Hướng về trái tim – Chương 5.7

Thực ra vốn hôm nay cô có thể đã có bạn trai, nhưng kế hoạch lại thay đổi, hạt giống tình cảm vừa nảy mầm chưa kịp nhú lên thì đã gặp trở ngại. Khi cô mở lời nhờ người ấy dạy cô chơi Quyền Hoàng, thì chắc chắn rằng cô đã không còn tư cách làm bạn gái của người ta nữa rồi.

Có lẽ, số phận đã định, cô và Cố Đình Hòa có duyên không phận.

Cắn răng, hai ngón tay anh vận sức, nâng cằm cô lên lần nữa, ép cô nhìn vào mắt anh: “Nói đi!”.

Lúc nãy vẻ mặt hoang mang của cô khiến anh có phần giận dữ, nếu cô gái này dám chọc giận anh, đùa giỡn anh rồi nói chữ “có”, anh nhất định sẽ cho cô biết mặt.

Cô ngước lên nhìn anh, khẽ nói hai chữ: “… Chưa có”.

Có được câu trả lời mong muốn, anh thở phào nhẹ nhõm, nhướng mày nói gọn: “Có thì nói có, không thì nói không, câu hỏi đơn giản thế mà phải nghĩ lâu vậy à?”.

Cô bĩu môi, không dám nói gì.

“Bây giờ tôi rất đói, em còn nợ tôi một bữa ăn. Ăn trước đã”, không nói năng gì, anh nắm tay cô vào nhà.

Khóe môi cô giật giật, ngước lên nhìn thấy mái tóc bạch kim ấy, lòng nghĩ: Tư duy của anh có thể nào đừng nhảy quá nhanh thế không.

Vừa vào trong, một mùi khét xộc vào mũi, anh cau mày: “Mùi gì thế?”.

Cô kêu lên: “Chết rồi, đậu xanh vẫn còn luộc trong nồi!”.

Cô giật tay ra khỏi tay Lạc Thiên, vừa kêu vừa chạy vào nhà bếp, mùi khét nồng nặc xộc vào mũi. Cô mở nắp nồi, thì ra đậu xanh lúc này đã cháy đen hơn nửa, nước trong nồi cạn sạch, bây giờ dù có xào cũng đừng mơ.

Tội lỗi! Tại cái đĩa xxx chết tiệt kia!

Cô đưa tay định đổ đậu ra, tay phải vừa đụng vào quai nồi thì giọng nói đầy mệnh lệnh của ai kia lại vang lên: “Có phải em định ngày mai không đi làm?!”.

Cô quay lại nhìn anh, nhủ thầm: Làm gì mà hung dữ thế? Ai bảo mai cô không đi làm, không đi làm là bị trừ lương đấy.

“Tránh ra.” Anh nóng nảy đẩy cô sang một bên, nhấc nồi đậu khét lẹt kia đổ vào thùng rác, sau đó nhanh nhẹn rửa sạch nồi, quay sang hỏi cô gái đang đứng sững, “Tối nay em định nấu gì?”.

“A?” Cô hoàn hồn, “Chỉ có rau xanh, và một con cá còn lại tối qua”.

“Ở đâu?”, anh hỏi.

“Hả?”

“Hả cái gì? Không muốn ăn cơm à?”, giọng anh bực bội.

“Rau phía dưới tủ, còn cá trong tủ lạnh, anh đợi một chút.” Cô quay người ra khỏi nhà bếp, nhanh nhẹn lấy ra một con cá trong tủ lạnh, quay trở lại, kinh ngạc thấy anh đang thành thạo nhặt và rửa rau.

Một lúc sau anh đã xắt xong rau, lúc chuẩn bị nấu thì phát hiện đèn nồi cơm điện vẫn không sáng, anh mở nắp nồi, gạo bên trong vẫn sống.

Cô nhìn thấy, tỏ ra nghi ngại: “Trước đó đèn rõ ràng vẫn sáng mà?”.

Anh cau mày, rút đầu cắm ra rồi lại cắm vào, đèn vẫn không sáng, anh quay lại hỏi cô: ”Chỗ nào còn ổ điện?”.

“Ổ cắm chỗ ti vi phòng khách.”

Anh bê nồi ra ngoài, bật ti vi, xác định ổ cắm không hỏng mới cắm dây nồi cơm điện, nhưng đèn vẫn không sáng.

“Hỏng rồi.” Anh rút phích cắm ra, bê lại nồi vào phòng bếp.

Cô nhìn nồi cơm điện đã dùng bao năm nay lại trở chứng đình công, mặt hơi tái, mấy hôm trước lò vi sóng mới hỏng, tại sao hôm nay cả nồi cơm điện cũng hỏng? Cô đã phiền muốn chết vì khoản tiền phạt của cuộc thi game trong công ty rồi, lần này đồ điện máy trong nhà cũng bãi công với cô.

Lại phá sản!

Nhìn cô đang đứng đờ đẫn nhìn nồi cơm điện, anh khẽ nhíu mày, nói: “Có sủi cảo làm sẵn hoặc mì không?”.

Cô liếc nhìn nồi cơm điện vẻ không cam tâm, bĩu môi đáp với vẻ mệt mỏi: “… Có”, rồi quay đi, lấy một túi mì trứng ăn liền trong tủ ra, đưa cho Lạc Thiên: “Xin lỗi, vốn là em mời anh ăn cơm, phải là em nấu cơm mới đúng, kết quả lại biến thành anh phải đi nấu mì…”.

Mấy giây sau, anh lại tiếp tục công việc, hừ lạnh trong bụng: Đúng là tiếng chim.

Cô thấy anh im lặng không nói thì ngỡ anh giận, bất giác mím môi lại: “Thật sự rất xin lỗi…”.

Giây sau, giọng nói bình thản vang lên: “Vậy thì nhớ nợ tôi hai bữa cơm”.

Cô chỉ cảm thấy khóe môi không ngừng co giật, cô thầm rủa cái tên bán đĩa lậu chết tiệt đã hại chết cô rồi.

Một lúc sau, hai bát mì trứng và rau tỏa hương thơm quyến rũ đã đặt lên bàn.

Giang Văn Khê nhìn Lạc Thiên đã bắt đầu ăn, cũng cầm đũa theo, vị nước dùng ngon lành khiến cô mỉm cười: “Không ngờ anh nấu mì trứng lại ngon đến thế”.

Ngẩng lên, anh nhìn chăm chú cô nàng ngốc nghếch đang tỏ vẻ thỏa mãn, lườm cô một cái: “Em có thể ngậm miệng lại đừng nói gì không?!”.

Tiếng chim phiền phức.

Cô nàng cỏ này sao không có tính tự giác gì cả?

Mì ngậm trong miệng bỗng cảm thấy khô khan vô vị.

Cô không biết mình đã đắc tội anh chỗ nào, nếu không phải do tay cô bị thương thì cũng không phiền anh nấu mì, hơn nữa rõ ràng chính anh đòi nấu, sao lại trách cô.

Đúng là cái đồ ngang ngược vô lý.

Khen anh cũng bị mắng, tại sao anh lại hung dữ với cô như thế, tự dưng ôm cô hôn cô, còn nói đó là nụ hôn nữa, khiến cô nghi ngờ có phải anh cũng hơi thích cô, nhưng bây giờ lại hung dữ với cô. Đầu óc cô có vấn đề rồi mới tưởng anh thích cô.

Nhưng không thích cô thì sao lại hôn cô? Cảm giác này đúng là khó chịu, lồng ngực như bị một miếng chì chặn lại vậy.

Bỗng nhiên, anh ngẩng lên hỏi: “Em ở một mình? Đây là nhà em hay là nhà em thuê?”.

Cô đang nguyền rủa anh trong lòng, bỗng nghe hỏi thì suýt nữa nghẹn rau trong miệng. Cô nuốt xuống, ngẩn ngơ nhìn anh. Anh kỳ lạ thật, lúc nãy còn hung dữ, sao bây giờ lại quan tâm đến gia đình của cô, thay đổi còn nhanh hơn cả phụ nữ nữa.

“Thôi, xem như tôi chưa hỏi”, bị cô nhìn, anh có vẻ thiếu tự nhiên.

“Đây là nhà em, một mình em ở lâu rồi”, hai tay ôm bát mì, cô mím môi, “Bố mẹ em qua đời lúc em học lớp Mười một”.

“Xin lỗi, đúng là một câu hỏi tệ quá”, anh đặt nhẹ đôi đũa xuống, nhìn chăm chú cô gái đang mỉm cười.

“Không sao, đã qua lâu rồi. Anh thấy đó, trong nhà em còn không treo hình họ, em thật là bất hiếu.” Cô cười khan hai tiếng, “Từ khi em nhớ được thì hai người họ đã đi bắt bướm trong núi, em… đã lớn lên như thế”.

“Bắt bướm?”, anh thắc mắc.

Sao lại có người suốt ngày rảnh rỗi vào núi bắt bướm nhỉ? Ngoài nhà côn trùng học ra, anh không nghĩ nổi còn có ai lại buồn chán đến thế.

Cô thấy vẻ mặt khó hiểu của anh thì cười bảo: “Vâng, họ chuyên nghiên cứu về loài bướm, trong mắt mọi người, họ là nhà côn trùng học, nhưng trong mắt em thì cũng giống như mọi người khi còn nhỏ, nhàm chán đi bắt bướm”.

Nhướn đôi môi gợi cảm lên, anh mỉm cười bởi lời cô nói.

Bỗng, ánh mắt cô ảm đạm, nuốt một miếng mì nữa rồi nói: “Năm em học lớp Mười một, họ lại đến một khe núi nào đó ở tỉnh Vân Nam để bắt bướm, về sau ở đó xảy ra trận lở núi, hai người và cả những nhân viên cùng đi toàn bộ đều bị chôn vùi, không bao giờ quay về nữa”.

Lúc này, anh mới biết mình đã hỏi một câu ngu ngốc đến nhường nào, vội chuyển đề tài: “Đừng nói nữa, mau ăn mì đi”.

“… Vâng.” Tại sao cô tạo nên niềm vui trên chính nỗi đau của mình mà vẫn không có được sự yêu thích của cấp trên chứ, đúng là một kẻ khó hầu hạ.

Hai người lặng lẽ ăn mì, chỉ có thể nghe thấy tiếng húp mì vang lên.

Bỗng nhiên cô nhớ đến chuyện học Quyền Hoàng, ngẩng lên hỏi Lạc Thiên: “Tổng giám đốc Lạc, hôm nay em còn có thể học chơi game không?”.

Anh liếc nhìn tay phải của cô, nói: “Em nghĩ sao?”.

Cô nhìn bàn tay dán băng của mình, co lại rồi thả lỏng, vẫn còn hơi đau, những chỗ quanh vết thương chắc chắn không thể nào lành ngay được. Có nghĩa là, cô chuẩn bị tiền phạt thôi.

Khuấy mì trong bát, một lúc lâu sau cô vẫn không kìm được hỏi: “Tại sao cuộc thi đó phải ra quy định phòng đứng cuối bảng bị phạt năm trăm tệ?”.

Anh ngước lên, vẻ mặt mơ hồ, hoàn toàn không hiểu cô đang nói gì.

Anh cau mày, thắc mắc: “Cái gì mà phòng bị phạt?”.

“A? Tức là tham gia cuộc thi Quyền Hoàng ấy, phòng xếp đầu bảng sẽ có năm ngàn tệ tiền thưởng, còn phòng đứng cuối bảng sẽ bị phạt năm trăm tệ”, cô cắn đũa, nói.

Khóe môi anh co giật.

Để khuyến khích ý chí chiến đấu của nhân viên, Giang Hàng có một quy định bất thành văn, tức là hoạt động trong buổi liên hoan cuối năm sẽ có một phần thưởng lớn, đồng thời cũng có một phần tiền phạt, quy định bất thành văn này đã trở thành văn hóa doanh nghiệp đặc biệt của Giang Hàng.

“Sao? Có đề nghị khác?”, anh nhướng mày.

Cô cắn môi, nói: “Em chỉ cảm thấy trò thi đấu này không công bằng lắm”.

“Sao không công bằng?”

“Văn phòng tổng giám đốc chỉ có em và chị Nghiêm, các phòng khác ít nhất cũng có hai đồng nghiệp nam, bọn em sao có thể biết chơi trò chơi dành cho con trai này, cả công ty đều biết văn phòng tổng giám đốc đứng cuối rồi.” Giọng cô càng lúc càng nhỏ, “Em không muốn bị phạt…”.

Vẻ mặt anh đơ ra như khúc gỗ, im lặng hồi lâu, anh có vẻ không vui: “Nên em muốn học chơi? Đảm bảo ít nhất không đứng hạng chót?”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s