Hướng về trái tim – Chương 5.6

Một giọt mồ hôi rịn ra trong tim cô, thì ra “quyền hoàng” của anh chàng bán đĩa là “toàn vàng”. Chẳng trách trên đĩa ghi chú “A”, “J”, “R”, “E” bốn quốc gia, thì ra là chỉ đĩa phim sex của bốn nước này, chẳng trách có nam có nữ, chẳng trách ba người cùng lên…

Trời ơi! Sao cô có thể nhầm lẫn như thế, mua nhầm đĩa game thành đĩa phim sex.

Cô quay lại, căng thẳng nhìn Lạc Thiên ngồi trước mặt, gần như không nhìn rõ màu mắt anh, gương mặt cứng đờ trước đó lại đang ửng đỏ, hàng lông mày cau lại.

Theo kinh nghiệm trước đây, cô biết đó là điềm báo anh sắp nổi giận, cô vội cầm bốn đĩa CD lên, ấp úng nói: “Xin… xin lỗi, tôi thật sự không biết là loại đĩa này”.

Cô lấy một trong bốn chiếc, không ngần ngại bẻ mạnh nó, chỉ nghe “rắc” một tiếng, chiếc đĩa gãy làm đôi. Cô đỏ bừng mặt, lại cầm đĩa thứ hai lên, hai tay run rẩy lại ra sức.

Theo âm thanh gãy vụn của đĩa, mảnh đĩa sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay cô, máu tươi chảy ra, chảy dài theo lòng bàn tay, theo kẽ ngón tay rơi xuống đất.

“A…”, cô không kìm được hít một hơi.

“Cô làm gì thế hả?! Mua nhầm đĩa thì đã mua rồi, tưởng mình là máy nghiền kim cương vô địch hay sao?!” Anh đứng bật dậy, chụp lấy tay phải của cô, rút ra một đống khăn giấy từ hộp giấy bên cạnh, cẩn thận áp lên vết thương, một lúc sau máu liền thấm ra.

Anh giận dữ ném khăn giấy đi, trừng mắt nhìn cô: “Trong nhà có băng cá nhân không?”.

Cô thấy vẻ giận dữ của anh thì chỉ biết run giọng đáp: “… Có, trong… ngăn tủ thứ hai ngoài phòng khách”.

Không nói không rằng, anh lôi cô ra khỏi phòng ngủ, nhét cô vào phòng vệ sinh, ra lệnh cho cô dùng nước lạnh rửa sạch vết thương, rồi lục tìm bông gòn, thuốc sát trùng và băng cá nhân trong ngăn tủ.

Lát sau, lòng bàn tay phải của cô đã dính một miếng băng, máu ngừng chảy, nhưng chỉ cần cử động hơi mạnh là cơn đau nhói lại xuất hiện. Cô ngước lên, nhìn đôi mắt đen sâu thẳm kia, nơi đó lóe lên tia giận dữ, nhưng cũng có một sự quan tâm mà cô không dám chắc chắn.

Cô cắn môi, lời cảm kích không biết phải nói thế nào.

“Xin cô sau này làm gì cũng dùng não suy nghĩ một chút”, anh lạnh lùng nhìn cô rồi đứng lên.

Cô tưởng anh giận dữ bỏ đi, vội đứng lên, luống cuống: “Cái đó… anh phải đi sao? Có phải anh giận tôi không? Tôi không cố ý mua nhầm đĩa mà”. Thực ra cô muốn hỏi là, có phải hôm nay không thể học chơi game được không.

Quay lại, anh nhìn chằm chằm cô đang cắn đôi môi hồng, vẻ mặt tủi thân, bỗng có một cảm giác lạ kỳ khó nói, dần dần ánh mắt trở nên dịu dàng, nhưng giọng nói vẫn lạnh lẽo: “Bữa cơm cô nợ tôi vẫn chưa ăn”.

Anh ra khỏi phòng khách, đứng ngoài ban công, châm một điếu thuốc rồi rít một hơi thật sâu, tiện tay mở cửa sổ ban công, một cơn gió lạnh luồn vào khiến anh bỗng tỉnh táo hẳn.

Anh làm sao thế này? Tại sao lại bực bội như vậy? Anh bỗng thấy mình như có bệnh, luôn miệng nói không hứng thú với ngọn cỏ ấy, nhưng hôm nay khi cô nhờ anh dạy chơi game, anh lại có phần mừng rỡ. Khi lòng bàn tay cô chảy máu lại cảm thấy xót thương. Đặc biệt là lúc nãy, hai cảnh nóng bỏng trẻ em không được xem đó khiến tim anh đập như điên, đến tận bây giờ mà nơi lồng ngực vẫn còn nhảy cuồng loạn.

Rốt cuộc anh làm sao? Anh tuyệt đối không phải người dễ rối loạn vì ngoại cảnh tác động.

Rít mạnh một hơi thuốc, thở ra, anh như muốn phả ra hết mọi sự hỗn loạn trong lòng.

Cô không hiểu nổi anh, đành đứng lên theo, ra ban công.

Thấy anh hai tay đặt trên bệ cửa sổ, cô bước đến đứng sau lưng anh, nghe thấy anh khẽ thở dài.

Cô cắn môi, lòng rất hổ thẹn, rõ ràng cô mua nhầm đĩa mà lại quát tháo anh, đổi lại là người khác thì đã bỏ đi rồi. Huống hồ anh còn là cấp trên của cô, bị cấp dưới hiểu lầm như vậy thì quá mất mặt.

Đều tại cái tên bán đĩa lậu chết tiệt kia.

Cô lại tiến lên một bước, hai tay đan chéo nhau, khẽ xin lỗi: “Tổng giám đốc Lạc, xin lỗi, lúc nãy tôi đã trách lầm anh…”.

Vô tội, ngọt ngào, dịu dàng, như có một sợi tơ khẽ khàng trượt qua trái tim anh.

Giọng nói như kích thích người khác đó khiến anh cứng người, ngón tay kẹp điếu thuốc khẽ run, một đoạn tàn thuốc bay theo gió.

“Tổng… giám đốc Lạc…”, không thấy trả lời, cô lại gọi khẽ.

“Cô có biết giọng cô rất giống tiếng chim không?” Anh cố ý tỏ ra lạnh nhạt, nhưng vẫn không thể che giấu mâu thuẫn trong nội tâm.

“…” Tiếng chim? Trước nay chỉ có người khen giọng cô hay, chưa nghe ai bảo giọng cô giống tiếng chim cả.

Đột ngột, anh quay lại, không hề báo trước, tay anh khóa chặt đôi vai cô, ra sức siết mạnh, và cô rơi vào vòng tay anh.

Cô mở to mắt, kinh ngạc nhìn anh, ánh sáng trong phòng khách chiếu trên mái tóc bạch kim của anh, gương mặt đẹp trai chiếm hết toàn bộ tầm nhìn của cô, đôi mắt đen sâu thẳm kia hoàn toàn khác với lúc anh tức giận.

Cô bỗng có phần sợ sệt, hoảng hốt gọi: “Tổng… giám đốc Lạc…”.

Cằm bị anh nâng lên, cô nghe thấy giọng nói mang vẻ giận dữ của anh: “Giang Văn Khê, giọng cô thật sự rất đáng ghét”.

Không kịp phản ứng, môi cô đã bị bịt chặt.

Lần thứ hai tiếp xúc thân mật không chút đề phòng làm cô hụt hơi, trong tích tắc, cả người như một tảng đá lạnh đột nhiên rơi vào vùng nước nóng, “rắc rắc” mấy tiếng, không ngừng bốc khói, như lúc nào cũng có thể tan vào nước.

Đây là sự đay nghiến trừng phạt của anh, anh đang dùng hành động chứng minh anh ghét giọng nói của cô, anh muốn trừng phạt đôi môi đỏ phát ra giọng nói ấy.

Môi bị anh mút rất đau, tiếng rên chỉ cần thoát ra khỏi miệng đã bị chìm lấp. Cô mở to đôi mắt đáng thương, hai tay ra sức tì vào ngực anh, muốn thoát khỏi nụ hôn nóng bỏng ấy.

Nhưng anh không cho cô trốn thoát, hôn mạnh lên đôi môi cô, nói chính xác là cắn môi cô như thể trừng phạt.

“Ối, đau…”, cô đau khổ rên khẽ, nước mắt rưng rưng.

Nghe tiếng cô, anh dừng lại hành động giận dữ ấy, buồn bực cụng trán mình vào trán cô, hai tay ôm gò má cô, ngón tay cái khẽ lau nước mắt tràn ra, nhưng lại ngang ngược ra lệnh: “Không được khóc!”.

Anh đúng là thất bại quá, cô gái này, anh hôn cô hai lần, lần nào cũng chỉ biết khóc.

“Anh cắn tôi đau quá…”, nước mắt của cô vẫn chảy ra không thể ngừng lại.

“Đàn ông và phụ nữ hôn nhau vốn dĩ là đau.” Anh hừ lạnh, hôn đến mức môi cô đỏ sưng lên, tê liệt rách da, hơi thở dồn dập mới thôi.

Nước mắt cô trong tích tắc dừng lại.

Hôn? Như thế này là hôn?

Không thể tiêu hóa nổi hai chữ “hôn nhau” của anh, cô mở to mắt, cố gắng nhìn rõ gương mặt nhạt nhòa kia, nhưng dù thế nào cũng chỉ thấy một gương mặt với những đường nét mờ mờ. Hơi thở nóng ấm vừa quen thuộc vừa xa lạ phảng phất trên gương mặt cô. Cô bỗng cảm thấy choáng váng, bất giác nhắm nghiền mắt lại.

Điều đó là một sự cám dỗ quá lớn với anh, anh không cho cô cơ hội trốn tránh nữa, ôm chặt cô vào lòng, đôi môi mỏng gợi cảm lại áp lên môi cô, ngang ngược dùng lưỡi tách răng cô ra, tấn công vào trong.

Khẽ ngậm, đảo vòng, quấn quýt lấy cô không buông.

Ý loạn tình mê.

Đôi môi bị hôn đến mức nhói đau như không còn thuộc về cô, mà ngay cả hàm răng đang va đập vào nhau cũng hoàn toàn không nghe cô kiểm soát. Lòng rối bời, cô chỉ có thể nghe thấy hơi thở cả hai đan xen dồn dập và tiếng tim đập “thình thịch” không ngừng, cô đã không phân biệt rõ là tiếng tim cô hay của anh, đôi chân càng lúc càng nhũn ra, hai tay chỉ có thể bấu chặt lấy ngực áo anh, chỉ sợ mình sẽ trượt xuống đất.

Thời gian như ngừng lại, dài tựa một thế kỷ đã trôi qua, cuối cùng anh buông cô ra.

Cô mềm nhũn người, hai chân rã rời, chỉ có thể dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên anh, phủ phục trước ngực anh thở hổn hển.

Đôi môi anh áp lên tóc cô, ra sức hít mùi thơm nhẹ nhàng đó, cánh tay ôm cô càng siết chặt hơn, đến khi cô kêu khẽ, anh mới buông lỏng.

Được anh ôm như thế, mặt cô nóng bừng như người bị sốt cao, tựa sát vào ngực anh, cô không dám động đậy, càng không dám ngẩng đầu lên, trong đầu đã đặc dính như tương, cô chẳng thể tin rằng lúc nãy lại bất ngờ bị cưỡng hôn lần thứ hai, đồng thời còn là cùng một người.

Điều khiến cô xấu hổ là, sau sự chống cự ban đầu cuối cùng không những không đẩy anh ra mà còn vui vẻ đón nhận, đồng thời nhập tâm đến thế.

Anh nói là hôn, nhưng cô cho rằng, chỉ có những người đang yêu mới hôn nhau, tại sao anh lại đối xử với cô như thế?

Nếu nói rằng lần trước là vì anh muốn che giấu mà tiện tay túm được cô, thế thì lần này rốt cuộc là tại sao? Tim vẫn đập thình thịch mãi, thậm chí cô không dám nghĩ đến khả năng khó tin ấy.

“Đã đỡ hơn chưa?” Ngón tay anh luồn vào mái tóc cô, dịu dàng ve vuốt.

Cô không dám trả lời, mặt càng lúc càng nóng như đang cháy vậy. Cô rất sợ bị anh nhìn thấy bộ dạng này, áp mặt vào ngực anh, e dè điều chỉnh nhịp thở.

Một tiếng cười khẽ vẳng đến từ trên cao, cảm nhận được lồng ngực rộng ấy đang rung lên.

Cô cau mày, cắn chặt môi, xấu hổ tới mức chỉ muốn tìm lỗ chui xuống.

Đột nhiên cơ thể bị đẩy ra nhẹ nhàng, một bàn tay khẽ chải lại những lọn tóc rối phía trước.

Lại hoảng loạn, cô không kìm được nắm lấy bàn tay ấy, cúi đầu nói khẽ, “Để tự em…”.

Giây sau tay cô được tay trái của anh nắm thật chặt, tay phải anh khẽ nâng cằm cô lên, chỉ thấy anh nghiêm túc hỏi: “Có bạn trai chưa?”.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc nhọn ấy như đang cảnh cáo cô, nếu dám nói những lời anh không vừa ý thì cô chết chắc. Cô sợ sệt cúi xuống, nhìn đi nơi khác.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s