Hướng về trái tim – Chương 5.3

Giang Văn Khê nhìn đồng hồ treo tường rồi xách túi đưa cho bạn: “Haizzz, không giữ cậu nữa, mau về sớm thu dọn đi, bao giờ về thì đến đây nhé”.

“Ừ.”

“Tớ đưa cậu xuống dưới.”

Tiễn Lý Nghiên về rồi, Giang Văn Khê nhớ ra trong nhà sắp hết sữa tắm, định đến cửa hàng tiện lợi ở đầu đường mua một chai, lúc đó vừa đi được hơn chục mét thì nhìn thấy một chỗ bán đĩa lậu.

Xung quanh có rất nhiều người đang xúm xít mua.

Cô khựng lại suy nghĩ, mua đĩa lậu là một chuyện rất vô đạo đức, nhưng đạo đức có thể khiến cô kiếm được nửa tháng lương không? Đáp án hẳn nhiên là không thể. Nên đạo đức và tiền bạc, người thông minh đương nhiên sẽ chọn tiền.

Cô quyết định chuẩn bị sẵn đĩa cài đặt Quyền Hoàng, như thế không cần phiền Cố Đình Hòa giúp cô nữa, đợi anh về, đến nhà cô rồi cài đặt thẳng là được.

Nhìn ngó xung quanh, tỏ vẻ bí ẩn, cô kéo mái tóc dài xuống hai bên gò má, đi những bước nhẹ nhàng, dè dặt di chuyển đến sạp bán đĩa.

Người bán đĩa lậu là một anh chàng trẻ tuổi, ăn vận vô cùng “thời trang”, mái tóc vàng chói, đứng cạnh xe ba bánh, vừa phì phèo điếu thuốc vừa giới thiệu với khách hàng về đủ loại đĩa.

Giang Văn Khê đến đứng cạnh đó, thì thào hỏi anh ta: “Ông chủ, có đĩa Quyền Hoàng không?”.

Cô vừa dứt lời thì mấy anh chàng đang đứng chọn đĩa xung quanh đều quay phắt lại nhìn cô. Anh chàng bán đĩa há hốc miệng, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc nhìn Giang Văn Khê đến mười mấy giây.

Cô không hiểu, nhủ thầm: Cái người bán đĩa và mấy người mua đĩa kia đúng là kỳ quặc, tại sao lại nhìn mình?

“Mặt tôi có gì à?”

“Không… không có gì.” Anh chàng kia hoàn hồn lại, “Nói ra thì đêm tối như mực thế này, người đẹp có thể vén lại tóc tai không, sao lại làm như Sadako[1] ra ngoài dọa người khác thế. Người dọa người, dọa chết người!”.

Bị anh ta nói thế, gò má cô nóng lên, đứng thẳng người, lấy giọng: “Đàn ông con trai gì mà nhát gan thế?”.

“Haizzz, người đẹp à, cô dọa tôi thì không sao, nhưng cô dọa khách của tôi chạy mất thì toi, cô hỏi thử xem bọn họ có bị cô dọa cho phát sợ lên không?”

Một cô gái nửa đêm nửa hôm không những xõa tóc giống Sadako, mà mở miệng ra lại đòi mua đĩa “vàng[2]”, không dọa chết người ta mới lạ!

Giang Văn Khê nhìn mấy vị khách đang chọn đĩa gật đầu lia lịa thì xấu hổ chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống. Cô như thế này chẳng phải là vì lần đầu mua đĩa lậu hay sao.

Cô khoát tay với anh chàng bán đĩa, định gạt bỏ sự ngượng ngùng: “Tôi… tôi đến mua đĩa”.

“Ừ hử?”, anh chàng kia nhướng mày, người đến đây chẳng phải đều mua đĩa đấy thôi.

Sợ lúc nãy anh ta chưa nghe rõ, cô lại đằng hắng: “Tôi muốn mua đĩa Quyền Hoàng, có bán không?”.

Anh ta chớp mắt, nói: “Có! Có! Cô yên tâm, loại đĩa đó tôi bảo đảm là toàn ‘vàng’”.

Cô vừa nghe có bán đĩa Quyền Hoàng thì rất hào hứng: “Vậy quá tốt, tôi muốn mua một đĩa”.

Mấy người khách xung quanh nghe thế thì khóe môi ai nấy đều giật giật, một cô Sadako phóng khoáng làm sao!

Giang Văn Khê hoàn toàn không hiểu ý nghĩa ánh nhìn của những người đó, cô chỉ nhìn anh chàng bán đĩa với vẻ nhiệt tình.

“Ở chỗ tôi đĩa vàng nào cũng có, không biết cô cần loại nào?” Anh chàng kia quỳ xuống góc tủ phía dưới xe đẩy, lục tìm.

“Cái này có rất nhiều bản hay sao?”

“Đương nhiên rồi.” Anh chàng kia cuối cùng lôi ra một chiếc túi to màu đen, sau đó dè dặt đưa cho cô, “Toàn bộ ở trong này, cô cứ chọn từ từ”.

Cô nôn nóng mở chiếc túi ra, lấy từ bên trong ra một đống đĩa lật xem từng cái, chỉ thấy bên trên phân biệt bằng các chữ “A”, “J”, “R”, “E”… mấy chữ cái tiếng Anh như vậy, cô bất giác nghi ngờ: “Ông chủ, đây là đĩa Quyền Hoàng à? Sao lạ thế này? Mấy chữ này có nghĩa gì? Cái tôi cần là loại có nam có nữ, đủ mọi quốc gia, hơn nữa là ba người cùng lên ấy”.

Mọi người xung quanh đều hít một hơi thật sâu vì lời cô nói, thì ra cô nàng Sadako này còn biết nhiều như thế.

Quả nhiên, khẩu vị của người đẹp khá nặng.

“Ôi trời, bà cô tôi ơi, tôi mở hàng ở đây đâu phải ngày một ngày hai, ai không biết Đại Phi tôi cái gì chả có. Đống đĩa này tôi đảm bảo trăm phần trăm là toàn ‘vàng’, có nam có nữ, quốc gia nào cũng có, đừng nói là ba người cùng lên, mà mười mấy người cùng lên cũng có, bảo đảm cô hài lòng. Xem không rõ thì tôi trả tiền lại ngay.” Anh chàng kia gật đầu chắc như đinh đóng cột, cầm mấy đĩa lên, chỉ chữ tiếng Anh trên đó, “Haizzz, trước kia đều có vỏ bọc cả, gần đây nếu không vì làm căng quá thì chúng tôi cũng không dùng chữ tiếng Anh để đánh dấu đâu. Đĩa A này có nghĩa là nước Mỹ, J này là Nhật, R này là Nga, E này là Anh. Cô muốn tìm nước nào thì tự tìm nhé, Âu Mỹ đều ở phía trên, Nhật ở phía dưới”.

Giang Văn Khê nghiêng đầu, nghi ngờ, một trò chơi quyết đấu nhỏ mà lại làm bao nhiêu đĩa, mấy người này đúng là biết kiếm tiền.

“Được rồi, vậy tôi mua trước bốn đĩa, bao tiền?”

“Tám tệ một đĩa.”

“Đắt thế?! Không phải năm tệ một đĩa sao?!” Hôm qua cô mới nghe đồng nghiệp nói hiện giờ đĩa lậu bán năm tệ một đĩa.

“Haizzz, người đẹp à, tình hình đang căng, làm việc không dễ dàng đâu. Cô thấy đêm hôm lạnh lẽo thế này, tôi ở đây mở hàng bán đĩa không phải vì kiếm miếng cơm ăn hay sao? Có dễ dàng gì đâu?”

Xì! Chỉ anh kiếm cơm à, cô mua đĩa cũng là kiếm cơm đó thôi.

“Có thể bán rẻ hơn không? Năm tệ một đĩa là được rồi, tôi mua cho anh bốn đĩa mà.” Cô rút năm mươi tệ trong túi ra.

“Được được được, trời lạnh thế này, nể tình người đẹp xinh xắn thế kia, hai mươi tệ vậy.” Anh ta rút từ trong ví da đeo hông ra ba tờ mười tệ đưa trả cho cô, cảm khái không ngừng, “Thời buổi này làm ăn không dễ, người đẹp thật biết trả giá, lỗ vốn rồi”.

“Chắc chắn không lỗ đâu”, cô cất tiền, cầm đĩa rồi quay lưng đi.

“Người đẹp, đi cẩn thận nhé, xem không được thì hoan nghênh quay lại đổi.”

Những người xung quanh đều nhìn theo cô.

Về đến nhà, cô nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn mười một giờ, ngày mai còn phải đi làm, cô phải đi nghỉ ngay.

Đặt bốn cái đĩa lên bàn, cô tắm rửa rồi đi ngủ.

Cứ tưởng Cố Đình Hòa về N rồi, cuối tuần có thể dạy cô chơi Quyền Hoàng, ai ngờ đến thứ Sáu, cô nhận được điện thoại, anh bảo lại phải chạy đi đến đâu đó phục kích.


[1] Sadako: Ma nữ Nhật Bản nổi tiếng trong truyện The Ring.

[2] Quyền Hoàng phát âm giống “Toàn vàng”, có nghĩa là đĩa phim sex, màu vàng ở Trung Quốc chỉ văn hóa phẩm đồi trụy.

Advertisements

2 thoughts on “Hướng về trái tim – Chương 5.3

  1. Pingback: Hướng về trái tim – Hoa Thanh Thần | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s