Hướng về trái tim – Chương 6.7

Tại sao cô thấy câu này nên đổi thành “trời tháng Sáu, mặt đàn ông” thì sẽ chính xác hơn. Tóm lại là, cô chưa thấy người đàn ông nào khó hầu hạ hơn anh cả.

Sau khi mọi việc đã làm xong, không thấy anh trong phòng khách, cuối cùng tìm ra anh trong phòng ngủ, thấy anh đang lật xem quyển sách yêu quý của cô trước tủ sách, hàng lông mày nhíu lại rất chặt, sắc mặt hình như không vui lắm.

“Sao vậy anh?”, cô bước đến.

Anh nhét quyển Tâm lý học tội phạm trở lại vào tủ, mặt dửng dưng: “Anh nghĩ loại sách này em nên bớt xem lại”.

Đừng nói cô nhạy cảm với âm thanh mới xuất hiện vẻ bất bình thường, cho dù là người bình thường xem những sách này cũng càng lúc càng biến thái.

Cô nhíu mày, không hiểu: “Từ nhỏ em đã xem những quyển này, nếu không xảy ra sự cố thì không chừng em đã là cảnh sát rồi. Làm cảnh sát là mơ ước từ nhỏ của em, tiếc là đời này không thể thực hiện được”.

Anh hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói: “Làm cảnh sát có gì đáng để kiêu ngạo thế?!”.

“Là một cảnh sát, bảo vệ cuộc sống và tài sản cho nhân dân, trừ gian diệt ác, cống hiến cho xã hội, chẳng lẽ không đáng để kiêu ngạo ư? Làm cảnh sát có gì không tốt đâu?!”, cô không hề nhận ra giọng mình đã cao lên.

“Em chỉ thấy mặt quang vinh, nhưng em có thấy mặt tối của nó không? Những kẻ ngụy quân tử mang danh ‘công bộc của nhân dân’ ấy, rõ ràng là bắt nhầm người nhưng lại không dám thừa nhận bản thân bất lực, vì họ sợ hủy diệt công trạng vĩ đại tạo nên trong chục năm trời. Những người bị oan, nhẹ thì ngồi tù, nặng thì tử hình, cuộc sống vốn dĩ tươi đẹp đã bị hủy trong tay những kẻ được gọi là cảnh sát ấy. Xin hỏi, đó vẫn là sự kiêu ngạo mà em nghĩ sao?!”, anh làm mặt lạnh, vừa nói vừa tiến sát gần cô, giọng nói cao dần lên.

Cô đành lùi dần từng bước, rất nhanh đã tựa vào tủ sách, không còn đường lui.

Cô ngẩng lên, nhìn anh chằm chằm, không thể nào tán đồng cách lý giải của anh, lớn tiếng nói: “Căn bản là chuyện không thể! Pháp luật xem trọng chứng cứ, là công bằng, nếu anh không phạm pháp, hỏi lòng không hổ thẹn thì ai có thể hàm oan anh?”.

“Chứng cứ? Thế giới này nhân tính cơ bản nhất còn có thể bán rẻ thì có gì mà không làm giả được?”

“Em không hiểu vì sao anh lại nghĩ thế? Những chuyện anh nói căn bản không thể xảy ra! Hay là kiếp trước anh có thù oán với cảnh sát mà cứ phải nói thế?”, cô co chặt nắm tay, vừa tức vừa cuống, run giọng hét lên.

Cô không biết rốt cuộc anh làm sao mà lại trở nên kích động như vậy.

Kiếp trước có thù với cảnh sát? Nào chỉ là kiếp trước, anh không muốn thù oán cũng không được.

Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh trên trán hằn rõ.

Anh giơ cao nắm tay, đấm mạnh vào kệ sách gần cô, kệ sách rung lắc dữ dội, những quyển sách không xếp chặt đều rơi xuống đất, tiếng rơi nặng nề gõ vào tim người.

Cô đã sợ đến mức nhắm chặt mắt lại.

“Thật không hiểu em ngây thơ hay giả ngây. Tiếp tục mơ giấc mộng cảnh sát của em đi!”, giọng anh lạnh lùng băng giá.

Giống như bị ai tạt nước lạnh đầy người, máu trong cơ thể như đông cứng lại…

Anh mắng cô giả ngây?!

“Em đâu có giả ngây?! Rõ ràng là anh vô lý!”, cô giận dữ mở mắt, chỉ nhìn thấy bóng anh phẫn nộ bỏ đi.

Cô đuổi theo, muốn gọi anh lại nhưng đáp lại cô chỉ là tiếng đóng cửa “rầm” nặng nề.

Cô chưa từng thấy anh giận dữ như vậy bao giờ, cho dù lúc anh trách mắng cô đánh anh, lúc cô hại anh uống phải mực, anh cũng chưa giận dữ đến thế.

Cô run rẩy loạng choạng ngồi xuống sofa, trong đầu rối loạn, tay cũng run lên không kiểm soát nổi.

Cô run không phải vì lạnh, cũng không phải vì sợ, mà là đang giận dữ, giận đến độ toàn thân run bắn lên.

Rốt cuộc là sao? Trước đó còn tốt đẹp, vì sao vừa nhắc đến cảnh sát, anh như biến thành một người khác, giống như cảnh sát đã hại cả nhà anh, thù oán tích lũy cả mấy đời vậy.

Cô thật sự không thể hiểu nổi, rốt cuộc anh muốn cô phải thế nào?

Làm cảnh sát là lý tưởng của cô, mỗi người đều có lý tưởng của riêng mình, có lý tưởng là sai sao?

Nếu không có cảnh sát, ai sẽ bảo vệ trật tự xã hội, cuộc sống, tài sản, an toàn của anh và cô, ai sẽ bảo vệ? Cậu của cô đã mất mạng vì người khác, chẳng lẽ cảnh sát còn không thể có được sự tôn trọng tối thiểu?

Tại sao anh lại ngang bướng như vậy? Cô là cấp dưới của anh, nhưng rời khỏi công ty rồi, như anh nói, là bạn gái anh. Bạn gái, nhưng vì sao cô không có chút cảm giác là bạn gái, mà vẫn như một nhân viên cấp dưới suốt ngày rụt rè sợ hãi.

Từ đầu, cán cân tình cảm đã chưa từng cân bằng, luôn nghiêng về bên anh, cô chỉ là một con côn trùng đáng thương không có sức phản kháng. Tự dưng lại trở thành bạn gái anh, ngồi xe anh đi làm rồi tan sở, cùng ăn sáng, nắm tay, hôn nhau, ăn cơm, dạo phố… làm những chuyện mà những đôi tình nhân vẫn làm.

Những chuyện đó đều nằm trong sự kiểm soát của anh, hôm nay anh muốn thế này, ngày mai anh muốn thế khác, đều sắp xếp trong kế hoạch của anh, cô không có quyền tự chủ, không có quyền từ chối. Thậm chí cô hoài nghi, sở dĩ anh chọn cô là vì sự yếu ớt bất lực của cô đã thỏa mãn ham muốn kiểm soát mạnh mẽ trong xương tủy anh.

Quỷ Tóc Bạc đáng chết, sao anh có thể đối xử với cô như thế.

Cô nghiến răng, hậm hực nguyền rủa trong lòng.

Cô không quan tâm đến anh nữa, nếu anh còn đến tìm cô, cô nhất định sẽ lấy can đảm như đã đánh người trong nghĩa trang, học Lý Nghiên cầm chổi, quét anh ra khỏi cửa.

Lạc Thiên sắc mặt tái xanh ra khỏi nhà Giang Văn Khê, mở cửa xe nhưng chưa vào trong, khựng lại một giây rồi anh lại đóng mạnh cửa, đá vào bánh xe mấy cái.

Dựa vào thân xe, anh móc ra bao thuốc, muốn rút một điếu nhưng bàn tay run lên vì tức giận không thể làm được. Anh bực bội ném mạnh bao thuốc xuống đất, giẫm lên.

Nhìn ánh đèn trên tầng năm, cơn giận trong lòng không thể xả ra, anh co chặt hai tay, đấm mạnh xuống cốp xe.

Mười năm trước anh bị cảnh sát bắt vào tù; mười năm sau, bạn gái hiền lành như cừu non của anh lại nói, làm cảnh sát là lý tưởng bấy lâu nay của cô.

Cảnh sát? Bảo vệ cuộc sống, tài sản, an toàn của nhân dân? Trừ gian diệt ác? Cống hiến cho sự hài hòa và ổn định của xã hội?

Ha ha, thế thì anh là gì? Lưu manh? Hay là tiện dân? Năm đó anh là một sinh viên mẫu mực, là kẻ làm hại sinh mạng người khác, còn cướp đoạt tài sản của kẻ khác, hay là tên quấy phá trị an xã hội?

Pháp luật xem trọng chứng cứ, là công bằng, nếu anh không phạm pháp, hỏi lòng không hổ thẹn thì ai hàm oan được anh?

Công bằng? Hỏi lòng không hổ thẹn?

Anh cười lạnh trong lòng, thế giới này làm gì có công bằng? Ngẩng đầu lên trời có thần thánh minh chứng, anh tự vấn lương tâm không hổ thẹn thì làm được gì? Luật pháp có thể trả lại công bằng cho anh không? Hay vẫn bị bắt nhốt vào sau song sắt. Năm đó anh không đói đến chết ngoài phố, là phúc phận anh phải dập đầu đốt hương mấy đời mới có được.

Cỏ gần hang chết tiệt! Em hiểu cái gì? Đầu óc đơn giản đó sao có thể hiểu hai màu đen trắng của thế giới này?

Anh mệt mỏi đấm vào đầu xe, phẫn nộ mở cửa xe rồi ngồi vào trong.

Chỉ nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với mặt đường, phát ra âm thanh chói tai.

Trong tích tắc, chiếc xe lao như điên ra khỏi khu nhà.

Advertisements

2 thoughts on “Hướng về trái tim – Chương 6.7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s