Hãy nói yêu em – Chương 5.2

Nàng  gật  đầu  và  đỏ  mặt,  e  rằng  lúc  này  đã  hiểu. Jeremy,  còn  trẻ  như  anh  ta,  có  thể  vẫn  sống  cùng  với  cha mẹ,  vậy  nên  dĩ  nhiên,  anh  ta  không  thể  mang  nàng  về cùng.  Derek  chắc  hẳn  đã  đề  nghị  để  nàng  ở  nhà  mình, điều  thể  hiện  lòng  tốt  của  anh.  Nàng  rất  hi  vọng  rằng  anh sẽ  không  có  ai  ở  cùng  nhà  để  phải  giải  thích  mọi  chuyện.

“Vậy,  ngài  sống  ở  đây  sao?”

“Khi  ở  London  thì  đúng  vậy”,  anh  đáp  lời.  “Đây  là ngôi  nhà  ở  thành  phố  của  cha  tôi,  cho  dù  ông  ít  khi  tới  sống ở  đây.  Ông  ưa  thích  miền  quê  và  Haverston  hơn.”

Cánh  cửa  mở  ra  trước  khi  anh  nói  xong,  và  một  người hầu  béo  tốt  đang  cúi  nhẹ  với  câu  nói,  “Chào  mừng  về  nhà, cậu  chủ”.  Và  cẩn  thận  ngoảnh  đi  tránh  nhìn  Kelsey.

“Tôi  sẽ  không  ở  lại,  Hanly.”  Derek  thông  báo  với người  hầu.  “Tôi  chỉ  đưa  qua  đây  một  người  khách  cần  chỗ ngủ  lại  đêm  nay.  Vậy  nên  nếu  ông  tìm  được  bà  Hershal  để chăm  lo  cho  cô  ấy,  tôi  sẽ  đánh  giá  cao  chuyện  đó.”

“Một  vị  khách  cho  trên  gác…  hay  ở  dưới  nhà  ạ?”

Kelsey  ngạc  nhiên  khi  thấy  Derek  đỏ  mặt  trước  câu  hỏi cho  dù  cần  thiết,  nhưng  cũng  xấc  láo.  Nàng  có  thể  mặc  chiếc áo  vét  len  ngắn  để  che  giấu  một  phần  chiếc  váy  vô  cùng  tồi tệ  đang  mặc,  nhưng  phần  còn  lại  của  nó  cũng  đủ  để  nói  lên nàng  làm  nghề  gì.

“Dưới  lầu  là  được  rồi.”  Derek  nói  cộc  lốc.  “Tôi  nói  là tôi  sẽ  không  ở  lại.”

Và  giờ  Kelsey  lại  đỏ  mặt  trước  lời  nói  bóng  gió  đó.  Tuy nhiên,  người  hầu  chỉ  gật  đầu  và  rời  đi  tìm  quản  gia.  Derek lẩm  bẩm  sau  lưng  mình:

“Chỉ  vì  luẩn  quẩn  quanh  người  hầu  quá  lâu  từ  hồi  họ biết  mình  còn  mặc  quần  đùi.  Nhờ  trời  mà  đúng  là  bọn  họ  lên mặt  ta  đây  quá  rồi.” Kelsey  có  thể  đã  cười  phá  lên  nếu  không  phải  nàng đang  quá  xấu  hổ.  Đẹp  trai  như  anh,  nhưng  Derek  trông  có vẻ  bất  bình  một  cách  buồn  cười  lúc  này.  Tuy  nhiên,  anh  sẽ không  đánh  giá  cao  tính  hài  hước  của  nàng,  kể  cả  khi  nàng có  thể  xoay  xở  để  có  nó.  Vậy  nên  nàng  chỉ  nhìn  chằm chằm  xuống  sàn  nhà  và  đợi  anh  đi  khỏi.  Khi  sắp  rời  đi, anh  nói:

“Vậy  thì,  hãy  ngủ  một  giấc  ngon  nhé.  Ngày  mai  cô  sẽ phải  đi  một  chặng  đường  dài  đấy.  Cơ  thể  cô  sẽ  kiệt  sức  nếu không  được  nghỉ  ngơi.” Trước  khi  nàng  có  thể  hỏi  mình  sẽ  đi  đâu,  anh  ta 

đóng  cánh  cửa  đằng  sau  lưng  và  đi  mất.  Kelsey  thở  dài.

Rồi  một  cảm  giác  nhẹ  nhõm  đã  tới.  Nàng  thực  sự  sẽ  trải qua  đêm  nay  một  mình,  điều  mà  nàng  trốn  tránh  không muốn  nghĩ  tới  đã  được  trì  hoãn,  ít  nhất  là  thêm  một  ngày nữa.  Éo  le  thay,  giờ  đây  nó  đã  bị  hoãn  lại,  nàng  không  thể nào  nhét  nó  vào  trong  tâm  trí  sâu  thẳm.

Với  nàng,  bắt  đầu  vai  trò  làm  tình  nhân  sẽ  là…  giống như  đêm  tân  hôn  vậy,  cho  dù  thiếu  đi  một  giấy  phép  kết  hôn và  thiếu  luôn  cả  sự  âu  yếm  dịu  dàng  cần  có  giữa  hai  bên. Nàng  biết  rằng,  trước  đây,  hôn  nhân  giữa  những  người  xa  lạ là  chuyện  diễn  ra  thường  xuyên.  Việc  ghép  đôi  được  sắp  xếp bởi  cha  mẹ  hay  vua  chúa,  với  ít  ngày  để  các  cặp  đôi  làm quen  ‐  hay  thậm  chí  ít  hơn  nữa,  còn  tùy  hoàn  cảnh.  Nhưng những  cuộc  hôn  nhân  như  thế  rất,  rất  hiếm  trong  thời  kỳ hiện  đại  này.  Ngày  nay,  nếu  các  cặp  đôi  không  tự  lựa  chọn nhau,  ít  nhất  họ  cũng  có  được  một  khoảng  thời  gian  đáng  kể trước  lễ  cưới. Kelsey  sẽ  có  bao  nhiêu  thời  gian  đây?  Sự  ân  xá  này  là không  ngờ  tới.  Nàng  đã  cho  rằng  mình  sẽ  không  trải  qua đêm  nay  một  mình.  Ngày  mai  họ  sẽ  ra  đi.  Liệu  có  thể  nào điều  đó  cũng  giúp  hoãn  thêm  một  ngày  nữa  không?

Nàng  có  thể  hi  vọng.  Nhưng  những  sự  trì  hoãn  sẽ  không giúp  ích  nhiều  cho  nàng  nếu  họ  không  để  nàng  có  cơ  hội  tìm hiểu  Jeremy  nhiều  hơn  một  chút.  Hơn  nữa,  khi  nghĩ  về  chuyện đó,  nàng  đã  không  nói  lời  nào  với  anh  ta,  và  anh  ta  cũng  không. Cái  quỷ  gì  khiến  nàng  cho  rằng  sẽ  xây  dựng  được  một  mối quan  hệ  với  anh  nếu  họ  chẳng  nói  chuyện  gì  hết?

Nàng  cho  rằng  ngày  mai  mình  sẽ  biết  thôi.  Ngay  lúc này,  nàng  nên  đặt  tâm  trí  mình  vào  chuyện  làm  sao  để  cư  xử với  người  quản  gia  ở  đây.  Theo  cách  thông  thường  của  nàng chăng?  Hay  theo  cái  cách  thích  hợp  hơn  với  tình  cảnh  mới của  mình?

Vì  tình  thế  đã  xảy  ra  rồi  nên  quyết  định  không  còn  là của  nàng  nữa.  Bà  Hershal  xuất  hiện  ngay  sau  đó  và,  nhìn Kelsey  khá  lâu,  chép  miệng  tỏ  ý  không  bằng  lòng  và  hất  đầu về  phía  đằng  sau  ngôi  nhà,  mặc  cho  Kelsey  có  đi  theo  hay không.  Vậy  đó.  Nàng  sẽ  phải  làm  quen  với  cách  đối  đãi  như thế  từ  nay  trở  đi.  Nàng  chỉ  hi  vọng  dễ  dàng  chịu  đựng  hơn cảm  giác  xấu  hổ  đầy  châm  biếm  luôn  đi  kèm  sau  đó.

Advertisements

One thought on “Hãy nói yêu em – Chương 5.2

  1. Pingback: Hãy nói yêu em – Johanna Lindsey | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s