Hướng về trái tim – Chương 6.6

Có lúc, thói quen là chuyện rất đáng sợ.

Một câu “không cần” lại cắt ngang khả năng nói chuyện của Giang Văn Khê.

Có lẽ phụ nữ rất mau quên, vết thương liền sẹo rồi sẽ quên đau. Vốn muốn thoát khỏi cảnh nguy hiểm này, ngược lại càng vùng vẫy càng lún sâu mà lại không hề biết.

Nghĩ một lúc, cô quyết định hỏi anh có muốn ở lại ăn tối không, hình như giữa cô và anh ngoài ăn ra chỉ có ăn mà thôi.

Nhưng, người xưa đã xem lương thực như trời, ăn, chẳng có gì là không tốt.

Ngước lên, cô kinh ngạc há miệng. Có phải cô hoa mắt không? Nhìn khóe môi anh đang nở nụ cười trong hai giây, anh tự dưng lại cười trộm một mình.

Nhất định là hoa mắt.

Cô ra sức chớp mắt rồi lại mở to, đường cong tuyệt đẹp ấy vẫn còn.

Không hề phòng bị, anh chồm đến sát cô, hơi thở nóng bỏng phả bên tai cô: “Phụ nữ nếu thường xuyên nhìn môi đàn ông, mục đích chỉ có một, đó là muốn hôn”.

Bình thường trong công ty tỏ ra lạnh lùng, đạo mạo, mà bây giờ ở nơi riêng tư lại cợt nhả với cô.

Muốn… muốn… muốn cái đầu anh!

Cô đỏ mặt, định đứng lên thì bàn tay to lớn của anh đã ôm chặt eo cô một cách vô sỉ.

Ban đầu anh chỉ hôn nhẹ như chuồn chuồn đậu mặt nước lên vành tai cô, gò má, khẽ chạm lên đôi môi, nhưng anh lại không kiềm chế nổi mà nhẹ nhàng ngậm lấy cánh môi đang run của cô, đùa giỡn như khiêu khích, dần dần không thể kiểm soát mà nụ hôn càng sâu thêm.

Đôi môi cô thật sự rất mềm mại, rất ấm áp, rất dễ chịu.

Tử Kiều từng nói với anh, người yêu, kỳ thực là cơm trắng hoặc bánh bao mà cả đời anh cũng không thể rời xa, mùi vị tuy nhạt nhưng dinh dưỡng nó cung cấp lại là sự chống đỡ cho cả cuộc đời anh.

Có lẽ hiện giờ, cô không thể được gọi là người yêu của anh, nhưng lại cảm thấy “cơm trắng” là hình dung hay nhất về cô.

“Cơm trắng…”

Cơm trắng?

Khi nụ hôn dài và sâu kết thúc, Giang Văn Khê bỗng nhiên lại có thêm một biệt danh “Cơm trắng”. Cô luôn nghĩ kiểu đặt biệt danh lung tung cho người khác vốn dĩ không giống chuyện anh có thể làm.

Vào phòng, cô soi gương xoa xoa đôi môi hơi sưng, bất giác nhớ lại phút giây đứng dậy khỏi người anh, dáng vẻ anh ngước lên nhìn cô, gương mặt tao nhã nhưng vô cùng quyến rũ, trong đôi mắt sâu thẳm phát ra ánh sáng dịu dàng và chăm chú mà cô chưa từng thấy.

Bỗng, cô che gương lại, hơi nóng trên má không ngừng tăng lên.

Cô thầm rủa trong lòng, Giang Văn Khê, mày là đồ kém cỏi, vốn định nói muốn quay về như trước kia, bây giờ trước sắc đẹp, mày lại bị hai nụ hôn làm cho không phân biệt nổi đông tây nam bắc mà mê mẩn thế này, ngay cả bản thân về phòng định làm gì cũng quên mất.

Cô vội vàng thay quần rồi quay lại phòng khách.

“Hôm nay em đi tảo mộ à?”, anh dựa vào sofa, nhìn cô đã thay quần xong và bước ra.

“Vâng”, cô khẽ gật đầu. Đến nghĩa trang không phải tảo mộ thì chẳng lẽ lại đi ngắm cảnh, sao anh từ khi nào lại trở nên ngốc nghếch thế?

Cô nhớ lại lúc ở Hiếu Ân Viên, anh và chủ tịch Giang, cả chị Nghiêm cũng cùng đi thăm một người. Chị Nghiêm khóc đến nỗi khan giọng, chỉ ngạc nhiên liếc sơ, cô để ý đến trên tấm bia khắc “Mộ của chị Nghiêm Quy Vân, em gái Nghiêm Tố lập mộ”.

Cô có vẻ tò mò, hỏi: “Hôm nay anh và Chủ tịch Giang đi tảo mộ với chị Nghiêm sao?”. Cô rất thắc mắc, chị Nghiêm và Chủ tịch Giang, còn cả anh nữa, rốt cuộc là quan hệ gì, trong ngày quan trọng này mà đi tảo mộ với nhau, lúc này chẳng phải chỉ nên thăm mộ người thân hay sao?

“… Ừ”, anh cúi xuống, đáp gọn.

Cô thấy vẻ mặt anh hình như không muốn nhắc đến chuyện này, cô cũng biết ý không hỏi nữa, rồi lo sắp xếp lại bàn uống nước lộn xộn.

Anh nhìn con bướm xinh đẹp gấp bằng giấy trên bàn, không biết gấp bằng giấy gì mà lại phát ra ánh sáng xanh da trời, ở những góc độ khác nhau thì màu xanh lúc nhạt lúc đậm, trên đôi cánh dùng bút dạ vẽ hai đường gân, giống như hai xâu chuỗi ngọc được khảm lên, vô cùng đẹp đẽ.

Tò mò, anh hỏi: “Đây là gì vậy?”.

“Ồ, là bướm giấy đốt cho bố mẹ em.” Cô đón lấy, đùa nghịch trong tay, cười khan mấy tiếng, “Loại bướm này tên là bướm Nữ Thần Ánh Sáng, có ở Brazil, Peru… số lượng rất hiếm, vô cùng quý giá, được mệnh danh là loài bướm đẹp nhất thế giới, vì không chỉ đẹp, đôi cánh mở rộng giống cánh khổng tước, mà cánh bướm còn phát ra ánh sáng lấp lánh, giống thế này, lúc xanh đậm, lúc lại xanh nhạt, lúc lại xanh dương. Anh thấy đẹp không?”.

“Thú vị.”

“Tiếc rằng con này gấp hỏng rồi, lâu quá không gấp nên hơi lóng ngóng, kỹ thuật không được như xưa nữa.” Cô thở dài, bỗng nhớ ra gì đó rồi kêu lên: “Anh đợi chút, em cho anh xem hình”.

Cô về phòng ngủ, tìm một album hình dày cộp, bên trong chứa tất cả những tấm hình về đủ mọi tiêu bản bướm mà bố mẹ cô lúc sinh thời đã chụp.

Về lại phòng khách, cô mở album hình ra đặt trên bàn.

Dưới sự thuyết minh tận tình của Giang Văn Khê, lần đầu tiên trong đời Lạc Thiên nhìn thấy nhiều loài bướm tuyệt đẹp đến vậy.

Cô lật qua rất nhiều trang, chỉ vào một con trong đó: “Đây, chính là Nữ Thần Ánh Sáng. Em gấp có giống không?”.

Anh so sánh với con bướm trong tay, trông rất giống Nữ Thần Ánh Sáng trong hình: “Ừ, giống lắm”.

“Gấp bướm giấy là do bố em dạy. Lúc còn sống, bố mẹ muốn chụp loài bướm Nữ Thần Ánh Sáng này nhất, tiếc là mãi mãi cũng không còn cơ hội nữa…”, cô lại phát ra một âm thanh như thở dài.

“Con này tặng cho anh nhé.”

Cô ngẩn người: “Nếu anh muốn thì để em gấp lại con khác, con này chưa gấp xong”.

Anh giơ cao con bướm trong tay, kiên quyết: “Muốn con này”.

“…” Với sự kiên trì của anh, cô có quyền nói NO không?

“Hôm nay sao em lại chọc vào đám Cửu ca thế?” Quay sang, anh hỏi cô, “Cười thật đấy à?”.

Cô cắn môi, gật đầu, gò má lại ửng hồng.

“Rốt cuộc là chuyện gì đáng cười đến vậy?” Tuy cô hơi ngốc nghếch nhưng cũng không vô duyên đến thế, rốt cuộc là chuyện buồn cười gì anh rất tò mò.

Cô lắp bắp: “Họ… họ quên mang theo pháo, sau đó, vị đại ca anh gọi là Cửu ca bảo thuộc hạ vỗ tay, đúng lúc đó em đi ngang qua”.

Nghe cô nói xong, anh cũng bật cười.

“Anh nhìn kìa, anh cũng cười đó. Làm gì có ai nghĩ đến chuyện lấy tiếng vỗ tay thay tiếng pháo chứ, đúng là ngốc thật”, nhớ lại cảnh ấy, cô lại không nhịn được cười khẽ.

Anh ngừng cười: “Vậy là em nghe thấy tiếng vỗ tay, sau đó giật mình nên mới ra tay đánh người hả?”.

Cô hơi lúng túng: “Cũng không phải, có thể là do bản năng muốn chạy trốn chăng?”.

Anh khẽ cười.

Cô nghiêng đầu, nghĩ rất lâu rồi buột miệng hỏi: “Họ là xã hội đen ư?”. Ngay cả Chủ tịch Giang trông rất xã hội đen mà còn gọi người ấy là “Lão Cửu”, và anh thì gọi ông ta là “Cửu ca”, cách gọi ấy ngoài xã hội đen ra thì cô thật sự không nghĩ được điều gì khác.

Đôi mắt đen nheo lại, anh chăm chú nhìn đôi môi hồng mềm mại hé mở của cô, khóe môi nhướn lên: “Em xem phim hình sự Hồng Kông nhiều quá đấy, làm gì có xã hội đen nhiều thế?”.

Cô há miệng: “Không phải xã hội đen sao? Vậy bọn họ sao lại mặc vest đen, đeo kính đen?”.

“Vậy anh cũng là xã hội đen à?”, anh liếc nhìn áo vest đen để bên cạnh.

Cô ú ớ, vì sự thực là cô vấp ngã trong nghĩa trang chính là do anh, Chủ tịch Giang, và cả hai nhân viên cấp dưới không chỉ mặc âu phục đen, mà còn đeo kính đen.

Anh thấy cô đờ đẫn thì cười khẽ: “Cửu ca mở trường dạy bảo vệ”. Nhưng trước khi mở trường Cửu ca làm nghề gì thì anh không nói.

“…” Cô khó mà tưởng tượng một khí thế bừng bừng như vậy mà toàn bộ đều là bảo vệ, thế giới này thật kỳ diệu quá.

Đột nhiên anh chuyển đề tài: “Tối mai em định làm gì?”.

Cô lại ngẩn người, nhưng nhanh chóng trả lời: “Em đến nhà Nghiên Nghiên”.

Anh gật gù, không cần nghĩ, chắc chắn là đến nhà bạn thân của cô rồi, sau đó lại hỏi tiếp: “Vậy còn mùng Một?”.

“Cũng nhà Nghiên Nghiên…”

Về cơ bản thì trong Tết, Nghiên Nghiên đều ở cạnh cô như ở cạnh một đứa bé sơ sinh, chỉ sợ cô đơn độc, cho dù sau mùng Ba cả nhà Nghiên Nghiên đều đến thăm họ hàng, cô nàng cũng tìm cơ hội kéo cô ra ngoài dạo phố. Nhưng năm nay, Nghiên Nghiên đã có bạn trai, tuy không vì thế mà bỏ rơi cô nhưng cô lại không nghĩ vậy. Dù sao người ta cũng cần cuộc sống riêng, cô không thể cứ dựa vào Nghiên Nghiên mãi được.

“Vậy mùng Hai?”, anh lại hỏi.

“Chắc vẫn ở nhà cô ấy…” Cô rất thắc mắc, có phải anh định hỏi từ đêm giao thừa tới tết Nguyên Tiêu luôn không?

Câu trả lời của cô khiến đôi mày của anh càng lúc càng nhíu chặt, cuối cùng anh chỉ nói gọn: “… Anh biết rồi”.

Không khí sau đó Giang Văn Khê cứ cảm thấy kỳ cục thế nào, rõ ràng đã bảo cô sẽ nấu cơm, nhưng lại biến thành anh chủ động làm cơm, kết quả sau khi nhìn thấy bao nhiêu đồ ăn hôm qua cô nấu, anh lại nói không nấu nữa.

Người ta thường nói, trời tháng Sáu, mặt phụ nữ[1].


[1] Ý câu này là hay thay đổi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s