màn hình máy tính, hoàn toàn không biết phải diễn tả tâm trạng “kích động” của mình thế nào.

Cô cau mày, nhìn Nghiêm Tố: “Chị Nghiêm, người trong văn phòng tổng giám đốc chúng ta tức là bao gồm cả sếp Lạc sao?”.

“Bao gồm.” Nghiêm Tố nhìn màn hình, không quay mặt lại, giây sau lại bổ sung: “Nhưng, lúc thi đấu các phòng thì không tính”.

“Hả? Vậy cuộc thi đó phòng này chỉ có hai ta?”

“Đúng, không sai.”

“Nhưng, chị không thấy cuộc thi này rất vô lý hay sao?”

“Sao vô lý?”, Nghiêm Tố gõ xong chữ cuối cùng, nhìn cô một cái.

“Trên này viết mọi người đều phải tham gia, không được bỏ quyền thi đấu, bỏ tức là bỏ cả tiền thưởng cuối năm. Còn nữa, nếu thi thấp điểm nhất thì phòng đó còn bị phạt năm trăm tệ…”

Làm gì có chuyện làm khó người khác quá thể như vậy? Năm trăm tệ là tiền lương nửa tháng của cô chứ ít gì.

“Ủa? Năm nay sao lại có thêm điều luật từ bỏ tiền thưởng?” Nghiêm Tố nhướng mày, “Để chị xem”.

Nghiêm Tố mở hộp mail công ty, chăm chú đọc một lượt thông báo rồi cười phá lên.

“Chị Nghiêm, chị còn cười nữa. Dạng game mà con trai thích chơi ấy, phụ nữ chúng ta làm sao biết? Các phòng khác ít nhất cũng có hai nam, văn phòng này chỉ có em và chị…”, cô bĩu môi.

Phụ nữ và đàn ông thi game, đúng là đánh đố người khác.

Nghiêm Tố tắt hòm mail, không phản đối gì, vừa vùi đầu vào làm việc vừa nói với cô: “Ừ, mọi năm chỉ có mình chị móc tiền chi trả, năm nay có thêm em gánh vác, chị đúng là phải cảm ơn sếp Lạc”.

“Chị Nghiêm…” Đừng tàn nhẫn thế chứ.

“Nhưng này, năm nay công ty làm thế là đang bồi dưỡng ‘lửa nhiệt tình’ của nhân viên với công việc, đó cũng là một biểu hiện khác của văn hóa doanh nghiệp tốt đẹp trong công ty đấy chứ.”

“Nhưng, văn hóa doanh nghiệp cũng không nên lấy hầu bao của nhân viên ra đùa chứ…”

“Khủng hoảng tiền tệ mà, em chưa nghe công ty của ai đó, toàn thể nhân viên bị giảm mười phần trăm lương sao?”

“Không phải chứ… Thế chúng ta có thảm như vậy không?” Bàn tính nhỏ trong đầu cô đang gõ tách tách, nếu lương của cô bị trừ mười phần trăm thì chỉ còn chín trăm tệ, quá bi thảm!

Nghiêm Tố cười lớn: “Chưa tới nỗi. Nhưng không muốn mất tiền thưởng cuối năm thì chỉ có thể không đứng hạng chót, không muốn đứng hạng chót thì phải học chơi game này. Chị ngần này tuổi rồi, chắc em không trông mong gì chị có thể chơi được trong nửa tháng ngắn ngủi, đồng thời thắng những cao thủ kia chứ?”.

“… Vậy phải làm sao?”

“Sao là sao?”

“…”

Nghiêm Tố không chịu nổi ánh mắt ai oán của cô, nói: “Được rồi, em học chơi game đó đi, nếu thắng thì phần thưởng thuộc về em, nếu thật sự là hạng chót thì tiền phạt chị sẽ chịu, thế nào?”.

“Không được, như thế quá bất công cho chị.” Cô cắn môi, chị Nghiêm thường ngày rất quan tâm cô, nếu lần thi đấu quan trọng này cô còn lợi dụng chị thì rõ ràng là không ổn.

“Như em đã nói, game này vốn dĩ đã không công bằng, nếu em có thể giành được hạng thứ hai từ dưới đếm lên thì chẳng phải công bằng rồi sao?”

Cô nghĩ ngợi, siết chặt nắm tay, khí thế ngút trời: “Vâng, em quyết định rồi, vì năm trăm tệ, liều mạng”.

Liều mạng?

Nghiêm Tố ngẩn ngơ nhìn cô, tư duy bay ngược về ba mươi năm trước, chị gái chị lúc đó vì mẹ, chị và đứa cháu nội, mỗi một đồng tiền kiếm được đều phải tính toán chi li kỹ lưỡng, giống hệt Giang Văn Khê lúc này. Chị nhớ như in chị gái đã từng cười nói với mình: “Vì mọi người, liều mạng thôi”.

Không cầu tiền thưởng, chỉ cầu không bị phạt.

Lý Nghiên khi nghe Giang Văn Khê đòi học Quyền Hoàng thì suýt nữa cười đến nghẹt thở: “Ôi trời, bà chị của tôi ơi, đúng là truyện tiếu lâm buồn cười nhất năm nay, cậu mà cũng chơi được trò đó à? Ha ha ha…”.

Lý Nghiên vỗ đùi chan chát, suýt nữa thì lăn xuống đất.

Giang Văn Khê rất không phục: “Có gì đáng cười đâu? Bạn thân thảm như thế, vậy mà cậu cũng cười được”.

“Phải rồi, nếu cậu bị phạt nửa tháng lương thì ít nhất tớ không cần sống nửa năm nữa.” Lý Nghiên ngoáy tai.

Cô nghe thì cuống lên: “Cậu… cậu… sao cậu có thể nói thế? Không giúp tớ thì thôi, lại còn chẳng đồng cảm tí nào!”.

“Đồng cảm là gì? Có ăn được không? Có xài được không? Thế thì cậu một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đồng cảm với tớ là được.”

“Nghiên Nghiên xấu xa”, cô tức tối bóp cổ Lý Nghiên.

Nhìn kìa, cái cô nàng Lý Nghiên vô lương tâm, lúc nhỏ cô có gì ngon, có đồ chơi gì hay đều nhớ đến bạn, lớn lên rồi, chuyện này không than vãn với bạn thì còn biết than với ai? Bây giờ cũng học người ta chế giễu cô, cười cợt cô rồi.

“Này này này, Khê Khê, đùa thôi mà, buông tay…”, Lý Nghiên vùng vẫy, cười giả lả.

Thì ra cũng có lúc cừu nổi giận.

Cô giận đến nỗi gương mặt thay đổi đến mấy màu sắc liền.

Lý Nghiên ngồi sát lại, dỗ dành: “Ôi, tớ đã nghĩ cho cậu rồi. Người biết chơi Quyền Hoàng mà cậu quen chẳng phải có Cố Đình Hòa và Tống Tân Thần sao, mà người giỏi nhất đương nhiên là anh chàng cảnh sát của chúng ta rồi. Lần trước hẹn hò anh ấy đã bỏ chạy giữa chừng, cậu thì hay lắm, lại ngại không nói gì. Buổi chiều vừa nhận được điện thoại của cậu, tớ đã gọi điện cho anh ấy, anh ấy nhận lời ngay”.

Đôi mắt cô sáng rỡ, hai đốm lửa hy vọng lại cháy bừng bừng.

Lý Nghiên nói: “Lần này tớ đủ nghĩa khí rồi chứ?”.

“Ừ”, cô gật đầu, lúc này điện thoại đổ chuông.

Lý Nghiên thò đầu nhìn, cười xấu xa: “Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới”.

Cô đẩy bạn một cái, nghe điện thoại, bên kia vẳng đến giọng Cố Đình Hòa: “Văn Khê, anh đây, Cố Đình Hòa. Hoạt động cuối năm của công ty các em đúng là khác người thật”.

“Vâng, ngại quá, anh bận như vậy mà còn phiền anh phải dạy em trò này.” Cô đưa tay đẩy Lý Nghiên đang áp tai vào nghe trộm.

“Không phiền chút nào hết.” Cố Đình Hòa cười, “Nhưng anh không có đĩa cài đặt Quyền Hoàng, hơn nữa giờ anh đã ở tỉnh, đợi anh về tìm đĩa cài đặt cho em, và cả điều khiển trò chơi nữa”.

Cô vội vàng nói: “A, không sao, công việc của anh quan trọng mà”.

“Ha ha, chuyện của em là chuyện của anh mà.”

“Anh đừng nói thế, em thấy ngại lắm.” Cô đưa tay đẩy đầu Lý Nghiên ra.

Lý Nghiên nghe hai người đối đáp khách sáo đến độ da gà nổi đầy, tỏ vẻ như sắp nôn ọe.

“Ha ha, vậy thế nhé, đợi anh về dạy em. Yên tâm, có anh là thầy thì xếp hạng hai từ dưới đếm lên chắc chắn không vấn đề gì”, Cố Đình Hòa nói xong cười to.

Cầm điện thoại, khóe môi cô giật giật, cả Cố Đình Hòa cũng biết cô ngốc nghếch, khờ khạo.

Lý Nghiên nghe xong, ngồi cạnh cười không thành tiếng, đập thùm thụp vào sofa.

Cố Đình Hòa lại nói: “Được rồi, khuya rồi đấy, không làm phiền em nghỉ ngơi nữa. Chúc ngủ ngon”.

“Vâng, chúc ngủ ngon”, cô cúp máy.

Suýt nữa thì nhịn cười tới nội thương, cuối cùng Lý Nghiên cũng cười phá lên.

Giang Văn Khê không thèm đếm xỉa, lấy gối đập vào gương mặt đáng ghét của bạn.

Đẩy chiếc gối ra, Lý Nghiên đang định nói gì thì di động lại reo vang, bất đắc dĩ phải nghe máy. Không tới mười giây, vị đại tiểu thư ấy đã nhảy chồm lên: “Cái gì? Sáu rưỡi sáng mai đi công tác? Cô có nhầm không?”.

Lý Nghiên nổi giận rất lâu rồi cúp máy, Giang Văn Khê hỏi: “Sáng mai cậu phải đi công tác sao?”.

“Ừ. Đã từng gặp biến thái, nhưng chưa gặp biến thái nào thế này. Bây giờ mười rưỡi tối rồi, thông báo tớ sáng mai sáu rưỡi xuất phát”, Lý Nghiên chống nạnh.

Advertisements

One thought on “Hướng về trái tim – Chương 5.2

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s